Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 20: Trăng Sáng Trong Tim
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:34
Vừa mở cửa, một mùi ẩm mốc quái đản pha lẫn mùi rượu chua lè nồng nặc như đ.á.n.h thẳng vào mặt.
Nền nhà không được tráng xi măng, chỉ lát sơ sài bằng gạch đỏ loại nhỏ, trải qua năm tháng đã lồi lõm loang lổ, bụi đất vương vãi khắp nơi.
Dù Vưu Thanh đã đọc qua nguyên tác.
Dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ lưỡng.
Nhưng khi xông vào, cô vẫn đứng đơ tại chỗ, tim như bị ai cầm d.a.o cùn cứa từng nhát từng nhát một.
Dưới ánh nến leo lét, trong căn phòng hỗn độn, một cậu thiếu niên tóc dài rũ xuống, quỳ rạp dưới đất. Cái đầu yếu ớt cúi sang một bên, hai tay bị trói bằng xích sắt to bản, kéo căng sang hai phía.
Bộ quần áo trên người anh ấy không biết bao lâu rồi chưa thay, đã chẳng còn ra hình dạng gì, chỉ đủ che thân, hoàn toàn không che nổi những vết thương chằng chịt nhuốm m.á.u đỏ.
Thương tích trên da thịt có thể lành, nhưng vết thương trong lòng có thể hành người ta đến c.h.ế.t.
Bây giờ là mùa hè, Vưu Thanh không dám tưởng tượng vào những ngày đông giá rét, cậu thiếu niên ấy đã sống ra sao trong căn nhà dột nát tứ phía này, chỉ với chút manh áo mỏng?
Không còn lấy một chút nhân quyền tối thiểu, như một con thú hoang bị nhốt trong l.ồ.ng sắt, đau đớn, tuyệt vọng, sống không bằng c.h.ế.t.
Lâm Thuật Niên, theo sau, vừa bước vào thấy cảnh tượng ấy cũng không khỏi siết c.h.ặ.t nắm tay. Ánh mắt anh lạnh lẽo quét về phía gã đàn ông nhà quê nhếch nhác kia, cơn giận bùng lên trong mắt anh như lửa cháy.
“Bọn mày là ai?!”
Một gã trung niên, đầu tóc rối bù như ổ quạ, áo quần nhàu nát đến không phân biệt nổi màu gốc, người gầy gò lưng còng, hai má và sống mũi đỏ bừng vì rượu. Một tay gã cầm roi mây, tay kia lủng lẳng chai rượu lắc lư.
“Cậu ấy không phải là ch.ó! Cậu ấy là người!”
Vưu Thanh chẳng thèm đáp câu hỏi, chỉ giận dữ hét lớn như thể muốn đập thẳng vào mặt ông ta.
Thiếu niên quỳ dưới đất chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt đầy những vết bầm tím loang lổ.
Bao năm thiếu ăn thiếu mặc, bị đ.á.n.h đập tàn nhẫn khiến anh ấy gầy trơ xương, cơ thể chỉ còn da bọc xương.
Anh ấy cố gắng ngẩng mặt nhìn cô — vào khoảnh khắc đó, trông như một con bướm khổng lồ bị ghim trên bảng.
Tan vỡ, bi thương, bị giam hãm.
Nhưng dù bị hành hạ đến thê t.h.ả.m, vẻ đẹp trời ban ấy vẫn không cách nào che lấp nổi.
Ở thế kỷ 21, người ta thường phân loại vẻ đẹp của sao nam thành “đậm nét” và “nhẹ nhàng”, còn với Trì Ngộ, anh ấy chính là mẫu “đậm nét” hoàn hảo.
Tuy có làn da Á Đông, nhưng đường nét lại như tượng tạc của phương Tây — một gương mặt mô hình đẹp như bước ra từ truyện tranh.
Vưu Thanh không thể ngờ có một ngày mình sẽ dùng hai từ “thanh tú” và “diễm lệ” để miêu tả một chàng trai.
Cô thầm đoán, người mẹ ruột đã bỏ đi của Trì Ngộ hẳn là một mỹ nhân dân tộc thiểu số sắc nước hương trời.
“Bọn mày lấy tư cách gì mà vô nhà tao?! Cút hết cho tao!!!”
Trì Đại Sơn lảo đảo bước tới, tay vung roi mây, miệng nồng nặc mùi rượu, định xua hai đứa đi như đuổi ch.ó.
Trì Ngộ nhìn cô gái ấy.
Gầy gò, nhỏ nhắn, nhưng cực kỳ can đảm.
Đối mặt với những lời nh.ụ.c m.ạ của cha anh ấy, cô vẫn đứng vững, tay siết thành nắm trước n.g.ự.c như để lấy can đảm, mắt ánh lên sự giận dữ, xúc động — và cả… xót xa.
“Ông đang phạm pháp đó!”
Lâm Thuật Niên bước ra che trước mặt Vưu Thanh, nhân tiện giật luôn cái cây khô trên tay cô, chỉ thẳng vào mặt Trì Đại Sơn.
“Phạm cái gì mà phạm?! Tao dạy con tao, trời đất cho quyền!”
Trì Đại Sơn khịt mũi khinh bỉ, nốc thêm ngụm rượu, chẳng thèm để hai đứa “trẻ trâu” ra gì.
“Ông là người giám hộ hợp pháp của cậu ấy sao?”
Lâm Thuật Niên lạnh lùng hỏi, không buồn gọi là cha. Một kẻ như vậy không xứng đáng với danh xưng đó.
“Theo điều 238 trong Bộ luật hình sự, ông giam giữ người trái phép đã cấu thành tội bắt giữ người bất hợp pháp. Hình phạt có thể là tù giam dưới ba năm.”
Giọng anh vẫn trầm ổn như thường, ánh mắt sắc lạnh như mực đen đọng lại trong ly nước.
“Nếu hậu quả đ.á.n.h đập khiến người ta bị thương nặng, thì sẽ bị phạt tù từ ba năm đến mười năm!”
Vưu Thanh đứng sau lưng Lâm Thuật Niên, cảm nhận rõ sống lưng anh căng cứng, nhưng khí chất vẫn ngời ngời. Quả là hình mẫu nam thần chất lượng cao do tác giả dựng nên!
Cô trong lòng vỗ tay rào rào như trống hội, nhưng là dân khối C nên lại hơi cấn: Khoan… bộ luật hình sự đâu được ban hành năm 1979 sao?
Bây giờ mới là năm 1977 mà?
Hay là Lâm Thuật Niên đang cố tình dùng luật để hù dọa Trì Đại Sơn?
Thôi kệ, truyện mà, bắt bẻ chi cho mệt!
Vưu Thanh lắc đầu, cũng nhanh ch.óng ló đầu ra sau lưng anh, dùng ánh mắt “tình hình nghiêm trọng lắm” để cảnh cáo gã đàn ông.
“Bọn mày đừng có dọa tao! Ai biết tụi mày nói thiệt hay xạo, cút… cút khỏi nhà tao, không tao gọi người tới đuổi!”
Trì Đại Sơn bắt đầu luống cuống, trong lòng đã hơi hoảng, nên cố gắng đuổi họ đi cho nhanh.
“Vậy thì cứ gọi đi, tốt nhất gọi cả đội trưởng sản xuất của các người tới, tôi sẽ [phổ cập pháp luật] cho ông ta luôn.”
Lâm Thuật Niên cười khẩy, tiếng cười trầm thấp truyền qua sống lưng, mang theo khí thế ung dung như tướng quân dẹp loạn, khiến Vưu Thanh trong lòng muốn đập đầu vào tường vì mê trai.
“Còn nữa”
Anh không cho đối phương cơ hội cãi, quay đầu nhìn về phía Trì Ngộ, người vẫn đang quỳ rạp trong góc.
“Cậu… đủ mười tám tuổi chưa?”
Trì Ngộ lặng lẽ gật đầu.
“Tốt lắm. Theo luật nước ta, người đủ mười tám tuổi được xem là công dân trưởng thành, có toàn quyền tự quyết. Cậu có quyền rời khỏi ngôi nhà này.”
“Mày… mày…!”
Trì Đại Sơn tức đến cà lăm, tay run run cầm roi, chỉ biết vung vẩy loạn xạ, không cãi lại nổi câu nào.
Lâm Thuật Niên đưa tay chắn nhẹ Vưu Thanh, rồi dẫn cô bước về phía Trì Ngộ đang nằm co ro trong góc.
“Cậu có muốn… đi với bọn tôi không?”
Anh khụy gối, nửa quỳ xuống, dịu dàng hỏi cậu thiếu niên.
Trì Ngộ mắt đỏ hoe, không thèm nhìn Trì Đại Sơn lấy một lần.
Không lưu luyến gì nữa.
Anh ấy gật đầu không chút do dự.
