Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 113: Xem Phim
Cập nhật lúc: 09/02/2026 12:02
Lâm Thuật Niên vừa đẩy cửa kính quán ăn quốc doanh ra thì đúng lúc bắt gặp Vưu Thanh đang bước theo sau Đoàn Thố đi ra ngoài.
Nắng trưa tháng bảy gắt như đổ lửa, bị cửa kính phản chiếu làm ch.ói mắt, vừa đúng lúc rọi thẳng vào đồng t.ử của Đoàn Thố, khiến anh ấy phải giơ tay trái lên che mắt.
Còn Vưu Thanh thì đã thấy rõ người vừa tới là ai.
Cô lập tức khựng lại, suýt thì nghẹt thở.
"Trời đất tổ tông dòng họ nhà mình ơi!"
"Thánh thần ơi!"
"Sao lại đụng mặt nữa rồi!"
Lâm Thuật Niên thấy cô cười gượng trông rõ là lúng túng, liền nheo mắt lướt qua một cái đầy vẻ khinh khỉnh, còn buông ra một tiếng cười khẩy.
"Thế nào? Giấu tôi gọi Vưu Thanh đi ăn riêng, ý là tôi không phải anh em thân thiết gì với cậu chứ gì?"
Đoàn Thố vừa nghe giọng nói quen đến không thể quen hơn thì thả tay xuống, nhìn chằm chằm vào người trước mặt.
"Hờ, cũng biết chọn lúc ‘vô tình gặp gỡ’ đấy nhỉ."
Đoàn Thố nhe răng cười, lộ ra hai cái răng nanh trông rất duyên.
Cả hai tên đều đang… "cà khịa" nhau ra mặt.
"Đi đâu thế?" Lâm Thuật Niên hỏi, lời là hỏi Đoàn Thố, nhưng mắt thì dán c.h.ặ.t vào Vưu Thanh, không rời một giây.
Cái nhìn khiến cô nổi hết da gà.
"Bí mật." Đoàn Thố thản nhiên đáp, rồi mở toang cửa, lướt qua vai Lâm Thuật Niên mà đi ra ngoài.
Giọng điệu chẳng mặn chẳng nhạt, không hề có chút vui mừng hội ngộ kiểu bạn thân lâu ngày gặp lại, mà lại mang theo vẻ… tiếc nuối vì bị phá đám hẹn hò.
Ba người đứng dưới tấm biển hiệu "Nhà ăn quốc doanh", tạo thành một hình tam giác kỳ lạ. Mặt trời ch.ói chang khiến bóng họ trên mặt đất ngắn cũn, gần như chồng lên nhau, như sắp tan chảy.
Lâm Thuật Niên khẽ cau mày.
Anh khoanh tay trước n.g.ự.c, chặn đường đi của Đoàn Thố, kiểu như không có câu trả lời thì đừng hòng đi đâu.
Không khí trở nên gượng gạo, Vưu Thanh đành xung phong làm “chất bôi trơn” giải cứu tình hình. Dù gì thì nút “thoát cảnh” một lần trong đời cô cũng xài mất rồi.
"Phim 'Khúc hát tay quỷ', cậu có hứng không?" Vưu Thanh nở nụ cười ngọt ngào, chen vào giữa hai người đàn ông đang im như tượng đá, giơ vé xem phim mà Đoàn Thố đưa cho lúc nãy vẫy vẫy trước mặt Lâm Thuật Niên.
"Phim trinh thám mới của Nhật đấy, bọn tớ tính đi xem, giờ cậu đến rồi thì tiện thể mua thêm vé, đi cùng luôn cho vui."
"Thuật Niên ngày xưa ghét nhất phim phá án, lúc nào cũng bảo đoán ra hung thủ ngay từ phút đầu, xem chẳng có gì thú vị…"
Đoàn Thố không cam lòng để yên, chen vào chọc thêm một câu, còn liếc Lâm Thuật Niên như chờ anh tự mình thừa nhận.
"Đi." Lâm Thuật Niên chẳng thèm liếc anh ấy một cái, dứt khoát đáp lời.
Anh quay lưng đi đến gốc cây dắt chiếc xe đạp, đẩy đến trước mặt Vưu Thanh, vỗ vỗ vào yên sau ý bảo cô lên.
Rồi anh thong thả đưa mắt nhìn lại Đoàn Thố, thản nhiên nói:
"Ngại quá, chỉ có một xe đạp thôi, nếu không thì…"
Lâm Thuật Niên nghiêm túc nhìn, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ khoái chí.
"…cậu chạy bộ theo sau nhé?"
Đoàn Thố khoanh tay cười khẩy, nhưng nụ cười tắt ngúm ngay sau đó. Anh ấy khó chịu đến mức c.ắ.n nhẹ má trong, ánh mắt nhìn Lâm Thuật Niên đầy bực dọc.
Trên con đường đá cũ chẳng rộng rãi gì, một chiếc xe đạp cũ kỹ lắc lư chạy chầm chậm.
Người qua đường đi ngang đều tròn mắt ngạc nhiên, rồi lén che miệng cười, chỉ trỏ xì xào.
Vưu Thanh ngồi sau xe, váy hoa nhạt khẽ đung đưa theo gió, tay nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo sơ mi của Lâm Thuật Niên.
Lâm Thuật Niên nghiến răng nghiến lợi đạp xe hết sức, giữa lúc đó thì Đoàn Thố ngồi chễm chệ phía trước, chen vào thanh ngang, nửa cái m.ô.n.g lòi ra ngoài, hai chân dài cứ kéo lê trên đất như phanh xe sống.
"Cậu đói à? Đạp xe kiểu gì yếu xìu như gái nhà lành, thở không ra hơi vậy hả?" Đoàn Thố vừa khó chịu thể xác, vừa bực bội vì bị phá hỏng buổi hẹn, nên liên tục mỉa mai.
"Cậu tưởng cái xe này là ô tô à? Nhấc cái chân thúi kia lên giùm tôi với, cứ cản tôi đạp hoài!" Lâm Thuật Niên mệt mỏi toát cả mồ hôi, rốt cuộc không chịu nổi nữa, cãi lại.
Vừa dứt lời thì bánh xe đụng phải cục đá nhỏ.
Đoàn Thố lập tức đập đầu vào chuông xe, “keng” một tiếng vang giòn.
"Cậu có biết đi xe không vậy?!"
Đoàn Thố ôm trán, quay lại quát, còn túm áo Lâm Thuật Niên chuẩn bị cãi nhau cho tới bến.
Lâm Thuật Niên bị kéo lệch tay lái, thế là cả xe lảo đảo, đ.â.m thẳng vào sạp dưa hấu bên đường.
RẦM!
BẸP! BẸP BẸP!
"Ối giời ơi... dưa của tôi!"
Ông lão bán dưa đang ngồi đ.á.n.h cờ gần đó kêu thất thanh.
Chỉ thấy một chiếc xe như từ trên trời rơi xuống, ủi tan sạp dưa của ông ấy.
Ông lật đật đội nón cối lên đầu, lom khom chạy ra chỗ dưa hấu la oai oái:
"Trời đất ơi... đúng là tai họa mà!"
KÉT —.
Lâm Thuật Niên đỗ xe trước rạp chiếu phim, sau lưng áo sơ mi loang lổ một mảng đỏ hồng vì… nước dưa hấu.
Đoàn Thố cũng không khá hơn. Anh ấy bị ngã lăn vào nửa quả dưa, tóc tai còn dính mấy cọng ruột đỏ, người thì bốc mùi… ngọt mát mùa hè.
Chỉ có Vưu Thanh là thoát nạn. Lúc xe ngã, cô kịp đẩy Lâm Thuật Niên ra tạo phản lực để nhảy xuống an toàn.
Đoàn Thố thì không biết, nhưng Lâm Thuật Niên thì rõ mồn một.
Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt vừa cạn lời vừa khinh bỉ.
Vưu Thanh cười trừ, đưa tay sờ mấy quả dưa rạn nứt nằm trong giỏ xe, nói vu vơ:
"Hôm nay được ăn dưa thả ga rồi nhé! Xem xong phim, để Đoàn Thố mang một quả về đơn vị, còn lại chia cho phòng ký túc của bọn mình, giải nhiệt!"
Lâm Thuật Niên hừ lạnh qua mũi, quay đầu đi về phía quầy vé, để lại một câu đầy "ẩn ý":
"Cậu đúng là người tốt đấy."
"Xin chào! Hai vé này ngồi cạnh nhau, vẫn còn chỗ không ạ?"
