[xuyên Sách Tn80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 595
Cập nhật lúc: 30/12/2025 08:47
Chu Thừa Sâm bế bổng cả người cô vào lòng như bế một đứa trẻ lớn xác, hai tay nâng lấy cô, để cô ngồi thoải mái trên cánh tay mình và tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Nguyễn Đường ôm c.h.ặ.t lấy anh, nước mắt không kìm được mà trào ra. Khoảnh khắc này, cô cảm thấy vô cùng thỏa nguyện và bình yên. Trước đây anh luôn giữ khoảng cách, ngay cả một cử chỉ thân mật cũng không dám làm quá đà, điều đó khiến cô luôn bất an, cảm thấy anh có thể chấm dứt mối quan hệ này bất cứ lúc nào. Cô biết đó là sự tôn trọng, nhưng cô vẫn không tránh khỏi lo âu. Đặc biệt là sau khi gặp gia đình cô, anh đã lẳng lặng rời Kinh Thị một mình.
Dịp Tết, hai người chỉ gọi điện được cho nhau vào đêm giao thừa và mùng một, sau đó anh phải đi chúc Tết họ hàng. Nhà ông bà ngoại ở vùng núi, không có điện thoại, thậm chí làng còn chưa có điện. Hai ngày không liên lạc được, người nhà lại ngày ngày càm ràm, chê bai Chu Thừa Sâm đủ điều, khiến cô phải cãi nhau một trận kịch liệt với họ. Không dám kể với anh, lại chẳng thể liên lạc, nỗi bất an trong cô càng lớn dần.
Những ngày qua, cô luôn lo sợ lần này anh lên Kinh Thị, nếu gia đình cô vẫn phản đối, thậm chí nói những lời quá đáng hơn, liệu anh có vì thế mà chia tay cô không? Rõ ràng trước đây cô biết anh vì tôn trọng mình mới giữ lễ nghĩa, nhưng trong mấy ngày xa cách đó, nó lại biến thành nỗi sợ rằng anh đang cố ý giữ khoảng cách để sẵn sàng rút lui, từ bỏ cô!
Chu Thừa Sâm một tay đỡ cô, một tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt: "Đừng khóc nữa." Giọng anh khản đặc.
Nguyễn Đường nghe vậy nước mắt lại càng rơi lã chã. "Anh có thể đừng nói gì không! Anh làm em không nhịn được rồi đây này!" Nguyễn Đường vừa thẹn vừa giận, giơ tay tự lau nước mắt.
Chu Thừa Sâm: "..." Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên những giọt lệ của cô. Nguyễn Đường sững sờ. Cho đến khi nước mắt cô ngừng rơi, anh mới đặt nụ hôn lên môi cô. Hôn cho đến khi cô không còn thở nổi, anh mới chịu buông ra.
Nguyễn Đường đỏ mặt, ôm c.h.ặ.t lấy anh, vùi đầu vào n.g.ự.c anh. Chu Thừa Sâm ôm cô, xoa nhẹ sau gáy: "Đợi em đi làm lại thì thúc giục một chút, khi nào báo cáo kết hôn được phê duyệt, chúng ta đi đăng ký ngay."
Nguyễn Đường ngẩng đầu nhìn anh: "Anh không đợi gia đình em đồng ý nữa sao?"
Chu Thừa Sâm nhìn đôi môi hơi sưng đỏ của cô, yết hầu chuyển động một cái, anh nhấn đầu cô quay lại n.g.ự.c mình rồi dời tầm mắt đi chỗ khác: "Không đợi nữa, em quan trọng hơn."
Nguyễn Đường lại ôm c.h.ặ.t anh hơn. Chu Thừa Sâm dùng cằm cọ cọ lên đầu cô: "Anh chỉ muốn nhận được sự đồng ý của gia đình em chứ không phải bắt buộc phải đợi họ đồng ý. Đến gặp họ trước là vì sự tôn trọng, anh đã dành sự tôn trọng rồi, còn việc họ có đồng ý hay không anh không quản được."
Chu Thừa Sâm khẳng định: "Dù họ có đồng ý hay không anh cũng sẽ cưới em. Kết hôn là chuyện của hai chúng ta, em bằng lòng là được, không liên quan đến ai khác."
Nguyễn Đường ôm c.h.ặ.t eo anh, lúc này trái tim mới hoàn toàn bình yên. Chu Thừa Sâm một tay ôm cô, một tay xoa đầu: "Có muốn đi dạo quanh đây chút không?" Bây giờ về nhà là không thể, môi cô đang đỏ rực thế kia cơ mà.
"Em không muốn động đậy." Cô chỉ muốn được anh ôm thế này mãi.
Chu Thừa Sâm hiểu ý, không nói gì thêm, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô, áp mặt vào mái tóc thơm mùi hương thanh khiết. Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau. Mãi cho đến khi cô ôm đã đời mới chủ động đẩy anh ra. Nguyễn Đường buông anh ra rồi lại nũng nịu: "Em muốn anh cõng em đi dạo."
"..." Anh quay lưng lại phía cô, cúi người xuống. Nguyễn Đường cười rạng rỡ nhảy phóc lên lưng anh. Chu Thừa Sâm cứ thế cõng cô bước đi.
Bữa tối hai người ăn lẩu ở bên ngoài. Môi Nguyễn Đường vẫn chưa hết sưng, không thể về nhà sớm. Chu Thừa Sâm gọi điện về báo không ăn cơm tối, rồi ở bên cô cho đến khi trời tối hẳn. Thấy môi đã bớt sưng, nếu có ai hỏi thì có thể giải thích là do ăn cay quá, anh mới đưa cô về nhà.
Chương 776: Tôi đến đưa Nguyễn Đường đi đăng ký kết hôn đây!
Chiếc xe Jeep dừng lại trước cửa nhà họ Nguyễn. Chu Thừa Sâm vốn định vào chào hỏi gia đình cô vì sợ ông nội sẽ mắng cô về muộn. Nhưng Nguyễn Đường không cho, cô đứng chặn ở cổng viện: "Anh nghe em hay không đây? Em quan trọng hay gia đình em quan trọng?"
Chu Thừa Sâm cạn lời: "..." "Vậy anh về trước đây, em ngủ sớm đi." Nguyễn Đường nhướng mày: "Chỉ thế thôi sao?" "..." Chu Thừa Sâm tiến lên một bước, ôm cô vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán cô: "Vào đi, sáng mai anh qua đón. Anh nhìn em vào nhà rồi mới về." Nguyễn Đường mãn nguyện đi vào nhà.
Cô vui vẻ bước vào phòng khách, cả nhà người thì xem tivi, người thì đọc báo. Nguyễn lão gia t.ử đặt tờ báo xuống, nhìn cô qua cặp kính lão: "Sao giờ mới về, đi đâu đấy?" Mẹ Nguyễn nháy mắt ra hiệu cho con gái.
Nguyễn Đường không muốn giấu: "Gia đình Chu Thừa Sâm đến Kinh Thị rồi, con và Tiểu Nghiên đi đón, tiện thể ăn cơm xong mới về ạ."
Mẹ Nguyễn ôm mặt. Bà vừa mới nói đỡ với ông cụ là cô đi chơi với Trương Khứu Nghiên, sao con gái mình lại thành thật thế không biết?
Nguyễn lão gia t.ử tức giận đập tờ báo xuống bàn: "Cái đám cưới này ta không đồng ý. Ta bảo con chia tay với nó, lời ta nói giờ con không nghe nữa đúng không? Con muốn làm nhục cái mặt già này của nhà họ Nguyễn mới cam lòng hả?"
Nguyễn Đường cũng bực mình, không nhịn được đáp lại: "Con làm nhục mặt gia đình lúc nào ạ?" Ông cụ: "Con đòi gả cho một người đã qua một đời vợ lại còn đèo bòng con nhỏ, không nhục thì là gì? Ta còn chẳng dám vác mặt ra đường nữa đây này!"
Bố Nguyễn vội vàng trấn an cha mình: "Bố, Tiểu Đường chỉ là đi đón cùng Tiểu Nghiên thôi, tối nay con bé nhất định đã nói rõ ràng với cậu ta rồi." Ông nháy mắt với con gái. Nguyễn Đường thuận theo: "Vâng, đã nói rõ ràng rồi ạ."
Thứ Nguyễn Đường không nói chính là: Đã nói rõ cả thời gian kết hôn luôn rồi. Ông nội dù sao cũng đã cao tuổi, sức khỏe không tốt, cô không muốn làm ông tức giận. Đợi đến khi "gạo nấu thành cơm", ông sẽ phải chấp nhận thôi. Sắc mặt lão gia t.ử bấy giờ mới dịu đi một chút.
Mẹ Nguyễn lập tức bảo: "Muộn rồi, bố ơi, con và Tiểu Đường đỡ bố về phòng nghỉ ngơi." Ông nội vốn rất thương cô, Nguyễn Đường liền tiến lên đỡ ông. Ông cụ cũng mềm lòng lại: "Ông là vì muốn tốt cho con thôi, gả cho người như thế không nhẹ nhàng như con tưởng đâu."
Mẹ Nguyễn sợ Nguyễn Đường lại cãi nhau với ông — dịp Tết này chẳng biết đã cãi bao nhiêu lần rồi — nên vội nói: "Bố, Tiểu Đường nói rõ rồi, con bé hiểu mà." Nguyễn Đường phụ họa: "Vâng, con biết ạ."
Cô đương nhiên biết không nhẹ nhàng, vì sẽ bị nhiều người cười chê sau lưng hoặc trước mặt, nhưng trước đây cô bộ không bị cười nhạo sao? Cô đã sớm không còn quan tâm nữa rồi. Cô chỉ cần biết mình gả cho Chu Thừa Sâm sẽ hạnh phúc, thế là đủ.
Sáng hôm sau, người nhà họ Chu chưa rạng sáng đã dậy. Hôm nay cả nhà định đưa các con đi xem lễ kéo cờ ở Thiên An Môn, sau đó đi chơi Vạn Lý Trường Thành. Thời điểm này đoạn Bát Đạt Lĩnh là nơi duy nhất mở cửa đón khách chính thức, có xe buýt chạy thẳng đến đó.
Chu Thừa Lỗi chạy bộ về lúc sáu giờ, bảo Giang Hạ: "Em không cần dậy đâu, cứ ở nhà ngủ với con đi, ngoài trời lạnh lắm, để anh đưa mọi người đi." Anh thấy trời hôm nay lạnh hơn hẳn, chắc là không khí lạnh đã về.
Giang Hạ đáp: "Không sao, chúng ta cũng nên đưa ba đứa trẻ đi xem kéo cờ. Mặc dày một chút, cho chúng vào xe đẩy rồi đắp thêm chăn nhỏ là được, hoặc là địu trên người rồi khoác chăn bên ngoài, sẽ không bị lạnh đâu." Lễ kéo cờ diễn ra lúc bảy giờ, lúc đó lũ trẻ cũng tỉnh rồi, xem là vừa đẹp. Chu Thừa Lỗi nghe vậy không phản đối nữa.
Đúng lúc đó Trương Duệ cũng lái xe đến. Cả nhà chưa kịp ăn sáng đã xuất phát. Tứ hợp viện không cách Thiên An Môn quá xa, đi bộ cũng tới được. Xem xong về ăn sáng rồi mới bắt xe buýt đi Trường Thành. Lúc xuất phát, Trương Duệ không thấy Chu Thừa Sâm đâu, liền hỏi: "Anh hai đâu rồi?" Chu Oánh nhí nhảnh: "Bố cháu đi đón chị Nguyễn Đường rồi ạ!"
Chu Thừa Sâm đã lái xe đi đón người yêu. Anh không định xem kéo cờ mà muốn đón Nguyễn Đường rồi mới cùng mọi người đi Trường Thành. Nguyễn Đường bảo ông nội thường đi tản bộ lúc bảy giờ, nên bảo anh mười phút sau hãy xuất hiện.
Bảy giờ sáng, tại nhà họ Nguyễn. Cả nhà đang ngồi bên bàn ăn sáng. Nguyễn Đường nhìn đồng hồ, lại nhìn ông nội đang ngồi đọc báo trên sofa. Khi chiếc đồng hồ quả lắc trên tường điểm chuông, Nguyễn lão gia t.ử đặt tờ báo xuống, bảo mọi người: "Ta ra ngoài đi dạo chút." Thời tiết tốt là ông lại đi tập thái cực quyền.
Nguyễn Đường thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng ông nội vừa bước ra khỏi cửa nhà chưa được bao xa, một bóng người đã xông tới: "Ông nội!" Lão gia t.ử thấy Phùng Bính, mặt sa sầm lại: "Anh đến đây làm gì?"
"Hôm nay là ngày tôi và Tiểu Đường đi đăng ký kết hôn, tôi đến để cùng cô ấy đi đây!"
Lại phát điên rồi! Ông nội quay lưng đi vào nhà: "Nguyễn Đường không có nhà, anh đi đi!" Ngay khi ông định đóng cửa lại, Phùng Bính lao tới đẩy mạnh một cái: "Ông lừa tôi! Tiểu Đường có nhà! Sáng nay tôi thấy đèn phòng cô ấy sáng mà! Tôi đã canh ở đây suốt, cô ấy chưa hề ra khỏi cửa!"
Lão gia t.ử bị đẩy loạng choạng. Phùng Bính xông vào trong, từ túi áo khoác rút ra một con d.a.o nhỏ, trực tiếp tóm lấy ông nội và kề d.a.o vào cổ ông.
"..."
Nguyễn Đường, bố Nguyễn và mẹ Nguyễn sợ hãi bật dậy. Mẹ Nguyễn vội ôm lấy Nguyễn Đường. Bố Nguyễn chắn trước vợ con: "A Bính, sao anh lại tới đây? Anh bỏ d.a.o xuống đi, có chuyện gì chúng ta bình tĩnh nói." Cả nhà không ai dám kích động hắn.
Phùng Bính nghiến răng giữ c.h.ặ.t lấy ông cụ: "Tôi đến tìm Tiểu Đường đi đăng ký." Hắn trừng mắt nhìn Nguyễn Đường: "Tiểu Đường, đi đăng ký với tôi! Nếu không tôi g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà các người!"
