[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 459
Cập nhật lúc: 30/12/2025 08:24
Đây là số hải sản anh chuẩn bị mang tới thủ đô cho Giang Hạ ăn.
Nhưng cũng không mang theo được quá nhiều, anh đã hỏi qua nhân viên sân bay, hải sản tươi sống có thể ký gửi nhưng không được mang theo người. Máy bay giới hạn trọng lượng ký gửi không quá 20kg. Phí ký gửi tuy rất đắt, nhưng Chu Thừa Lỗi chẳng hề bận tâm.
Tới thủ đô, Giang Hạ cứ luôn miệng nói hải sản ở đó không được tươi như ở nhà, không có vị ngọt tự nhiên. Lần này Chu Thừa Lỗi về, liền nghĩ cách mang một thùng đi cho cô ăn.
Hôm qua vừa xuống máy bay anh đã mua sẵn vé khứ hồi và đăng ký thủ tục ký gửi hải sản. Thùng xốp anh cũng đã mua từ hôm qua, đá lạnh thì dùng túi nilon ra trạm thu mua lấy mười mấy túi đá vụn, sau đó hút chân không rồi niêm phong lại, bỏ vào tủ lạnh bảo quản.
Vừa về đến nhà, ba anh em nhà họ Chu cùng xúm vào giúp anh đóng gói chân không cá tôm, sau đó xếp vào thùng xốp. Cuối cùng, anh phủ một lớp túi đá lên bề mặt trên cùng của cá rồi dùng băng dính dán kín thùng lại. Anh làm đúng theo yêu cầu của hãng hàng không: xử lý chống rò rỉ để tránh làm bẩn khoang máy bay. Nếu để chảy nước ra ngoài thì sẽ không qua được cửa an ninh. Phía ngoài thùng xốp, anh còn bọc thêm hai lớp túi nilon lớn.
Làm xong tất cả, Chu Thừa Lỗi ăn vội bát cơm rồi vội vàng lái xe lên thành phố. Anh định ghé nhà họ Giang trả xe, tiện thể biếu bố mẹ vợ ít hải sản.
Chu Thừa Lỗi đỗ xe bên lề đường, quay đầu xe xong xuôi rồi xách một xô cá lên lầu. Còn chưa vào nhà, anh đã nghe thấy tiếng tranh cãi vọng ra từ bên trong. Giọng của mẹ Giang nghe vô cùng gay gắt:
"C.h.ế.t rồi! C.h.ế.t hết rồi! Ông hài lòng chưa? Giờ ông tìm tới đây còn có ý nghĩa gì nữa? Tin hay không tùy ông! Ông đi đi! Giang Hạ chẳng có nửa điểm quan hệ nào với ông hết! Đừng có tới làm phiền con gái tôi, đó là con gái của tôi và nhà tôi! Không phải của ông! Cút! Ông cút đi cho tôi!"
"Nhưng Giang Hạ trông không giống bà, con bé giống Y Y."
Chu Thừa Lỗi đang đứng ngoài cửa: "..."
Chương 595: Nực cười!
Cố Hằng không tin lời mẹ Giang: "Tôi chỉ muốn biết sự thật, tôi sẽ không nói cho Giang Hạ, cũng không phá hoại tình cảm giữa các người và con bé."
Giang Hạ hiện tại sống tốt như vậy đều là công lao của họ, ông ta chỉ muốn âm thầm bù đắp một chút, sẽ không tiết lộ sự thật, cũng không nhận lại con. Là ông ta đã có lỗi với mẹ con họ.
Bố Giang đang ôm lấy người vợ đang xúc động quá mức để an ủi: "Bình tĩnh chút đi, đừng kích động."
Nghe lời Cố Hằng nói, bố Giang nhìn ông ta đáp: "Sự thật chính là Giang Hạ là con gái tôi. Năm đó Văn Y bị ngã dẫn đến khó sản và sinh non, cặp song sinh đều không giữ được, cô ấy cũng qua đời rồi."
Mẹ Giang gào lên: "Ông bảo ông ta cút đi! Cút! Nói với ông ta nhiều thế làm gì?"
"Được được! Bà đừng kích động!"
Bố Giang nhìn Cố Hằng: "Ông đi đi! Vợ tôi và cô ấy là chị em sinh đôi, cháu gái giống dì có gì lạ? Cháu giống cậu, giống dì là chuyện thường! Hạ Hạ còn giống bà ngoại con bé hơn, chắc ông chưa từng thấy qua đâu. Hạ Hạ là con gái tôi, sao có thể là con gái ông được? Đó mới là sự thật! Đi đi! Nhà chúng tôi không chào đón ông, sau này đừng tới nữa! Cũng đừng làm phiền con gái tôi!"
Cố Hằng định nói gì đó, nhưng thấy tâm trạng mẹ Giang có vẻ không bình thường, ông ta đành xoay người mở cửa bước ra ngoài. Ông ta không tin lời vợ chồng họ nói, định bụng lần sau sẽ hỏi riêng bố Giang. Ông ta nhìn đồng hồ, phải ra sân bay rồi, nếu không sẽ không kịp. Ông ta còn muốn biết Y Y được chôn cất ở đâu. Năm đó ông ta thật sự không biết cô ấy đã mang thai. Khi ấy ông ta thân mình còn lo không xong, không muốn làm liên lụy đến cô.
...
Sau khi cửa đóng lại, mẹ Giang ôm mặt khóc nức nở. Bố Giang đợi người kia đi hẳn mới ôm lấy vợ, để bà khóc một hồi. Cho đến khi tiếng khóc nhỏ dần, ông mới đỡ bà ngồi xuống, lấy khăn tay lau nước mắt, rồi đưa ly nước trên bàn trà cho bà: "Uống chút nước đã."
Mẹ Giang uống vài ngụm nước, dần dần bình tĩnh lại. Bố Giang vốn không quen biết Cố Hằng. Khi chị gái của vợ tìm đến họ, bà ấy đã mang bụng bầu vượt mặt. Lúc đó vợ ông cũng đang m.a.n.g t.h.a.i Hạ Hạ, hai người mang bầu cách nhau không xa, và cả hai đều m.a.n.g t.h.a.i đôi.
Thấy vợ đã bình tâm, ông mới hỏi: "Trước đây bà biết ông ta ở thủ đô, nên mới không cho Hạ Hạ lên đó đi học đúng không?"
Thực ra mẹ Giang không phải không cho con gái đi thủ đô, mà bà không muốn con đi bất cứ thành phố nào khác: "Tôi không chắc ông ta có phải người thủ đô không, chỉ là hồi đi cùng ông lên đó thì tình cờ nhìn thấy ông ta, ai mà biết ông ta là người ở đâu. Hơn nữa tôi cũng không chắc người hại khổ chị tôi có phải là ông ta không."
Bà chỉ nhìn thấy một tấm ảnh ở chỗ chị gái, nhưng tấm ảnh đó đang bị chị đốt dở, bà chỉ kịp liếc qua một cái thì nó đã cháy rụi. Mẹ Giang cũng sợ, bà và chị gái sinh con cùng một ngày, cùng một phòng đẻ. Lúc đó bà vừa sinh xong đã hôn mê, lúc tỉnh lại thì hai đứa con của chị đều không giữ được, mà con của bà cũng mất đi một đứa.
Sau đó một thời gian thì chị gái cũng mất. Cảm giác lúc đó đúng là trời sập! Nếu không phải còn có Giang Hạ, mẹ Giang đã chẳng thiết sống nữa. Sau này Giang Hạ lớn lên, con bé lại quá giống người chị quá cố, khiến mẹ Giang không dám chắc liệu lúc đó có bị nhầm con hay không. Bà lo sợ con bé là con của chị mình chứ không phải con ruột. Mẹ Giang không nén nổi nỗi sợ trong lòng, bà sợ Cố Hằng sẽ cướp mất Giang Hạ.
Bố Giang không ngờ vợ mình lại có sự nghi ngờ như vậy! Thật là nực cười! Ông phủ nhận ngay lập tức: "Không đâu! Hạ Hạ là đứa trẻ chào đời sớm nhất, y tá bế ra cho tôi xem đầu tiên, là con của chúng ta, ông ta không cướp đi được đâu!"
Lúc đó đứa trẻ còn lại được đưa đi cấp cứu nhưng không cứu được. Văn Y là do vô tình trượt chân ngoài ruộng, còn vợ ông là vì quá lo lắng mà bị kích động. Cả hai đều sinh non, nhưng Văn Y sinh sớm hơn một tháng. Thời đó điều kiện y tế không tốt như bây giờ. Bố Giang đau lòng, không muốn khơi lại chuyện cũ trước mặt vợ thêm nữa.
Mẹ Giang nhìn ông: "Thật không? Ông không lừa tôi chứ?"
Bố Giang: "Tôi lừa bà làm gì? Chị bà sinh sau bà khoảng mười phút. Hạ Hạ trông không giống tôi, nhưng thiên phú của con bé thì giống hệt tôi! Vả lại con bé cũng chẳng có nét nào giống họ Cố kia cả."
Những chi tiết năm đó khi vợ vừa sinh xong đã hôn mê nên không biết, ông cũng chẳng muốn nhắc lại cho thêm đau lòng. Năm đó vợ ông tỉnh dậy vì quá đau buồn mà đã ngất đi thêm hai lần nữa.
Trước ngày hôm nay, bố Giang cũng không biết Cố Hằng là người đàn ông của chị vợ. "Bà nhìn xem họ Cố kia có thông minh bằng tôi không? Chắc chắn là không rồi! Ông ta làm sao sinh được những đứa trẻ thông minh như Hạ Hạ và Tiểu Đông! Hơn nữa ông ta có đẹp trai bằng tôi không? Gen của ông ta cũng không sinh ra được đứa con gái đẹp như Hạ Hạ đâu! Hạ Hạ là có khung xương giống tôi, là sự kết hợp hoàn hảo giữa nét đẹp của tôi và bà, nên mới xinh đẹp như vậy!"
"..."
Mẹ Giang dở khóc dở cười vì sự tự luyến của chồng.
Sau khi trấn an vợ xong, bố Giang nhìn đồng hồ treo tường: "Chắc A Lỗi đến rồi, tôi ra ngoài xem sao." Ông vừa nghe thấy tiếng xe bên dưới.
Mẹ Giang nghe vậy vội nói: "Ông đi mau đi! Tôi đi rửa mặt." Bà đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh. Mẹ Giang soi mình trong gương, bà giống bố, còn chị bà giống mẹ. Hạ Hạ đúng là giống chị gái bà hơn, nhưng thực tế Hạ Hạ còn đẹp hơn cả chị, nói đúng ra là giống bà ngoại. Mẹ của bà vốn là một mỹ nhân tuyệt sắc!
Bố Giang đợi vợ vào nhà vệ sinh rồi mới đi ra ngoài. Lúc này Chu Thừa Lỗi mới xách xô nước từ trên lầu đi xuống, thấy bố Giang mở cửa, anh chào một tiếng: "Bố."
Bố Giang vừa mở cửa đã thấy con rể: "Các con gặp Cố Hằng ở thủ đô rồi sao?"
Chu Thừa Lỗi gật đầu: "Hạ Hạ và con gái ông ta ở cùng ký túc xá."
Bố Giang: "..." Sao mà trùng hợp đến thế được?
Ông mời con rể vào nhà. Hai người vào trong, bố Giang cảm thấy cần phải nói rõ với con rể. Chuyện xưa cũ không cần giải thích quá chi tiết, ông chỉ nói vào trọng điểm: "Không biết con nghe được bao nhiêu, nhưng Hạ Hạ là con gái của bố và mẹ con, không có chút quan hệ nào với Cố Hằng hết. Cố Hằng từng ở bên chị gái của mẹ con, ông ta tưởng Hạ Hạ là con mình nên mới tìm đến. Hạ Hạ giống dì, nhưng giống bà ngoại nhiều hơn. Dì và mẹ con là chị em sinh đôi. Con về cũng nói lại với Hạ Hạ một tiếng, tránh để Cố Hằng hay người nhà ông ta tìm đến gây rắc rối, Hạ Hạ hiện giờ vẫn chưa biết gì đâu."
Cố Hằng đã kết hôn, con gái cũng đã học đại học, xấp xỉ tuổi Hạ Hạ hoặc chỉ kém hai ba tuổi. Vậy mà còn vác mặt tìm đến đây? Ông ta không sợ làm tổn thương vợ con hiện tại sao? Thật là kẻ không có trách nhiệm! Ông ta không sợ, nhưng bố Giang thì sợ họ sẽ làm hại con gái ông. Ông lại không có mặt ở thủ đô, con gái thì đơn độc ở đó. Càng nghĩ bố Giang càng thấy bất an, liền nói: "Không còn sớm nữa! Con mau về thủ đô đi!"
Chu Thừa Lỗi gật đầu: "Vâng, vậy con đi trước đây!" Trong lòng anh cũng đang rất sốt ruột.
Bố Giang vội chạy vào phòng con gái, kéo chiếc vali ra: "Mang đống này tới thủ đô luôn."
Mẹ Giang lúc này cũng bước ra: "Con phải ra sân bay ngay đúng không? Đi mau đi! Đừng để trễ giờ! Tới nơi thì gọi điện về nhà nhé."
Bố Giang xách vali lên: "Đi thôi! Bố lái xe đưa con ra sân bay."
Chương 596: Anh là ai?
Khi không có mẹ Giang ở bên, dọc đường đi, bố Giang lại giải thích thêm về đầu đuôi câu chuyện. Tuy nhiên, chuyện quá khứ giữa Văn Y và Cố Hằng thì ngay cả ông bà cũng không rõ lắm. Bố Giang chỉ biết Cố Hằng quen Văn Y lúc đi thanh niên xung phong về nông thôn, sau đó hai người yêu nhau, đính hôn và có làm vài mâm cơm mời dân làng cùng đội thanh niên tri thức đến dự. Hai người đính hôn chưa lâu, còn chưa kịp đi đăng ký kết hôn thì nhà Cố Hằng nhờ quan hệ đưa ông ta về thành phố. Gia đình giục ông ta về rất gấp, không rõ có chuyện gì. Một tháng sau khi rời đi, Văn Y nhận được thư của ông ta nói nhà gặp chút rắc rối, giải quyết xong sẽ đón cô, nhưng từ đó về sau bặt vô âm tín.
