Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 11: Cắm Trại
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:31
Sáng sớm thứ bảy, tiếng chim hót líu lo vang lên như chuông báo thức, gọi Vưu Thanh dậy khỏi giấc mơ còn dang dở.
Nhớ ra hôm nay là buổi cắm trại của lớp cuối cấp, cô nàng bật dậy như lò xo, rửa mặt chải đầu một loáng rồi thay ngay bộ đồ đã chuẩn bị sẵn từ tối qua.
Áo thì vẫn là chiếc sơ mi trắng tay lửng bằng vải cotton pha lanh, nhưng phần váy thì Vưu Thanh đổi ý, không mặc chiếc váy caro xanh đậm lần trước nữa vì sợ bất tiện khi đi lại. Thay vào đó, cô diện một chiếc quần nữ vải thô xanh tím than, cài khuy bên hông, trông vừa gọn gàng vừa cổ điển.
Đứng trước gương chỉnh trang, cô buộc nửa phần tóc dài phía trên, rồi khéo léo thắt một chiếc nơ bằng khăn lụa họa tiết lá thủy sam màu xanh. Phần tóc còn lại buông thả nhẹ nhàng sau lưng, mái tóc mái mỏng mảnh rũ qua trán, lướt qua một bên má rồi ngoan ngoãn nằm sau tai.
Vưu Thanh ngắm mình trong gương một lúc, khóe môi khẽ cong lên, hài lòng không để đâu cho hết.
Vừa nho nhã vừa ngoan hiền, ai mà còn dám nói cô là kiểu học sinh “sáng không thuộc bài, chiều lại cúp tiết” nữa chứ?
“Vưu Thanh, xong chưa đó?!”
Ngoài sân vang lên tiếng gọi lười biếng nhưng rộn ràng của một cậu trai.
“Ra ngay đây!”
Cô vội vàng xách chiếc túi vải xanh tím than đã chuẩn bị từ tối, đeo chéo qua vai rồi hấp tấp chạy ra ngoài sân.
“Khoan khoan, ăn miếng gì rồi đi chứ con—.”
Liễu Cầm đang bận rộn bên bếp củi nghi ngút khói, vừa nói vừa khom người, nhúng tay vào chén nước nguội rồi nhanh tay vớt từng chiếc bánh bao nóng hổi làm từ bột khoai lang, xếp ngay ngắn lên rổ đan bằng thân cây cao lương đặt bên cạnh.
Thấy Vưu Thanh hấp tấp chạy ra cửa, Liễu Cầm chỉ biết tặc lưỡi, rồi rút nhanh một tờ giấy chống dính từng dùng để gói bánh quy từ kệ bếp, bọc vội ba cái bánh nhét thẳng vào túi cô.
“Trên đường nhớ ăn đó!”
Nói xong bà lại tất bật chạy về phía bếp lửa.
Vưu Thanh vừa mở cửa ra sân thì thấy Đoàn Thố đang ngồi chồm hỗm trên đất, cầm con thoi gỗ xoay tròn để vặn sợi dây thừng.
“Chiều không có ai ở nhà đâu, bà nhớ khóa cửa cổng với cửa phòng cẩn thận nha.”
Bà nội của Đoàn Thố nheo mắt nhìn đứa cháu trai dặn dò, vừa đeo kính lão vừa vui vẻ cầm kim to khâu đế giày cho cậu.
“Cháu chào bà nội!” Vưu Thanh mỉm cười ngọt ngào với bà, rồi quay sang hỏi Đoàn Thố: “Tớ xong rồi nè, đi chưa?”
“Ừ, đi thôi.”
Đoàn Thố vặn xong sợi dây liền đặt con thoi sang một bên, đứng dậy khoan thai, nhưng vừa quay đầu lại nhìn Vưu Thanh thì… người liền khựng lại.
Trong ánh sáng mờ nhạt của sớm mai, làn gió mát lành đầu hạ lướt qua, khiến vài sợi tóc mái của cô tung bay trên trán, lộ ra gương mặt trong sáng, rõ nét.
Đẹp như dãy núi xa mờ ảo, rực rỡ như mây chiều, lại trong trẻo như ánh trăng tinh khôi.
Giây phút ấy, thời gian như ngưng đọng.
Vưu Thanh... bị nhập hồn rồi chắc?!
Hồi trước quanh năm suốt tháng cô đều buộc hai b.í.m tóc tết c.h.ặ.t, đến độ người ta nghi ngờ cả lúc ngủ cũng không gỡ ra.
Vậy mà giờ đây cô đứng trước mặt cậu, tràn đầy sức sống, không còn chút dáng vẻ rầu rĩ nào trước kia.
“Chà chà, hôm nay con bé Thanh xinh gái ghê ha, hay là làm vợ Bân Bân nhà ta đi, chịu không?”
Bà nội Đoàn Thố bật cười trêu ghẹo, khiến anh ấy tỉnh cả người.
(Bân Bân là tên gọi ở nhà của Đoàn Thố.)
Hai ánh mắt vừa chạm nhau, Vưu Thanh đỏ bừng mặt, vội vàng quay đầu, tay túm lấy mép túi rồi đi vội ra cổng, lí nhí nói “Cháu chào bà nội”, giọng lí nhí như muỗi kêu.
Đoàn Thố thì ho nhẹ hai tiếng, cười khan mấy cái, rồi quay sang bà nội làm cái mặt ngố kiểu “bà nói gì kỳ dzậy~”.
“Bà ơi con đi nha! Nhớ khóa kỹ cửa đấy ạ!”
Anh ấy dặn thêm một câu rồi xách túi đeo chéo màu xanh lính lên vai, chạy lon ton theo sau Vưu Thanh.
“Cái thằng nhỏ, sáng ra mà lải nhải không biết mệt! Mới tí tuổi đầu mà đã càm ràm hơn ông cụ!” Bà nội lườm yêu, tay vẫn không ngừng luồn kim, miệng cười tủm tỉm, “Hai đứa này, xấu hổ ghê chưa~.”
Rồi bà ấy lại đẩy gọng kính lên, tiếp tục khâu giày trong ánh nắng ban mai chan hòa.
Hai người một trước một sau, men theo con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi xóm cũ, cuối cùng cũng bước lên đoạn đường bê tông bằng phẳng hơn.
“Đoàn Thố, tụi mình tập trung ở đâu vậy?”
Vưu Thanh tránh cái nắng đang lên cao, đi chếch về phía sau lưng anh chàng để tranh thủ cái bóng cao nghều như cây tùng của anh bạn làm dù che nắng.
Thời buổi này lấy đâu ra kem chống nắng, mà có đi chăng nữa thì với cái túi lép xẹp hơn cả má cô, cô cũng không dám mơ mua nổi.
“Người nào có xe đạp thì tự đi, ai không có thì đi bộ. Địa điểm là bờ sông Ngân Thụ, cách đây hơn chục dặm, đi tầm hơn tiếng là tới rồi.”
Thấy Vưu Thanh cứ theo sát phía sau, bước chân nghe có vẻ hơi vất vả, Đoàn Thố liền chủ động đi chậm lại.
Ai ngờ anh ấy chậm lại, thì Vưu Thanh cũng chậm theo, cứ giữ đúng khoảng cách xéo sau lưng như thể đang chơi trò “đuổi hình bắt bóng”.
“Gì cơ?”
Nghe nói xa hơn chục dặm, Vưu Thanh lập tức muốn quay xe, hối hận vì không hỏi rõ từ sớm. Cô quay đầu tính về nhà lấy xe đạp.
Đoàn Thố thấy thế ngơ ngác, vội nắm lấy tay cô, “Quay về làm gì thế?!”
“Lấy xe chứ làm gì nữa!”
Đi bộ đường xa thế này, cô đang tự c.h.ử.i mình không hỏi trước cho xong — giờ thì dở khóc dở cười, đã đi một đoạn rồi mà còn phải quay lại lấy xe nữa chứ…
“Không cần.”
Đoàn Thố nhanh tay kéo Vưu Thanh lại, tiện thể nép sang bên nhường đường cho người đạp xe vừa đi qua, rồi nói:
“Bọn mình tập trung trước cổng nhà Lâm Thuật Niên, nay đi nhờ xe tải nhỏ nhà cậu ấy.”
Nghe có xe tải chở đi, Vưu Thanh gật đầu cái rụp, tiếp tục giữ khoảng cách nghiêm ngặt, đi lẽo đẽo sau lưng Đoàn Thố như cái đuôi.
Chợt trong gió thoảng qua một mùi hương dịu ngọt quen thuộc — mùi hoa quế.
