[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 472
Cập nhật lúc: 30/12/2025 08:26
Về đến nhà đã là một giờ chiều.
Bà Chu đã nấu sẵn một nồi cháo trắng nóng hổi, lại còn xào thêm một đĩa mỳ gạo thơm phức.
Chu Thừa Lỗi nhanh tay xử lý đám cua. Giang Hạ rửa sạch tôm và hải sâm. Chu Thừa Sâm thì tách vỏ lấy thịt hàu. Chu Thừa Hâm phụ trách sơ chế sò điệp để làm món sò điệp hấp miến.
Điền Thải Hoa nhận phần rửa sá sùng, chỗ Chu Thừa Hâm đào được cũng phải gần hai cân. Sá sùng bên trong đầy cát, phải dùng tăm tre lộn ngược thân chúng lại, rửa thật sạch từng chút một thì ăn mới ngon.
Bà Chu nấu một nồi cháo hải sản thập cẩm, bỏ đủ thứ: hàu, tôm, cua, sá sùng và thêm cả thịt nạc băm. Điền Thải Hoa thì xào một đĩa ốc vôi, hấp sò điệp với miến, rồi luộc thêm một đĩa lớn gồm ốc cay, ốc mỡ và sò lông.
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi tranh thủ đi cho con b.ú. Sau khi các bé ăn no và được dỗ ngủ say, cả nhà mới quây quần náo nhiệt ăn một bữa trưa muộn màng. Ăn xong, mọi người ngồi hàn huyên một lát thì đã hơn bốn giờ chiều.
Giang Hạ lấy túi lưới đóng gói tất cả những gì mọi người bắt được lúc nãy. Chu Oánh và Chu Chu thấy vậy liền nói: "Thím út ơi, thím cho các chị mang cả phần cháu nhặt được về nhé, cháu tặng các chị đấy." "Phần của cháu nữa, cho các chị mang về nhà ạ!" "Được rồi, thím sẽ mang đi hết."
Giang Hạ đóng đầy mấy túi lưới lớn, sau đó còn lấy thêm các loại cá khô, mỗi loại một hai cân để họ mang về làm quà. Nguyễn Đường và Âu Mẫn Linh đều rất ngại, vừa ăn vừa mang về thế này, hai cô thấy không nỡ. Hôm nay đã làm phiền gia đình Giang Hạ cả buổi trời rồi.
Giang Hạ cười nói: "Không sao đâu, nhà mình nhiều lắm! Ăn chẳng hết, các bạn cứ mang về cho gia đình nếm thử. Còn chỗ này là của bác sĩ Cao, phiền Nguyễn Đường mang về hộ mình luôn nhé."
Nguyễn Đường và Âu Mẫn Linh đến chơi cũng không đi tay không. Mà kể cả có đi tay không, dựa vào sự chăm sóc của bác sĩ Cao và chủ biên Phàn dành cho mình, Giang Hạ cũng chẳng đời nào để hai người ra về tay trắng.
Giang Hạ ra hiệu cho Giang Đông khuân đồ ra xe. Chu Thừa Lỗi đã tinh ý lót sẵn bìa giấy và túi nilon vào cốp xe từ trước. Giang Đông ngoan ngoãn xách từng túi một lên xe.
Giang Hạ và Chu Thừa Lỗi lái xe tiễn họ ra tận bến cảng, định mua thêm ít cá biển tươi cho họ mang về. Bố Giang hôm nay về, ông lại là người mê ăn cá nhất. Vừa hay thuyền nhà cũng vừa cập bến, Chu Thừa Lỗi liền chọn mấy con cá ngon nhất bỏ vào xe cho họ.
Thấy Nguyễn Đường và Âu Mẫn Linh vẫn còn ái ngại, Giang Hạ cười xòa: "Toàn cá lưới nhà kéo về, có mất tiền mua đâu mà lo." Giang Đông nghe vậy cũng chẳng khách sáo nữa, xếp hết vào xe. Với chị gái mình thì khách sáo làm gì cho xa cách?
Lúc chiếc xe Jeep chạy ra khỏi làng, tình cờ gặp Liêu Thụy Tường lái xe mô tô chở Lý Tú Nhàn đi ngược chiều. Giang Đông định lên tiếng chào theo thói quen, Trương Phức Nghiên vội kéo áo anh: "Anh quên rồi à!" Giang Đông sực nhớ ra, vội im bặt: "À, anh nhớ rồi."
Âu Mẫn Linh tò mò hỏi: "Quên cái gì thế?" Trương Phức Nghiên đáp: "Người đàn bà lúc nãy là vợ cũ của anh hai Chu đấy." Âu Mẫn Linh làm trong ngành báo chí nên m.á.u "tám chuyện" nổi lên ngay: "Anh hai Chu ly hôn rồi á? Vì sao thế? Nhìn anh ấy thế kia cơ mà." "Chị ta ngoại tình khi vẫn còn trong hôn nhân." Nguyễn Đường nghe vậy thì sững người, nhìn ra cửa sổ xe. Một người đàn ông như anh ta mà vợ vẫn ngoại tình sao?
Chương 612: Đứa trẻ tội nghiệp
Thời này ly hôn đã hiếm, phụ nữ ngoại tình lại càng là chuyện lạ đời! Âu Mẫn Linh hăng m.á.u đến mức muốn xuống xe phỏng vấn ngay để viết một bài phóng sự đặc biệt. Cô cảm thấy đầy cảm hứng!
Âu Mẫn Linh ngoái đầu nhìn lại: "Thế gã đàn ông kia là nhân tình của chị ta à?" Trương Phức Nghiên bảo: "Chắc vậy! Nhìn chị ta nép vào người gã thế kia còn gì." Lúc lướt qua nhau, Âu Mẫn Linh đã kịp nhìn mặt gã kia: "Chẳng đẹp trai bằng anh hai Chu." Anh hai Chu không chỉ đẹp trai mà còn có một khí chất rất đặc biệt, lịch lãm và khiêm nhường. Trương Phức Nghiên cũng đồng tình.
Âu Mẫn Linh nói tiếp: "Nhưng vợ cũ của anh ấy trông cũng khá mặn mà, có phong tình đấy chứ." Trương Phức Nghiên gật đầu: "Đúng là vậy. Nhưng so với Hạ Hạ thì kém xa." Âu Mẫn Linh cũng gật gù: "Đúng, hoàn toàn không có cửa so sánh. Hạ Hạ đẹp đến mức không góc c.h.ế.t, đúng là kiểu nhan sắc lấn át cả chúng sinh! Dù đi ủng, đeo ống tay vải với đội mũ ngư dân cũng không giấu nổi vẻ thiên tư diễm lệ."
Giang Đông nghe vậy liền bảo: "Có thể đừng lấy chị tôi ra so sánh với hạng người đó không?" Trương Phức Nghiên cũng không vui: "Chị nói thừa, hoàn toàn không có sự tương đồng nào để so sánh cả!"
Biết mình lỡ lời, Âu Mẫn Linh vội chuyển chủ đề: "Thật, không so được. Nhưng mà sao chị ta lại ngoại tình nhỉ?" Nguyễn Đường cũng nhìn Trương Phức Nghiên chờ câu trả lời. Cô lắc đầu: "Em cũng không rõ lắm. Hạ Hạ không nói nhiều, chỉ dặn mấy câu để bọn em biết, sau này gặp trên đường khỏi gọi nhầm là chị dâu hai, tránh khó xử thôi."
Âu Mẫn Linh chợt nhớ lại lúc nãy Giang Đông suýt nữa thì gọi nhầm thật. Cô không bàn tán thêm nữa mà hỏi: "Bao giờ các bạn về Kinh Thành?" Trương Phức Nghiên: "Ngày mồng năm sẽ về cùng Hạ Hạ. Tụi em phải về sớm chuẩn bị cho Hội chợ Quảng Giao." Âu Mẫn Linh: "Đợt đó mình cũng đi làm phóng sự ở Hội chợ, cậu đặt giúp mình một phòng cạnh phòng các cậu nhé? Cuối cùng cũng đến lượt mình được đi." Trương Phức Nghiên: "Đặt riêng thì hơi khó vì năm nay đông lắm, e là không còn phòng trống. Nếu không được thì cậu ở chung với mình, hai đứa chen chúc một giường vậy." "Được thôi. Mà ngoại ngữ của Hạ Hạ giỏi thật à? Thấy bảo biết năm sáu thứ tiếng cơ?" Trương Phức Nghiên: "Không phải là giỏi, mà là điêu luyện. Cô ấy có thể đối thoại cùng lúc với người từ mấy nước khác nhau, chuyển đổi năm thứ tiếng một cách tự nhiên, không hề rối loạn một tí nào!" "Bái phục thật, mình đến hai mươi tám chữ cái tiếng Anh còn chẳng nhớ hết." "Chữ cái tiếng Anh chỉ có hai mươi sáu chữ thôi chị ơi..."
Nguyễn Đường không xen vào câu chuyện, cô lặng lẽ nhìn những cánh đồng lúa trải dài ngoài cửa sổ. Mùa thu đến rồi, ngày mùa thu hoạch chẳng còn xa.
Sau khi mọi người đi hết, Điền Thải Hoa giục Chu Thừa Lỗi: "Chú tư, cái két sắt kia không mở ra xem bên trong có gì à?" Ông Chu cũng có chút mong chờ. Chu Thừa Lỗi đáp gọn lỏn: "Không mở." Điền Thải Hoa bĩu môi: "Chú lại đề phòng chị à? Yên tâm đi, chị chỉ muốn biết bên trong có gì thôi, không nói ra ngoài đâu."
Chu Thừa Lỗi hiếm khi giải thích một câu: "Đây không phải két sắt bình thường, em sẽ giao cho cơ quan chức năng, không có ý định tự mở." Điền Thải Hoa ngây người: "Giao nộp á? Thế thì công sức đào bới cả buổi chiều của tôi coi như bỏ đi à? Dù có giao nộp thì cũng phải mở ra xem có gì đã chứ!"
Chu Thừa Lỗi lười đôi co với chị dâu, anh bảo Giang Hạ: "Anh đi gọi điện thoại một lát." Chuyện này anh đã giải thích riêng với cô lúc cho con b.ú. Cái két này rất giống một tấm ảnh anh từng thấy trước đây. Nếu đúng, bên trong có thể là tài liệu mật liên quan đến một vụ án rò rỉ thông tin từ năm xưa. Kẻ tình nghi lúc bị vây bắt khi vượt biên đã ném chiếc hộp xuống biển để tiêu hủy chứng cứ. Cảnh tượng đó đã được chụp lại, nhưng do sóng lớn và bão nên lúc đó không trục vớt được.
Chu Thừa Lỗi định đi xe mô tô nhưng thấy xe vẫn chưa về. Sáng nay chạy bộ về đã không thấy xe, anh tưởng bố hoặc anh hai mượn đi, nhưng giờ họ đều ở nhà. "Xe mô tô đâu rồi mẹ?" Bà Chu đáp: "Chu Quốc Hoa mượn từ lúc mờ sáng rồi. Con gái nó ốm, phải đưa đi bác sĩ, đến giờ vẫn chưa thấy về, chắc là lên thành phố rồi." Chu Thừa Lỗi không nói gì, lấy xe đạp đi ra ngoài.
Đến khoảng năm giờ chiều, Chu Quốc Hoa lái xe về, nói với bà Chu với vẻ mặt thất thần: "Thím ơi, cho cháu mượn xe thêm lát nữa, con bé phải nằm viện trên thành phố rồi, cháu về lấy ít quần áo và tã lót mang lên." Bà Chu lo lắng: "Sao nghiêm trọng thế mà phải nằm viện?" Chu Quốc Hoa hối hận tột cùng: "Bác sĩ bảo trẻ bị vàng da mà để lâu quá không đi khám nên dẫn đến biến chứng. Cháu phải về dọn đồ ngay đây." Anh không ngờ chuyện da hơi vàng lại để lại hậu quả nặng nề đến thế.
Lúc Chu Quốc Hoa vội vã về nhà, bên cạnh đó, vợ Chu Binh Cường thấy con trai về liền hỏi với theo: "Thế vợ con với đứa bé đâu?" Chu Quốc Hoa chẳng biết đã nói gì mà hai mẹ con lại nổ ra tranh cãi nảy lửa. "Chỉ là vàng da thôi mà, hồi nhỏ con cũng bị thế, tự khắc nó khỏi! Mẹ làm sao biết nó lại nghiêm trọng thế? Đứa trẻ nào chẳng bị vàng da! Mẹ làm sao biết nó lại ảnh hưởng đến trí tuệ cơ chứ!" "Mẹ thay phân đổi tã giúp con chăm nó mà giờ thành mẹ có lỗi à? Nó ốm đau thì liên quan gì đến mẹ? Hôm qua nó vẫn khỏe, chắc chắn là do đêm qua hai đứa không chăm kỹ để nó bị cảm lạnh phát sốt chứ gì!..."
Bà Chu nghe thấy tiếng cãi vã thì cau mày: "Trẻ con bị vàng da sao mà để lâu thế được? Tận hơn ba tháng rồi! Một tháng trước tôi đã nhắc nhở, rồi sau đó lại nhắc lần nữa, mà bà Thạnh cứ khăng khăng bảo không sao, rồi nghe người ta mách t.h.u.ố.c nam t.h.u.ố.c bắc gì về đun nước cho nó uống. Uống hai ba ngày không đỡ thì phải đưa đi viện ngay chứ! Để đến mức này, một đứa bé trắng trẻo bụ bẫm giờ bị bà ấy nuôi cho vàng vọt gầy mòn."
