Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 158: Đám Cưới
Cập nhật lúc: 10/02/2026 11:10
Lâm Thuật Niên bị đẩy khẽ một cái, mất đà, khụy gối xuống ngay trước mặt cô.
Giữa mùa đông, không biết là do mệt hay ngượng, thái dương anh rịn đầy mồ hôi, từng giọt lăn xuống hàm, rồi chảy dọc qua xương quai xanh, rơi vào cổ áo sơ mi cài kín.
“Về nhà với anh nha em.” Anh nửa quỳ trước cô, ngẩng đầu, c.ắ.n nhẹ môi dưới, l.ồ.ng n.g.ự.c thở phập phồng.
Vưu Thanh mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc rũ trước trán anh, rồi lướt ngón tay qua má anh – vẫn còn nét trẻ trai chưa phai hết – ánh mắt dịu dàng nhìn thật kỹ người đàn ông mà từ nay sẽ cùng cô bước suốt đời.
Anh là một người kín tiếng.
Thông minh, sắc sảo, bình tĩnh và phóng khoáng, nhưng trong sâu thẳm lại là một trái tim mềm mại, luôn nghĩ cho người khác trước cả bản thân mình.
Cô cảm thấy, anh không chỉ là một người chồng tốt, mà còn sẽ là một người cha tuyệt vời.
Vưu Thanh gật đầu mạnh mẽ.
“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!” Đám đông xung quanh thấy cô dâu gật đầu thì lập tức hò reo phấn khích.
Lâm Thuật Niên vẻ mặt dở khóc dở cười quay đầu ra sau xua tay ngượng ngùng, ai ngờ ngay giây sau, mặt đã bị quay lại, một nụ hôn nhẹ như lông vũ chạm vào môi anh.
Thơm thơm, mềm mềm.
Đôi mày anh bất giác nhướng lên vì ngạc nhiên, rồi nhanh ch.óng hóa thành nụ cười ấm áp.
Ánh mắt giao nhau, tim đập thình thịch.
Phòng của Lâm Thuật Niên nay được trang hoàng rực rỡ hỉ khí, chiếc giường đơn đã dùng hơn hai mươi năm cũng được Tưởng Huệ Cẩm thay bằng chiếc giường đôi rộng rãi, sang trọng.
Dù sau này hai vợ chồng chủ yếu sống ở Yến Kinh, mỗi năm cũng chẳng về Bích Thành được mấy lần, nhưng Tưởng Huệ Cẩm vẫn sửa sang phòng tân hôn thật chu đáo, gửi trọn tấm lòng của một người mẹ.
Sau khi tắm xong, Vưu Thanh cẩn thận lau khô mái tóc, ngắm mình trong gương – má phấn hồng, da trắng như ngọc, không giấu được vẻ háo hức.
Cô quấn khăn tắm, bước vào phòng ngủ, liếc nhìn đồng hồ trên tường.
Kim giờ đã chỉ mười giờ đêm, tiệc cưới dưới lầu cũng đã tàn, mọi thứ trở nên yên ắng.
Trên bậc thang gỗ lầu một, có ba bóng người đang ngồi dựa vào nhau, xụi lơ một đám.
“Lúc cuối năm mới lên tàu lần đầu tiên, tôi phải ra khơi tuần tra vùng Đông Hải đó nha… ợ—.” Đoàn Thố đã ngà ngà say, vừa ợ vừa kể chuyện đời lính cho Lâm Thuật Niên và Trì Ngộ nghe.
“Đêm khuya đứng gác, gió biển lạnh cắt da cắt thịt,” Đoàn Thố rùng mình một cái như đang sống lại những ngày tháng đó, “Tôi đứng trên boong tàu, tay nắm khẩu s.ú.n.g tiểu liên 56, mắt dáo dác canh phòng…”
Lâm Thuật Niên im lặng dựa tường, chăm chú nhìn Đoàn Thố, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng lạ thường khi thấy đối phương đắm chìm trong kỷ niệm.
“Tôi nhìn về phía Đông – biển cả mênh m.ô.n.g, phía sau là ánh đèn chài leo lét… Các cậu đoán xem tôi nhớ ai?”
Đồng t.ử Lâm Thuật Niên khẽ rung.
“Ngay khoảnh khắc đó, mẹ nó, trong đầu tôi toàn là hình bóng của Vưu— ưm ưm ưm—!”
Chưa kịp dứt lời, Trì Ngộ đã lập tức bịt miệng anh lại.
“Cậu say rồi, ngủ đi cho tôi nhờ.”
Mặt Trì Ngộ đỏ bừng vì rượu, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào Đoàn Thố, thấy anh ấy nhắm mắt ngủ thiếp đi.
“Cậu ta dễ ngủ lắm, chuyện gì chỉ cần ngủ một giấc là quên sạch.”
Trì Ngộ cõng Đoàn Thố trên lưng, toan đứng dậy đưa về xe.
“Còn cậu thì sao?”
Lâm Thuật Niên vẫn ngồi đó, thói quen khẽ nhướng mày phải, đôi mắt vốn nghiêm nghị giờ ngà ngà men rượu, ánh lên màu đỏ nhàn nhạt.
“Cậu… có quên được không?”
Anh chậm rãi hỏi.
Trì Ngộ không quay đầu lại, chỉ khẽ cười, bước qua cửa chính mà không nói lời nào.
Đêm ấy, Lâm Thuật Niên không có được câu trả lời của Trì Ngộ.
Cốc cốc cốc.
Cửa phòng ngủ bất chợt vang lên tiếng gõ.
Vưu Thanh đang chán chường lật giở kịch bản mới để chỉnh sửa, nghe vậy liền đứng dậy ra mở cửa.
Cửa vừa mở, Lâm Thuật Niên đã chống tay lên khung cửa, ánh mắt đỏ hoe vì men rượu ngẩng lên nhìn cô.
Mái tóc lòa xòa ướt mồ hôi, vest vắt trên cánh tay, chiếc sơ mi anh vẫn luôn cài kín cổ giờ bung mất mấy cúc, cả người toát ra vẻ phóng túng đầy kìm nén.
“Sao anh vào phòng mình còn phải gõ—. Ưm—.”
Chưa kịp nói hết, anh đã đứng thẳng dậy, hai tay đưa ra ôm lấy sau gáy và eo cô, kéo sát cô lại, tiện chân đạp luôn cánh cửa khép lại.
Hơi rượu và thứ áp lực mơ hồ tỏa ra, Vưu Thanh bị anh đẩy dính vào tường.
Bóng đèn được che bằng một tấm lụa đỏ thêu chữ "Hỉ", cả căn phòng phủ một lớp ánh sáng đỏ lờ mờ, mơ hồ.
Cá đực nhỏ vẫy đuôi quyết liệt đuổi theo cá cái, ép đến mức cá cái phải lùi từng bước, rồi cuối cùng bị cuốn vào màn rượt đuổi quấn quýt ấy.
Vưu Thanh dùng hai tay chống lên vai anh, cố đẩy anh ra hết sức có thể:
“Anh… anh còn chưa tắm cơ mà—.”
Cô nhăn mũi, trừng mắt nhìn anh trách móc – đêm tân hôn lãng mạn của cô, tuyệt đối không thể có một chút thiếu hoàn hảo nào.
Lâm Thuật Niên hít thở gấp, ánh mắt dừng lại nơi đôi môi mọng kia đang mấp máy, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Anh quay người lục tủ tìm đồ ngủ, lặng lẽ vào nhà tắm.
Khi anh quay trở lại, đèn trong phòng đã tắt.
Vưu Thanh châm một ngọn nến đỏ đặt trên bàn làm việc.
Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ dây đỏ mỏng, tóc dài uốn lượn buông xõa, dưới ánh nến mờ ảo, tấm lụa mỏng manh phác họa những đường cong mềm mại, trắng ngần như tượng tạc.
Lâm Thuật Niên đang lau tóc thì khựng lại, tim anh đập như trống trận, sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cô bước lại gần.
“Anh đã ăn thử kẹo cưới của chúng ta chưa?”
Vưu Thanh bất chợt níu cổ áo anh, cười lém lỉnh hỏi.
Mái tóc ướt của anh còn đang nhỏ từng giọt nước tí tách, làm ướt cả váy ngủ cô.
Lâm Thuật Niên chớp mắt khẽ run, lắc đầu.
Vưu Thanh nhếch môi đầy gian xảo, nắm lấy cổ áo anh, kiễng chân lên… rồi hôn.
Hơi thở hai người giờ hòa quyện một mùi thơm của xà phòng y hệt nhau.
Vì giờ đây… họ đã là vợ chồng hợp pháp.
Lâm Thuật Niên ngẩn người đến mức giác quan duy nhất còn hoạt động là… khứu giác.
Một viên kẹo chanh tinh nghịch, lăn tròn từ môi cô… sang môi anh.
