Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 136: Chuyển Đổi
Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:03
Tiếng nhạc ầm ĩ, Lâm Thuật Niên phải cúi đầu xuống mới nghe rõ.
“Nãy chạy vội quá… đau bụng lại rồi, để tớ đi vệ sinh cái nhé!”
Cô lại giở chiêu cũ, ôm bụng nhăn nhó.
Lâm Thuật Niên gật đầu đồng ý.
Vưu Thanh ngay lập tức chạy về phía nhà vệ sinh, tìm một gian trống và bấm nhanh nút chuyển đổi.
“Cậu đi gì mà lâu quá vậy, tớ suýt nữa đi tìm cậu rồi đó!”
Đoàn Thố nhìn Vưu Thanh vừa ngồi xuống bên cạnh, thở hồng hộc như mới chạy xong đường đua 800 mét, không nhịn được mà ghé sát hỏi nhỏ:
“Không sao chứ?”
Vưu Thanh vừa thở hổn hển vừa phẩy tay lia lịa:
“Ổn ổn —. Không sao cả!”
Phim kết thúc.
Cô lén nhìn đồng hồ — vừa đúng 11 giờ.
“Đói rồi đúng không? Muốn ăn gì không?”
Đoàn Thố đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ lạnh buốt, hai người cùng nhau rời khỏi rạp.
“Ăn gì cũng được!”
Vưu Thanh âm thầm lau mồ hôi trên trán, rồi quay đầu cười toe toét.
Cả hai cùng đi bộ đến một nhà hàng quốc doanh gần rạp chiếu phim.
Đoàn Thố gọi bốn món mặn một món canh, hai người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả về tình hình gần đây.
“Vưu Thanh.”
Đoàn Thố dùng khăn lau miệng, bỗng nghiêm túc lên tiếng.
“Hử?”
Vưu Thanh đang uống nước thì khựng lại.
“Cậu có phải… thích Lâm Thuật Niên không?”
“Phụt —!”
Một cột nước phun thẳng như vòi rồng ra bên cạnh.
“Khụ khụ khụ—!”
Vưu Thanh bị sặc nước ho như sắp nội thương.
Đoàn Thố vội đứng dậy, luống cuống vỗ lưng giúp cô.
Cô ho đến đỏ bừng cả mặt, quay đầu nhìn anh ấy đầy vẻ tội lỗi.
Không ngờ anh ấy chẳng tỏ ra bực dọc gì, chỉ nhếch mép cười trêu:
“Sao thế? Chột dạ à?”
Anh ấy ung dung ngồi trở lại chỗ.
Vưu Thanh dùng khăn giấy che miệng, giả bộ bận rộn không tiện trả lời.
“Tớ biết cậu ấy rất giỏi, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện.”
Đoàn Thố vừa nói vừa gắp miếng sườn bỏ vào bát cô.
Vưu Thanh chớp chớp mắt, gượng gạo lắng nghe.
“Nhưng giờ tớ cũng đỗ vào trường quân đội rồi, sẽ không còn lông bông như trước nữa. Sau này, tớ tuyệt đối không thua kém cậu ấy.”
Anh ấy đặt đũa xuống, hai tay chồng lên nhau rất đĩnh đạc.
“Tớ biết, từ nhỏ đến giờ cậu trải qua không ít tổn thương, nên trong chuyện tình cảm, cậu chắc chắn sẽ cẩn trọng gấp bội. Điều này, không ai hiểu hơn tớ đâu.”
“Đôi tay này,”
Đoàn Thố giơ nắm đ.ấ.m, ánh mắt kiên định,
“Vừa có thể đ.á.n.h thiên hạ vì cậu, cũng có thể dựng nên một mái nhà cho cậu nương tựa.”
Vưu Thanh sững người.
Thành thật mà nói, những lời anh ấy vừa nói… chạm đúng vào góc mềm trong tim cô.
Dù ở trong sách, hay ngoài đời.
Nếu phải cân nhắc mọi thứ, Đoàn Thố dĩ nhiên là lựa chọn “lý tưởng nhất”.
Anh ấy đúng là kiểu người như lời anh ấy nói — tương lai sẽ là người có năng lực bảo vệ cô tốt nhất trong cả ba.
Còn Trì Ngộ, thì chắc chắn là người sẽ luôn chọn cô, không do dự, không điều kiện. Vì trong lòng anh ấy, cô là tất cả, là duy nhất, không ai sánh bằng.
Nhưng mà…
Vưu Thanh mím môi, uống thêm ngụm nước nữa.
Cô hiểu, tình yêu không chỉ cần chừng đó.
Không chỉ cần cảm giác an toàn.
Không chỉ cần được chọn.
Những điều đó, có lẽ rất nhiều người có thể cho cô.
Tình yêu — đôi khi phức tạp, đôi khi lại đơn giản đến không ngờ.
Chỉ cần một lần, một khoảnh khắc, trái tim đập thình thịch thật mạnh.
Chỉ cần nhìn thấy người đó, hạnh phúc đã bắt đầu rung động.
Mà cảm giác đó, cô lại không thể trao cho ai khác.
Nhưng điều khiến cô sợ nhất…
là sợ rằng người ấy — không phải nam chính trong lòng của tác giả.
Thế nên, cô không dám buông thả trái tim mình.
Khi Vưu Thanh lần thứ mười một giẫm lên đôi giày vải trắng của Lâm Thuật Niên, anh cuối cùng cũng thở dài một hơi, như sắp bật khóc:
“Cậu biết đấy… yêu thích không có nghĩa là giỏi giang đâu.”
Vưu Thanh cười gượng, ngượng ngùng lắm nhưng vẫn làm bộ chuyên nghiệp đặt tay lên vai anh.
“Tớ đói rồi, đi ăn đi!”
Lâm Thuật Niên rút tay trái về, bất lực vò trán.
Vưu Thanh xoa cái bụng tròn ủm sau một ngày ăn uống tới tấp, trong lòng thở dài não nề.
Này bụng yêu quý, hôm nay đúng là ngày đại lễ nhận lương thực của mày rồi đấy!
