[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 512

Cập nhật lúc: 30/12/2025 08:33

Nguyễn Đường vốn là bác sĩ nhi khoa, ở bệnh viện cô đã chứng kiến quá nhiều bậc cha mẹ dạy con. Khi họ bảo con làm việc gì, đa phần là ra lệnh trực tiếp, không để đứa trẻ suy nghĩ, cũng chẳng dạy chúng cách làm. Hễ làm sai là mở miệng mắng nhiếc, thậm chí là tặng ngay một bạt tai vào đầu hay một cái phát vào m.ô.n.g.

Phương pháp đó không thể nói là vô dụng, nhưng Nguyễn Đường thấy cách của Giang Hạ tốt hơn nhiều. Cô nhận ra điều này không chỉ qua lần này, mà là từ rất nhiều chi tiết nhỏ nhặt trước đó.

Có đôi khi Giang Hạ bảo mấy đứa nhỏ làm việc, dù là con trai hay con gái đều hăng hái đi làm ngay. Nhưng hễ chị dâu cả nhà họ Chu gọi con, mấy đứa nhỏ đều phụng phịu không muốn đi. Thế là chị dâu lại c.h.ử.i mắng, đứa trẻ không phục liền cãi lại, kết quả cuối cùng bao giờ cũng là một trận gà bay ch.ó chạy.

Chỉ nhìn vào đó cũng thấy mấy đứa nhỏ nhà họ Chu yêu quý và nghe lời Giang Hạ hơn hẳn.

Giang Hạ hơi sững người, lắc đầu: “Thực ra em cũng không biết dạy trẻ đâu, toàn là vừa làm vừa học, kiểu ‘dò đá qua sông’ thôi, cũng sợ dạy sai lắm.”

“Em dạy rất tốt.”

Khiến đứa trẻ nghe lời không phải là bản lĩnh, khiến chúng vui vẻ nghe lời mình mới thực sự là bản lĩnh. Giang Hạ chính là có cái bản lĩnh đó. Cùng là sai bảo trẻ làm việc, cô lại có cách khiến chúng làm một cách rất phấn khởi. Ngay cả bản thân Nguyễn Đường khi ở bên cạnh Giang Hạ cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nguyễn Đường nghĩ, sau này nếu có con, cô cũng sẽ dạy theo cách này.

Lúc này, không ít dân làng cũng kéo tới.

“Vĩnh Phúc, ông có vận may gì thế này? Tùy tiện kéo một mẻ mà cũng được hơn trăm cân cá!”

“Chu Vĩnh Phúc, ông lại phát tài rồi, kéo được bao nhiêu là cá!”

Cha Chu cười hớ hở đáp: “Vận may thường thôi mà! Toàn là cá nhỏ không đáng tiền đâu.”

Cha Chu trước tiên nhặt mấy con cá vược lớn bỏ vào thùng nuôi sống. Đợi lát nữa lúc bọn Nguyễn Đường về sẽ chia cho mỗi người một con, rồi thêm ít tôm cá nữa là coi như ổn.

Ba người Nguyễn Đường mang theo bao nhiêu hoa quả, thực phẩm bổ dưỡng qua biếu, có qua có lại, cha Chu mới tranh thủ lúc thủy triều rút ra kéo một mẻ cá để có quà tươi sống đáp lễ. Nếu không đủ thì lát nữa ông lại ra bến tàu mua thêm.

“Sao lại bảo cá nhỏ không đáng tiền?! Có mấy con cá vược to thế kia, tôm lớn cũng không ít! Chừng này cũng bán được mười mấy hai mươi đồng ấy chứ!”

“Hầy, biết thế tôi cũng kéo một mẻ cho xong! Chỉ tại trời tối quá, ngại phiền phức!”

Cha Chu: “Ông là số hưởng phúc, cần gì phải làm?”

“Ông mới là người hưởng phúc, con trai đứa nào đứa nấy đều xây nhà lầu, cưới vợ cả rồi! Tôi còn một đứa con gái, mấy thằng con trai thì vẫn chưa đứa nào kết hôn đây này!”

...

Cha Chu vừa tán gẫu với mấy người dân làng, Giang Hạ và Nguyễn Đường cũng vừa trò chuyện vừa phân loại cá.

Lúc Nguyễn Đường cầm một con mực ống dài trên lưới lên, vì không chú ý nên lại bị nó phun mực đầy mặt! Lần này đến mắt cũng chẳng mở ra được! Cô vội nhấc tay dùng ống tay áo để lau. Thế nhưng ống tay áo của cô vừa bẩn lại vừa ướt.

Giang Hạ thấy vậy liền sờ túi áo, phát hiện ra mình quên mang khăn tay.

Chu Thừa Sâm thấy thế, liền móc chiếc khăn tay của Oánh Oánh ra đưa cho Nguyễn Đường: “Bác sĩ Nguyễn, lấy khăn này mà lau.”

Nguyễn Đường chỉ còn một con mắt mở được, đưa tay nhận lấy rồi lau mặt. Cảnh tượng này bị mấy người phụ nữ trong thôn nhìn thấy, ai nấy đều không nhịn được mà liếc nhìn Nguyễn Đường thêm vài cái.

Chương 665: Sự nhiệt tình của dân làng

Một bà thím nhìn Nguyễn Đường đang cầm khăn của Chu Thừa Sâm lau mặt thì hiểu lầm, cười hỏi Chu Thừa Sâm: “A Sâm, đây là đối tượng mới tìm hiểu của anh à? Khá đấy chứ? Lại còn làm bác sĩ nữa? Thế này thì tốt quá, sau này trong làng ai ốm đau chẳng cần phải đi bệnh viện nữa rồi.”

Nguyễn Đường sững người, mặt không kìm được mà đỏ bừng lên, chỉ biết cúi đầu lau tiếp, coi như không nghe thấy gì.

Để tránh khó xử, Chu Thừa Sâm dùng giọng điệu đùa giỡn đáp lại: “Đúng là bác sĩ, nhưng không phải đối tượng của tôi đâu, là bạn của Tiểu Hạ và Oánh Oánh đấy. Thím đừng có đùa linh tinh, người ta nghe thấy lại tưởng tôi là ‘trâu già muốn gặm cỏ non’. Tuổi tôi đủ làm chú của bác sĩ Nguyễn rồi. Vả lại người ta là nữ đồng chí, biết đâu đã có đối tượng rồi, thím nói thế làm người ta hiểu lầm thì không hay đâu.”

Phụ nữ trong thôn vốn thích đùa giỡn, Chu Thừa Sâm đã thấy quá quen từ nhỏ, vả lại anh không còn là chàng trai mới lớn nữa, ở cái tuổi này anh có thể điềm tĩnh đối mặt với mọi tình huống, chỉ vài câu là hóa giải được sự lúng túng.

Thế nhưng, những lời này đối với người khác là hóa giải khó xử, còn Nguyễn Đường nghe xong lại chẳng thấy vui chút nào. Cô chỉ cảm thấy câu tự giễu “trâu già gặm cỏ non” và việc anh bảo “đủ làm chú” nghe thật chướng tai.

Biết thế lúc đầu chẳng thèm gọi anh là chú!

“Ái chà, hóa ra không phải à! Xin lỗi nhé, xin lỗi cô.” Người phụ nữ vội vàng xin lỗi Nguyễn Đường.

Nguyễn Đường mỉm cười: “Không sao đâu ạ.”

Thông thường mọi người đối với bác sĩ đều có một sự kính trọng tự nhiên. Bà thím vừa nãy nghe Chu Thừa Sâm gọi cô là bác sĩ Nguyễn, thấy Nguyễn Đường đáp lại mình liền chớp thời cơ bắt chuyện tiếp: “Bác sĩ Nguyễn, cô làm ở bệnh viện nào thế? Trạm y tế thị trấn à?”

“Dạ không, bệnh viện ở trên thành phố ạ.”

Ba chữ “bệnh viện thành phố” khiến mấy bà thím xung quanh lập tức nảy sinh lòng kính nể! Bệnh viện trên thành phố đều là bệnh viện lớn cả! Trẻ thế này đã làm bác sĩ trên đó, chắc phải giỏi lắm?

Bạn của Giang Hạ, quả nhiên đều không phải hạng người tầm thường! Thế là một đám phụ nữ bắt đầu xúm lại làm thân với Nguyễn Đường. Quen biết một chút, sau này có việc gì lên thành phố khám bệnh, biết đâu lại nhờ vả được Nguyễn Đường giúp đỡ. Suy cho cùng, ai dám bảo cả đời mình không ốm đau? Giường bệnh trên thành phố lúc nào chẳng khan hiếm.

“Ôi chao, trẻ thế này đã là bác sĩ bệnh viện lớn trên thành phố rồi sao? Giỏi quá!”

“Bác sĩ Nguyễn, cô là bác sĩ khoa gì?”

“Dạ, bác sĩ nhi khoa.” Thực ra Nguyễn Đường là bác sĩ nội khoa, nhưng khi chuyển công tác về đây, chỉ có khoa nhi là còn chỗ trống nên cô kiêm luôn bác sĩ nội nhi. Các ca ngoại khoa hay phụ khoa đơn giản cô cũng từng học qua.

“Ôi, hóa ra là bác sĩ nhi khoa! Bác sĩ nhi tốt lắm!”

Biết Nguyễn Đường là bác sĩ nhi, lập tức có người nói:

“Bác sĩ Nguyễn, con trai tôi ngày nào cũng chảy nước mũi, cô xem giúp nó được không?”

“Bác sĩ Nguyễn, cháu nội tôi tuần trước bị cảm, đến giờ vẫn còn ho, cô xem hộ nó với?”

“Bác sĩ Nguyễn...”

...

Chu Thừa Sâm cảm thấy tiếng gọi “bác sĩ Nguyễn” của mình đã rước thêm phiền phức cho cô, liền lên tiếng: “Các thím này, các thím bảo bác sĩ Nguyễn khám thế nào được? Ở đây không có ống nghe, cũng không có t.h.u.ố.c, có xem cho bọn trẻ cũng không kê đơn được đâu! Vả lại bác sĩ Nguyễn đang đi dạo biển, tay chân đầy mùi tanh của cá.”

“Không kê đơn được thì xem qua cũng được mà! Bác sĩ Nguyễn có thể viết đơn t.h.u.ố.c rồi chúng tôi tự đi mua, thế còn rẻ hơn đi bệnh viện đấy! Tôi không chê mùi cá đâu! Thằng bé nhà tôi ấy à, đừng nói là mùi cá, nó lăn lộn dưới bùn suốt ngày còn hôi hơn!”

Chu Thừa Sâm: “Thuốc bác sĩ kê thường là t.h.u.ố.c theo đơn, bên ngoài chưa chắc đã bán, các thím đừng có làm rộn nữa, bác sĩ Nguyễn lát nữa phải về rồi.”

Có người nghe vậy liền cười trêu: “A Sâm, bác sĩ Nguyễn có phải đối tượng của anh đâu, sao anh cứ bênh chằm chặp thế?”

“Đúng đấy, ai không biết lại tưởng là đối tượng của anh thật ấy chứ!”

Chu Thừa Sâm: “...”

Anh theo bản năng nhìn sang Nguyễn Đường vì sợ cô hiểu lầm. Nguyễn Đường cũng vừa vặn nhìn về phía anh. Hai ánh mắt chạm nhau, dường như có một tia lửa tóe lên.

Tim Chu Thừa Sâm hẫng một nhịp. Ánh mắt của bác sĩ Nguyễn...

Anh muốn nói gì đó với mọi người, yết hầu khẽ động đậy nhưng nhất thời lại nghẹn lời. Nguyễn Đường cũng không ngờ Chu Thừa Sâm lại nhìn sang, cô bối rối thu hồi tầm mắt, không dám nhìn anh thêm lần nào nữa.

Giang Hạ kịp thời lên tiếng: “Bác sĩ Nguyễn là khách quý của nhà chúng cháu, lại còn là ân nhân cứu mạng của Oánh Oánh và Chu Chu, đương nhiên phải bảo vệ rồi! Hơn nữa giờ không phải ở bệnh viện, dụng cụ chẳng có gì, các thím bắt bác sĩ Nguyễn khám kiểu gì? Nếu các thím thực sự cần thì nên đưa con ra bệnh viện mà khám.”

Giang Hạ không bảo họ lên bệnh viện của Nguyễn Đường, vì bệnh viện đó không phải người bình thường muốn là vào được ngay.

Nguyễn Đường nén lại nhịp tim đang loạn lạc, nương theo lời Chu Thừa Sâm và Giang Hạ nói: “Các thím ạ, xem cho bọn trẻ thì không vấn đề gì, nhưng giờ tôi không mang theo ống nghe, khám có lẽ sẽ không chính xác tuyệt đối. Vả lại mỗi bác sĩ có thói quen kê đơn khác nhau, mỗi bệnh viện cũng có loại t.h.u.ố.c khác nhau. Thuốc tôi hay kê là loại bệnh viện tôi thường dùng, bên ngoài có khi không mua được, phải vào đúng bệnh viện mới có. Mà nhà t.h.u.ố.c bệnh viện thường chỉ bốc t.h.u.ố.c theo đơn của bác sĩ tại đó thôi, không bốc tùy tiện cho người ngoài đâu.”

“Không sao, cô cứ bắt mạch cho cháu tôi xem nó sắp khỏi chưa, có cần uống tiếp t.h.u.ố.c không là được rồi.”

“Đúng đúng, xem hộ con gái tôi nữa, xem có cần phải đi bác sĩ không.”

...

Lời đã nói đến nước này mà họ vẫn kiên trì, từ chối tiếp thì không hay, mà giúp xem qua một chút cũng chẳng khó khăn gì, nên Nguyễn Đường mỉm cười gật đầu: “Được rồi, các cháu có đây không? Tôi sẽ xem giúp luôn. Lát nữa xong việc tôi phải về thành phố ngay.”

Mấy bà thím nghe vậy liền hớn hở: “Tôi về gọi nó ra đây ngay!”

“Tôi đi xách thằng lỏi con kia lại đây luôn!”

Thế là cả đám tản ra đi tìm con cái mình. Dù trẻ có bệnh hay không họ cũng đi gọi, vì bình thường ai chẳng thấy con mình có vấn đề này vấn đề kia, nhưng chưa đến mức phải tốn tiền đi khám. Nay có bác sĩ miễn phí, đương nhiên phải chớp lấy cơ hội.

Bên cạnh Nguyễn Đường cuối cùng cũng vắng người. Mẻ lưới này rất dài, cánh đàn ông đa số đều ở đầu bên kia với cha Chu, Chu Thừa Sâm vì phải trông bọn trẻ nên mới ở đầu này.

Chu Thừa Sâm nói với Nguyễn Đường: “Phụ nữ trong thôn là thế đấy, da mặt hơi dày, yêu cầu gì cũng dám nói. Nếu cô thấy phiền thì cứ học họ, da mặt dày một chút mà từ chối thẳng là được.”

Nguyễn Đường nhìn anh mỉm cười: “Không sao đâu, đối với tôi đây không phải việc gì phiền phức cả. Chỉ là sự nhiệt tình của dân làng thôi, cũng là việc tiện tay, dù sao tôi cũng đang rảnh, phục vụ nhân dân là việc nên làm mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.