Xuyên Sách, Trở Thành Người Vợ Ốm Yếu Được Cưng Chiều Của Sở Doanh Trưởng - Chương 278: Sở Minh Chu Mang Đến Hy Vọng
Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:53
"Sở Minh Chu!"
Môi Lâm An An run rẩy, giọng nói chất chứa nỗi nhớ nhung và tủi thân vô hạn.
Tiếng gọi ấy như xuyên qua bao khó khăn nguy hiểm, xuyên qua thời gian xa cách dài đằng đẵng, thẳng thừng đ.â.m vào trái tim của Sở Minh Chu.
Sở Minh Chu cũng đã nhìn thấy Lâm An An ngay lập tức. Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy cả thế giới như lặng im, mọi mệt mỏi, đau đớn đều tan biến trong nháy mắt, trong mắt anh chỉ còn lại bóng hình gầy guộc ấy.
Bước chân anh bất giác nhanh hơn, anh bỏ qua mọi thứ xung quanh, lao về phía cô.
"An An!"
Sở Minh Chu hét lên, giọng nói nghẹn ngào. Chỉ trong chớp mắt, hai người đã ở gần nhau hơn.
Sở Minh Chu mạnh mẽ mở rộng vòng tay, ôm c.h.ặ.t Lâm An An vào lòng, lực mạnh đến mức như muốn nhập cô vào xương m.á.u của mình, không bao giờ rời xa. Cằm anh đặt lên đỉnh đầu Lâm An An, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mái tóc cô.
Người đàn ông từng trải qua bao trận chiến, vô số nhiệm vụ nguy hiểm, thậm chí cha mẹ qua đời cũng không rơi một giọt lệ, giờ đây lại mất kiểm soát.
"An An, anh đến muộn rồi, xin lỗi em."
Mỗi chữ đều chất chứa sự tự trách và nỗi nhớ thương vô hạn. Những ngày qua, hình ảnh Lâm An An gặp nguy hiểm không ngừng hiện lên trong đầu anh, nỗi sợ hãi và lo lắng như bóng với hình cứ bám theo anh. Giờ đây, tất cả cảm xúc đã bùng nổ hoàn toàn vào khoảnh khắc này.
Lâm An An cũng khóc không thành tiếng, tay cô nắm c.h.ặ.t vạt áo rách tả tơi trước n.g.ự.c Sở Minh Chu, nói:
"Sở Minh Chu! Anh đến rồi, cuối cùng anh cũng đến rồi. Em đã mong chờ anh mỗi ngày, em biết anh nhất định sẽ đến mà."
Những người xung quanh, cả đồng đội và dân làng, chứng kiến cảnh này đều đỏ hoe mắt, có người quay đi để lau nước mắt. Ai cũng hiểu, trước t.h.ả.m họa tàn khốc này, Sở doanh trưởng có thể tìm được đến đây, nhất định đã phải trải qua muôn vàn khó khăn, không hề dễ dàng chút nào!
Sở Minh Chu không chỉ mang đến hy vọng cho Lâm An An, mà còn cho tất cả mọi người thấy được ánh sáng.
Rất lâu sau, Sở Minh Chu mới từ từ buông Lâm An An ra, nhưng tay anh vẫn giữ c.h.ặ.t vai cô, ánh mắt từ trên xuống dưới quan sát cô một cách kỹ lưỡng. Nhìn thấy khuôn mặt gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, thân hình ngày càng mỏng manh, tim Sở Minh Chu đau như bị nghìn mũi kim đ.â.m.
"Em gầy đi rồi, thời gian qua chắc em đã phải chịu nhiều khổ cực."
Sở Minh Chu đưa tay nhẹ nhàng vuốt má Lâm An An. Lâm An An lắc đầu, ánh mắt kiên định.
"Chỉ cần anh đến, thì không có gì là khổ cả."
Lúc này, Cố Nghiễn bước tới, khẽ ho một tiếng, phá tan không khí ấm áp giữa hai người:
"Sở doanh trưởng, đừng chỉ lo tâm sự, trong trại còn nhiều người bị thương và bị bệnh cần cứu chữa khẩn cấp. Anh đã mang t.h.u.ố.c men và vật tư đến chưa?"
Sở Minh Chu lập tức tỉnh táo lại, anh gật đầu:
"Tôi đã mang theo rồi, trên vai các chiến sĩ toàn là vật tư, ưu tiên cứu chữa những người bị thương nặng!"
Nói rồi, anh lại nhìn Lâm An An, ánh mắt đầy quan tâm:
"An An, em nghỉ ngơi trước đi, anh đi sắp xếp một chút, lát nữa sẽ quay lại tìm em."
Lâm An An khẽ gật đầu, nhìn theo bóng lưng bận rộn của Sở Minh Chu, ánh mắt không nỡ rời đi dù chỉ một giây.
Đỉnh núi Tam Ao vẫn ngổn ngang, nhưng nhờ sự xuất hiện của Sở Minh Chu, dường như đã được tiếp thêm sức sống và hy vọng. Mọi người đều tin rằng, chỉ cần đoàn kết, nhất định có thể vượt qua t.h.ả.m họa này, xây dựng lại quê hương tươi đẹp.
Sở Minh Chu nhìn quanh, thấy những người bị thương đang đau đớn và cảnh trại tàn tạ, mắt anh càng đỏ hơn. Thời gian qua anh đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly t.ử biệt, nhưng vẫn không khỏi xúc động. Lũ lụt không giống chiến tranh, nó có thể trong nháy mắt khiến vô số gia đình tan nát, vợ lìa chồng, con mất cha.
Đó đều là những người mà họ đã ra sức bảo vệ!
"Mọi người yên tâm, tổ chức sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai, hãy kiên trì. Tôi đã mang theo nhiều t.h.u.ố.c men và lương thực, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn..."
Sở Minh Chu vốn không phải là người nhiều lời, nhưng anh vẫn cố nói vài câu động viên. Anh nhanh ch.óng chỉ huy các chiến sĩ phân phát vật tư, cứu chữa những người bị thương, đội công binh lập tức kiểm tra an toàn xung quanh trại, phòng ngừa những nguy hiểm tiềm ẩn.
Một lúc sau, Cố Nghiễn lại đến bên Sở Minh Chu, thần sắc nghiêm trọng:
"Lâm An An thể lực rất yếu, lại đang mang thai, thời gian qua cô ấy đã quá vất vả, anh... phải chăm sóc cô ấy thật tốt."
Sở Minh Chu ngẩng đầu lên một cách bất ngờ.
"An An m.a.n.g t.h.a.i sao?"
"Ừ."
Sở Minh Chu đứng hình, đầu óc như bị một dòng điện giật qua, một niềm vui khó tả như thủy triều dâng trào từ sâu thẳm trái tim.
"An An... cô ấy thực sự m.a.n.g t.h.a.i sao?"
Giọng Sở Minh Chu rất nhỏ, có chút run rẩy khó nhận ra, giống như đang tự nói với chính mình.
Ánh mắt anh vô thức hướng về phía Lâm An An. Lúc này, cô đang ngồi yên cách đó không xa, nói chuyện với một bà lão.
Nghĩ đến những khó khăn cô đã phải trải qua trong thời gian này, sống sót giữa trận lũ lụt, thiếu thốn t.h.u.ố.c men, tim Sở Minh Chu tràn ngập nỗi xót xa và áy náy:
"Cơ thể cô ấy... có đủ sức không?"
Dù vui mừng đến đâu, Sở Minh Chu vẫn quan tâm đến sức khỏe của cô hơn.
Cố Nghiễn nhìn anh sâu sắc:
"Thể chất của An An rất yếu."
Sở Minh Chu sững sờ, hai tay anh nắm c.h.ặ.t lại, gân xanh nổi lên rõ trên mu bàn tay:
"Vậy thì đừng sinh con nữa. Tôi sẽ đưa mọi người rút lui đến nơi an toàn, về Tây Bắc càng sớm càng tốt."
Nghe câu này cảu anh, thần sắc của Cố Nghiễn mới thực sự dịu lại:
"Đứa bé này không thể bỏ được. Không những không thể bỏ, mà còn phải giữ gìn thật cẩn thận."
"Bác sĩ Cố, nói rõ hơn đi!"
Giọng anh bất giác cao hơn, đầy sốt ruột.
Cố Nghiễn nghiêm túc giải thích:
"Thể chất cô ấy rất yếu, nếu tùy tiện bỏ thai, sẽ tổn thương đến căn cơ, sau này có thể sẽ không bao giờ m.a.n.g t.h.a.i được nữa. Hơn nữa, với tình trạng sức khỏe hiện tại, cô ấy không thể chịu nổi d.a.o kéo, rủi ro của ca phẫu thuật là rất lớn."
Sắc mặt Sở Minh Chu lập tức tái nhợt, nghĩ đến những nguy hiểm mà Lâm An An có thể phải đối mặt, tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến nghẹt thở.
Cố Nghiễn không quan tâm đến cảm xúc của anh, bỏ mặc Lâm An An ở một nơi nguy hiểm như vậy, không ra tay đã là nhịn lắm rồi.
"Vì vậy, việc anh cần làm bây giờ là chăm sóc cô ấy thật tốt, để cô ấy yên tâm dưỡng thai. Trong suốt chặng đường này, cô ấy đã hy sinh rất nhiều vì mọi người. Chúng ta thực sự cần phải quay về càng sớm càng tốt."
"Được, tôi hiểu rồi."
Cố Nghiễn quay người định rời đi, nhưng vừa bước được một bước thì dừng lại:
"Đúng rồi, nghe nói đây là điểm tiếp nhận tình báo tuyến một, mức độ nguy hiểm cao nhất."
Sở Minh Chu nhíu mày, khẽ hừ một tiếng.
