Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 124: Thẳng Thắn

Cập nhật lúc: 09/02/2026 13:04

“Còn chuyện tớ nhờ cậu kèm học, đúng là tớ có chút ý định lấy lòng cậu để được cậu giúp đỡ thi đại học. Chuyện này... tớ thực sự xin lỗi.”

Gió hè oi ả thổi rối tóc Vưu Thanh.

Cô nheo mắt vì nắng, tay luống cuống vén tóc ra sau tai.

“Những chuyện khác thì không có gì là cố tình lợi dụng cả. Thậm chí, tớ từng có ảo giác rằng...”

Cô từ từ điều chỉnh tiêu cự, đưa ánh nhìn trở lại khuôn mặt Lâm Thuật Niên.

Anh cũng nhìn cô chăm chú, trong lòng vừa mong ngóng vừa lo sợ điều cô sắp nói ra.

“... Ảo giác rằng chúng ta đã vượt qua mức bạn bè thông thường. Là những người bạn tâm giao có thể thoải mái sẻ chia niềm vui vô nghĩa và cả những nỗi yếu mềm tận sâu trong lòng.”

Lâm Thuật Niên thầm thì trong lòng: Không phải ảo giác đâu.

“Còn nữa, chuyện khiến cậu giận nhất – bức thư đó.”

Cuối cùng, Vưu Thanh cũng đề cập đến điều khiến Lâm Thuật Niên luôn khó chịu nhất.

Anh khẽ chớp mắt, hơi thở có phần gấp gáp, ánh mắt chệch đi nơi khác để né tránh đôi mắt chân thành của cô.

“Ngô Quan Sương nói đúng, hôm đó tớ có tiễn Đoàn Thố ra ga. Cậu ấy bất ngờ hôn tớ, nhưng lúc đó tớ có đeo khẩu trang, môi bọn tớ không hề chạm vào nhau...”

Vưu Thanh biết lời giải thích này nghe hơi... lươn lẹo. Nhưng đối mặt với một người cẩn trọng, khắt khe trong tình cảm như Lâm Thuật Niên, mọi chi tiết phải thật rõ ràng mới có cơ hội níu giữ tương lai.

“Tất nhiên, cậu có quyền không tin tớ, tớ sẽ không trách—.”

“Tôi tin cậu.”

Lâm Thuật Niên chợt lên tiếng.

Vưu Thanh ngẩn người, thở khẽ một nhịp.

“Cho nên tớ mới nói, xin lỗi cậu.”

Gương mặt anh, vốn luôn lạnh lùng, giờ đã dịu dàng hẳn đi, khóe miệng cũng dần cong lên nở nụ cười nhẹ.

Ánh mắt anh nhìn vào đôi môi hồng hào mọng nước của cô, thực lòng mà nói —.

Từ khi xác định mối quan hệ, anh đã nhiều lần muốn biết nơi đó... có mùi vị thế nào.

Nhưng...

“Trước khi cậu cho phép, tôi sẽ không làm liều như lần trước nữa. Tôi hứa.”

Lâm Thuật Niên rời ánh mắt khỏi môi cô, nhìn thẳng vào mắt cô với ánh nhìn đầy chân thành.

“Khi nào cậu muốn hôn tôi, thì tôi sẽ hôn cậu.”

Một người con trai chín chắn, biết tôn trọng phụ nữ, luôn khiến người ta rung động sâu sắc.

Nụ cười xen lẫn cảm động lan đến khóe mắt Vưu Thanh, cô mạnh mẽ gật đầu.

Không chần chừ, cô nhào vào vòng tay anh.

Cảm nhận trái tim hai người đập cùng một nhịp, Vưu Thanh hiếm hoi mới thấy rõ hai chữ “hạnh phúc” len lỏi trong từng tế bào.

Một lúc sau, cô nghèn nghẹn, thì thầm áp mặt vào n.g.ự.c anh:

“Giờ... tớ muốn ôm cậu.”

Cô vòng tay ôm lấy vòng eo gọn gàng của anh, ôm thật c.h.ặ.t, mũi đầy mùi xà phòng từ người anh, hơi ấm từ anh truyền sang khiến cô thấy được an ủi vô cùng.

Lâm Thuật Niên khẽ bật cười, vai trùng xuống, hai cánh tay dài còn đang luống cuống liền kéo cô ôm c.h.ặ.t lại, như muốn hòa cô vào chính cơ thể mình.

Họ chưa từng ôm nhau thân mật và nhiệt thành đến vậy.

Lúc này đây, họ không chỉ chạm vào da thịt, mà còn xóa bỏ mọi hoài nghi và dè dặt giữa hai trái tim.

“Ừ.”

Anh nhắm mắt, khóe môi nhếch cao, khẽ đáp lời cô.

Cơn gió hè nhẹ lướt qua bên họ, tóc ngắn quyện vào tóc dài, như đang dệt nên một mối ràng buộc vô hình.

Một lúc lâu sau—.

“Vậy thì bây giờ,” Vưu Thanh cười tinh quái, “Tớ có thể tiếp tục... đ.â.m đầu vào cái tường gạch tên Lâm Thuật Niên được không?”

Tiếng cười bật lên trong cổ họng Lâm Thuật Niên.

Anh không kiềm được lại cười, siết cô vào lòng, nụ cười mỗi lúc một rạng rỡ.

Bất chợt, anh cảm thấy trái tim mình như phồng to ra.

Dường như lần đầu tiên trong đời, anh phát hiện bản thân có thể được gắn với những từ như “rạng rỡ”, “ấm áp”, “như ánh mặt trời”.

Từ khi ở bên cô, mọi thứ đều dần thay đổi.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ, nhận được một đơn vị năng lượng.]

Lúc này, tâm trạng Vưu Thanh đang cực kỳ vui vẻ, như thể đang bay trên mây, nhẹ nhàng và ấm áp vô cùng.

“Ơ, phía trước, ở cửa hàng mậu dịch, hình như là... dì Liễu thì phải—.”

Lâm Thuật Niên hạ thấp người ghé sát tai cô thì thầm.

Vưu Thanh lập tức mở to mắt, vội ngoảnh đầu quan sát.

Anh không nhìn nhầm.

Liễu Cầm, hôm nay mặc bộ váy trông sang trọng hơn bình thường, còn tô nhẹ một lớp son hồng, đang sánh vai đi cạnh một người đàn ông trung niên cao ráo, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.

Vưu Thanh hoảng hốt, vội đẩy Lâm Thuật Niên ra phía trước.

Cô cúi đầu thật thấp, lấy chiếc túi vải trắng che mặt, thế mà vẫn không nén nổi tò mò, len lén nghiêng đầu hé một con mắt nhìn sang hướng Liễu Cầm.

Liễu Cầm không nhìn về phía này, vẫn mỉm cười rạng rỡ, cùng người đàn ông ấy đi về phía cuối phố.

Trông bà trẻ ra hẳn vài tuổi, không còn chút dáng dấp của người phụ nữ từng thất bại trong hôn nhân.

Vưu Thanh nép sau lưng Lâm Thuật Niên, nheo mắt ngắm kỹ người đàn ông đi cạnh mẹ.

Người đàn ông ấy mặt mũi hiền hòa, nụ cười nhẹ nhàng, tóc chải mượt ra sau, mặc áo sơ mi nâu nhạt, cử chỉ điềm đạm lịch thiệp.

Liễu Cầm vốn hướng nội, nếu không phải người quen lâu năm, chắc gì đã thoải mái đến thế.

Bạn cũ?

Vưu Thanh cau mày, đưa ngón tay chống cằm suy nghĩ.

“Sao, thấy dì Liễu có bạn trai, cậu không vui à?”

Lâm Thuật Niên xoay người chắn trước mặt cô, thấy cô nhíu mày im lặng, cứ tưởng cô giống mình, không dễ gì chấp nhận mẹ có tình cảm mới.

“Không đâu.”

Vưu Thanh giơ ngón trỏ lắc nhẹ phủ định.

“Tớ là người mong mẹ tìm được người yêu nhất ấy chứ. Nếu bác đó thật lòng và t.ử tế, thì tớ ủng hộ cả hai tay luôn.”

Cô quay đầu nhìn bóng lưng hai người kia đã khuất sau ngõ, liền trèo lên ngồi ở yên sau xe đạp, tiện tay vuốt lại mái tóc vừa bị gió làm rối.

Lâm Thuật Niên nhướng mày, tay chống sau lưng, áp mặt lại gần, nhìn cô đầy dò xét.

Không rõ là cô thật sự thoải mái, hay chỉ đang tỏ ra như thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.