[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 56
Cập nhật lúc: 27/12/2025 15:03
Thật là độc ác!
"Chị Giang Hạ, sao chị có thể nói hươu nói vượn như thế? Tôi là công dân tốt, sao có thể làm ra chuyện đó? Đội trưởng, tôi không có!"
Ôn Uyển không thể nào ngờ được Giang Hạ lại dám lôi cả bố mẹ cô ta và thân phận cũ của Chu Thừa Lỗi vào chuyện này. Đây chẳng phải là dùng bối cảnh để ép người sao? Đúng là ỷ thế h.i.ế.p người!
Chẳng trách kiếp trước bố cô ta bị Giang Hạ hại đến mức ngồi tù. Cả nhà họ đều bị cô ta hại đến tan cửa nát nhà. Giang Hạ đúng là một "kẻ hố cha". Nhưng bây giờ, cô ta còn chưa kịp hại bố mình thì bản thân cô ta đã bị Giang Hạ "đào hố" cho nhảy trước rồi.
Đội trưởng đội sản xuất cau mày xem nội dung bức thư. Bức thư này quả thực không viết gì liên quan đến việc làm hại lợi ích tập thể, chỉ là bôi nhọ danh dự cá nhân thôi.
Nhưng Giang Hạ nói đúng: "Đồng chí Ôn Uyển, bức thư này thật sự là cô viết sao?"
Không thể nào? Đến Đội trưởng mà cũng tin sao? Ôn Uyển sắp tức phát điên, l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt lại, còn đau hơn cả cái tay đang trật khớp của mình: "Đội trưởng, tôi không có! Giang Hạ nói bậy! Cô ta vu khống tôi! Cố ý hãm hại tôi! Làm sao tôi có thể bắt chước b.út tích của cô ta được, tôi còn chẳng có mẫu chữ của cô ta để mà nhái theo! Thư này là hôm qua tôi vào thành phố, có người nhờ chuyển giúp, ngoài ra tôi không biết gì hết."
Giang Hạ tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Ôn Uyển: "Đồng chí Ôn Uyển và tôi trước nay không thù không oán, tại sao tôi phải cố ý hãm hại cô? Tôi hãm hại cô thì phải có động cơ, có lý do, hoặc có tranh chấp về lợi ích chứ? Nhưng chúng ta có không?"
Ôn Uyển: "..." Đương nhiên là có, cô cướp người đàn ông của tôi! Nhưng lời này sao có thể nói ra được?
Giang Hạ tiếp lời: "Tôi cũng đã nói là không chắc chắn có phải cô không, nhưng thư này là cô đưa cho mẹ chồng tôi, mà tôi lại tình cờ phát hiện thư này có kẻ giả chữ tôi để viết. Tôi chỉ thấy chuyện này hệ trọng, vấn đề nghiêm trọng ảnh hưởng đến an toàn tập thể, mọi người đều có trách nhiệm cảnh giác nên mới nhờ Đội trưởng điều tra rõ ràng. Nếu không phải cô thì cô cứ phối hợp điều tra là được, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng!"
Giang Hạ quay sang nhìn những người xung quanh: "Mọi người thấy đúng không? Nếu cô ấy không làm, chúng ta tra rõ sẽ trả lại sự trong sạch cho cô ấy. Và nếu tôi oan uổng cho đồng chí Ôn Uyển, sau khi làm rõ, tôi có thể công khai xin lỗi!"
Người của đội sản xuất cũng thấy nên điều tra rõ ràng. Tuy đã giải phóng rồi, nhưng ai biết được còn có đặc vụ hay gián điệp nào nấp bóng không!
Đội trưởng gật đầu: "Sự lo ngại của đồng chí Giang Hạ là đúng đắn, chúng ta không được lơ là, phải cẩn thận. Đồng chí Ôn Uyển, phiền cô phối hợp điều tra. Chúng tôi cần đến nhà cô xem trước, xem có bức thư nào khác bắt chước b.út tích của đồng chí Giang Hạ hay các đồng chí khác không!"
Ôn Uyển tức đến nổ phổi. Cô ta nhìn ra rồi, Giang Hạ lần này nhất định muốn làm rùm beng chuyện này lên để cô ta không còn mặt mũi nào nhìn ai trong đội sản xuất nữa! Để mọi người đều nghi ngờ cô ta là gián điệp cô ta mới vừa lòng!
Cô ta muốn mình bị đấu tố sao! Tốt nhất là mình bị bắt đi thì cô ta mới hả hê chứ gì!
Chương 73: Hài lòng chưa?
Ôn Uyển biết nếu mình không đồng ý thì sẽ bị coi là gián điệp thật. Cô ta nhìn Đội trưởng: "Tôi có thể phối hợp điều tra, nhưng nếu không tìm thấy gì, đồng chí Giang Hạ phải xin lỗi tôi!"
Sáng nay cô ta đã ném cuốn vở cũ tập viết chữ vào lò bếp rồi, tra thì tra, sợ gì chứ?
Giang Hạ: "Được!"
"Còn nữa, đồng chí Giang Hạ chưa điều tra rõ ràng đã xông vào tát tôi một cái, làm trật khớp tay tôi, chuyện này tính thế nào?"
Giang Hạ thản nhiên: "Tôi chẳng phải vì lo cô là gián điệp sẽ chạy mất, nên mới ra tay trước để chiếm ưu thế sao?"
Ôn Uyển: "..."
Đội trưởng đội sản xuất: "Tra rõ xong, nếu oan cho cô, tôi sẽ bảo đồng chí Giang Hạ xin lỗi, tiền t.h.u.ố.c men chữa tay cô ta phải chịu."
Giang Hạ: "Không vấn đề gì. Bảo tôi viết thư xin lỗi dán lên bảng tin cũng được luôn."
Ôn Uyển còn nói được gì nữa! Thế là người của đội sản xuất dẫn theo Giang Hạ và Ôn Uyển, rầm rộ tiến về nhà họ Ôn.
Đúng vào lúc vừa ăn cơm trưa xong, rất nhiều dân làng ra gốc cây đại thụ hóng mát, chỗ đó đang ngồi kín người. Thấy cả đội sản xuất ra quân, ai nấy đều xúm lại hỏi có chuyện gì.
Giang Hạ nhanh nhảu đáp: "Đồng chí Ôn Uyển bắt chước b.út tích của tôi để viết thư, đội sản xuất nghi ngờ cô ta là kẻ bán nước."
Ôn Uyển: "..." Rõ ràng là cô cố ý hắt nước bẩn lên người tôi, sao giờ lại thành đội sản xuất nghi ngờ? Lại còn kẻ bán nước? Sao cô không nói tôi là kẻ sát nhân luôn đi!
Giang Hạ lúc này khiến Ôn Uyển hận đến mức muốn g.i.ế.c người ngay lập tức. "Kẻ bán nước?" Mọi người đều kinh hãi nhìn Ôn Uyển!
Đội trưởng định nhắc nhở Giang Hạ vài câu vì tội nói quá, nhưng Giang Hạ đã chặn đầu: "Mọi người bình thường có thấy đồng chí Ôn Uyển có điểm nào bất thường không, có thì nhớ nói ra hết nhé! Bất cứ manh mối nhỏ nào cũng không được bỏ qua! Hòa bình hôm nay khó khăn lắm mới có được, bảo vệ an toàn tập thể là trách nhiệm của mỗi người! Ai cũng có quyền giám sát!"
Đội trưởng nghe thấy cũng có lý, bèn nói: "Mọi người nếu phát hiện thấy gì thì kịp thời báo cáo."
Dân làng nghe xong, quả nhiên bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem Ôn Uyển có gì bất thường không, cứ như thể đã mặc định cô ta là kẻ bán nước thật sự. Thế là thay vì ngồi hóng mát, mọi người kéo nhau đi xem náo nhiệt ngày một đông.
Về đến nhà họ Ôn, bố và mẹ kế của Ôn Uyển bị một phen hú vía. Nghe người của đội sản xuất giải thích lý do, hai người sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u!
Bố Ôn giận quá tát thẳng vào mặt Ôn Uyển một cái: "Mày đã làm cái gì hả? Mày định hại c.h.ế.t cả nhà này à?"
Quãng thời gian đầy biến động kia mới trôi qua chưa lâu, trong lòng mọi người vẫn còn tâm lý "thần hồn nát thần tính", ai cũng sợ.
Bị đ.á.n.h trước mặt bao nhiêu người, Ôn Uyển vừa giận vừa nhục, cô ta đỏ hoe mắt nhìn Giang Hạ đầy căm phẫn: "Cô hài lòng chưa?"
Giang Hạ lạnh lùng nhìn lại, chẳng thèm đáp lời đó. Cô nói với người của đội sản xuất: "Chẳng phải nên vào phòng đồng chí Ôn Uyển xem trước sao? Cả gian bếp nữa, lò bếp là nơi tốt nhất để hủy thi diệt tích đấy!"
Hài lòng chưa ư? Đương nhiên là chưa! Bằng chứng chưa tìm thấy, cô chưa rửa sạch được nỗi oan của mình, sao mà hài lòng được? Ôn Uyển chỉ bị tát hai cái đã không chịu nổi rồi sao? Thế còn cô thì sao? Nếu không phải mẹ Chu tính tình còn hiền, chẳng lẽ cô không bị tát sao? Thậm chí bây giờ cô còn đang đứng trước nguy cơ bị đuổi khỏi nhà, không nơi nương tựa!
Nói trắng ra, Ôn Uyển ngụy tạo bức thư đó chính là để hủy hoại danh dự, phá vỡ gia đình, hôn nhân của cô, làm tổn thương cô và cả Chu Thừa Lỗi, mẹ Chu nữa! Bản thân mình vô sỉ độc ác, còn trách người khác quá đáng?
Thế là một tốp đi lục phòng Ôn Uyển, một tốp xông vào bếp. Giang Hạ nhìn mẹ kế và em gái kế của Ôn Uyển: "Biết mà không báo cũng đồng tội đấy. Hai người có thấy Ôn Uyển bình thường hay luyện chữ vào vở nào không? Hay có thấy cô ta lén lút tiêu hủy sổ sách, thư từ gì không?"
Cô em kế sợ bị liên lụy, lập tức khai ra: "Có! Tối qua chị ấy về, cầm mấy bức thư viết lách cả đêm, chẳng biết viết cái gì nữa." Hai người chung phòng, Ôn Uyển cầm đèn pin hí hoáy cả đêm khiến cô em tỉnh giấc, tuy mơ màng nhưng vẫn thấy rõ.
Mẹ kế Ôn Uyển sực nhớ ra điều gì, vội chạy xuống bếp. Ôn Uyển thấy vậy thì mặt biến sắc. Chẳng lẽ cuốn vở mình ném vào lò sáng nay bà ta không để nó cháy hết mà nhặt lại rồi? Sáng nay cô ta định vừa nấu cơm vừa đốt, nhưng mẹ kế lại bảo đi tưới rau, cô ta nghĩ cuốn vở đã bén lửa rồi, lại muốn tranh thủ đưa thư cho Điền Thái Hoa nên mới đi ngay.
Ôn Uyển vội vàng chạy theo xuống bếp, rồi c.h.ế.t lặng khi thấy người của đội sản xuất nhặt được cuốn vở cũ bị cháy xém các cạnh nằm ở góc bếp.
Giang Hạ quan sát biểu cảm của Ôn Uyển, cô đoán chắc chắn cuốn vở này là nơi cô ta tập viết chữ đêm qua. Quả nhiên! Mẹ kế Ôn Uyển nói: "Sáng sớm nay nó vừa dậy đã vứt cuốn vở này vào lò đốt, tôi thấy tiếc cuốn vở còn dày nên nhặt ra, định để xé từng trang nhóm lửa dần."
Ôn Uyển định lao lên cướp lại cuốn vở. Giang Hạ nhanh tay hơn, khóa c.h.ặ.t cổ tay cô ta: "Làm gì thế? Định tiêu hủy bằng chứng à?"
Ôn Uyển ra sức vùng vẫy nhưng không thoát nổi, cô ta cuống cuồng nói với Đội trưởng: "Đó là nhật ký của tôi, không được xem! Xem là xâm phạm quyền riêng tư!"
Đội trưởng mở cuốn vở ra, bên trong có mấy bài toán, nhưng ở những khoảng trống xung quanh bài toán là chi chít những chữ là chữ, rõ ràng là đang luyện viết. Cuốn vở mới dùng được hơn một nửa, phần sau toàn là chữ luyện tập.
Giang Hạ buông Ôn Uyển ra, ghé mắt nhìn: "Đây chính là đang bắt chước chữ của tôi này! Chữ cô ta luyện và chữ làm toán hoàn toàn khác nhau!"
Ôn Uyển cãi chày cãi cối: "Chữ tôi không được đổi phong cách à?" Giang Hạ: "Được, nhưng tại sao lại đổi thành y hệt chữ của tôi?" Ôn Uyển: "... Tôi chỉ thấy chữ chị đẹp nên bắt chước chút thôi!" Giang Hạ cười lạnh: "Cô coi Đội trưởng và dân làng là lũ ngốc à?"
Đội trưởng lật từng trang một, Giang Hạ chỉ vào: "Đội trưởng xem, càng về sau càng giống! Trang cuối này mà nhìn vào, chính tôi còn tưởng là mình viết nữa là."
Dân làng xôn xao kinh hãi! "Cô ta thật sự bắt chước chữ Giang Hạ à? Cô ta định làm cái gì thế không biết?" "Giang Hạ nói rồi đấy, là kẻ bán nước, ai biết cô ta nhái chữ Giang Hạ để viết thư gì bí mật không! May mà Giang Hạ phát hiện ra!" "Đáng sợ quá! Bình thường trông hiền dịu thế mà chẳng ai ngờ được!"
Đúng lúc này, mẹ kế Ôn Uyển lại rút từ túi quần ra một mẩu thư cháy dở: "Đúng rồi, còn lá thư này nữa, cũng là nó ném vào lò. Thư bị cháy mất một nửa rồi, tôi cũng sợ nó viết bậy bạ cho ai nên mới nhặt lại."
