Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân - Chương 230.2

Cập nhật lúc: 01/05/2026 14:08

Yêu nhau lâu như vậy, đương nhiên anh biết trong lòng cô có mình.

Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến kiếp trước cô cũng từng thích anh, cuối cùng lại gả cho Tần Kính Châu, anh liền không sao kìm nén được cơn ghen và đố kỵ cuộn trào trong lòng.

Sau khi biết vị “thái t.ử” trong giấc mộng của mình chính là Tần Kính Châu, anh đã âm thầm điều tra rất nhiều chuyện về người này.

Anh phát hiện, trong một khoảng thời gian dài, Tần Kính Châu luôn tìm kiếm một cô gái có mang theo một miếng ngọc bội hình hoa hải đường.

Anh đoán, miếng ngọc đó chính là món ngọc bội do chính tay anh chạm khắc rồi tặng cho Tống Đường.

Lần Tống Đường rơi xuống nước, e rằng Hứa San San đã nhân cơ hội lấy trộm miếng ngọc của cô.

Mà sau khi Tống Thanh Yểu bị đuổi khỏi nhà họ Tống, lại đến ở chỗ Hứa San San.

Anh nghi ngờ, cuối cùng chính Tống Thanh Yểu đã chiếm lấy miếng ngọc bội hoa hải đường ấy.

Ban đầu, giống như anh, ký ức trong mộng của Tần Kính Châu cũng rất mơ hồ, không nhìn rõ gương mặt của Tống Đường.

Sau khi nhìn thấy miếng ngọc bội trong tay Tống Thanh Yểu, anh ta đã nhất thời lầm tưởng cô ta chính là người con gái trong mộng, nên mới giữ cô ta ở bên cạnh.

Mà lúc này, Tần Kính Châu rõ ràng đã nhận ra Tống Đường!

Chỉ e việc anh ta vẫn giữ Tống Thanh Yểu bên cạnh, chẳng qua là để trừng phạt sự lừa dối của cô ta.

Người anh ta thật sự muốn, là Tống Đường!

Kiếp trước, anh đã đ.á.n.h mất cô. Kiếp này, anh tuyệt đối sẽ không cho anh ta cơ hội cướp cô đi lần nữa!

Rất lâu sau, anh mới khàn giọng nói:

“Tống Tống, sau này tránh xa Tần Kính Châu một chút.”

Tống Đường thật sự cạn lời.

Cô với Tần Kính Châu vốn chẳng cùng một thế giới, làm sao mà “lại gần” được?

Cô đang định không nhịn được mà càm ràm vài câu, thì lại nghe giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo nhưng nguy hiểm của anh vang lên:

“Tống Tống, sau khi chúng ta kết hôn, là có thể nhận đồ kế hoạch hóa gia đình rồi.”

Đồ kế hoạch hóa gia đình…

Mặt Tống Đường lập tức đỏ bừng như con tôm luộc.

Cô nghi ngờ anh đang giở trò lưu manh, nhưng lại không có bằng chứng!

Cô bỗng thấy eo mình hơi đau, những lời phản kháng vừa rồi cũng không dám nói ra nữa.

Nhưng sau khoảnh khắc xấu hổ ngắn ngủi, cô lại không nhịn được mà nhớ đến những lời Cố Bảo Bảo từng nói ở kiếp trước.

Cố Bảo Bảo từng nói, nhiều người đàn ông trông thì được, nhưng lại “không dùng được”.

Hồi đại học, trong lớp cô ấy có một nam sinh cao gần mét chín, vai rộng eo thon chân dài, mặc sơ mi là thấp thoáng lộ cơ n.g.ự.c, cơ bụng, cả đường nhân ngư, đúng kiểu “hormone di động”.

Nhưng sau khi một bạn cùng phòng của Cố Bảo Bảo hẹn hò với anh ta mới phát hiện, bề ngoài mạnh mẽ vậy thôi, thực chất lại là “chưa tới chợ đã hết tiền”.

Nghĩ đến đây, Tống Đường không nhịn được mà ngẩng đầu, lén nhìn Lục Kim Yến một cái.

Chẳng lẽ… anh cũng như vậy?

Lục Kim Yến cúi mắt.

Cô gái trong lòng anh, hai má ửng đỏ như tô lớp phấn hồng rực rỡ nhất, ngoan ngoãn mềm mại đến mức khó tin.

Nhưng không hiểu sao, anh luôn cảm thấy ánh mắt cô có gì đó là lạ, như đang nghi ngờ điều gì.

Lòng phụ nữ, sâu như đáy biển.

Anh không đoán ra cô đang nghĩ gì.

Chỉ là dáng vẻ tinh ranh như hồ ly nhỏ của cô lúc này, lại khiến anh thấy đáng yêu vô cùng.

Anh không kìm được cúi xuống, đặt một nụ hôn thật sâu lên trán cô. Sau đó cẩn thận chỉnh lại quần áo cho cô, rồi đi lên phía trước lái xe.

Thực ra, anh vẫn chưa hôn đủ.

Tay cũng vẫn còn muốn…

Nhưng tối nay sau khi ăn xong, hai người còn rất nhiều việc phải làm. Dù anh có muốn đến đâu, cũng không thể lãng phí quá nhiều thời gian trong xe…

Sau khi dùng bữa ở nhà hàng quốc doanh, anh lái xe đưa cô đến một con hẻm để may đồ cưới.

“Ông Dương, cháu đến rồi.”

Cổng sân mở rộng, Lục Kim Yến nắm tay Tống Đường bước vào, vừa đi vừa gọi:

“Đây là bạn gái cháu, Tống Đường. Ông đo giúp cô ấy kích thước, may vài bộ quần áo.”

“Tiểu Yến đến rồi à.”

Nghe thấy giọng Lục Kim Yến, Dương Quý Phương vội đeo kính, từ gian chính bước ra.

Nhìn thấy Tống Đường bên cạnh anh, ông lập tức cười tươi đến mức không khép miệng lại được:

“Đây là cô gái cháu chọn đấy à?”

“Cô bé này thật không tệ, đúng là cháu có mắt nhìn, có phúc! Mau vào đi! Vào đi!”

Bị khen như vậy, Tống Đường cũng có chút ngại ngùng.

Đi theo Dương Quý Phương vào gian chính, Tống Đường vừa liếc mắt đã nhìn thấy ngay bức “Phú Xuân Sơn Cư Đồ” treo chính giữa.

Nhìn bức tranh ấy, lại nhớ đến việc vừa rồi Lục Kim Yến gọi ông là “ông Dương”, cô không khỏi liên tưởng đến một đoạn tình tiết trong cuốn tiểu thuyết niên đại kia.

Trong sách có viết, khi Tống Thanh Yểu kết hôn, cô ta vô cùng mong muốn Dương lão tiên sinh, Dương Quý Phương, có thể may giúp mình bộ lễ phục cưới.

Tay nghề may đo của Dương lão có thể nói là tuyệt đỉnh, ông từng thiết kế phục trang cho không ít bộ phim.

Chỉ là sau khi nghỉ hưu, ông hầu như không còn nhận việc nữa. Lương Việt Thâm đã nhiều lần đưa Tống Thanh Yểu đến tận cửa cầu xin, nhưng ông vẫn không hề mềm lòng.

Mà trong sách cũng từng nhắc đến, trong gian chính nhà ông treo một bức “Phú Xuân Sơn Cư Đồ”.

Hiển nhiên, vị lão nhân tóc bạc mà gương mặt vẫn hồng hào, ánh mắt hiền hòa đang đứng trước mặt cô chính là Dương Quý Phương mà trong sách từng nhắc tới.

Tống Đường cũng không ngờ, Lục Kim Yến lại có thể mời được Dương lão ra tay may lễ phục cưới cho mình.

“Tiểu Tống, để tôi đo số đo cho cháu nhé. Cô bé xinh xắn, dáng người lại đẹp, mặc kiểu lễ phục nào cũng hợp.”

“Đúng là hời cho thằng nhóc này!”

Dương Quý Phương gọi Tống Đường lại, vừa đo kích thước cho cô vừa trêu chọc:

“Cháu xem, mặt Tiểu Yến đỏ rồi kìa.”

“Cái tảng băng nhỏ này, tìm được vợ rồi cũng biết đỏ mặt đấy.”

Tống Đường ngẩng đầu nhìn về phía Lục Kim Yến, quả nhiên gương mặt tuấn tú trắng lạnh của anh lúc này như phủ thêm hai áng mây chiều đỏ ửng.

“Thằng bé Tiểu Yến này, từ nhỏ đã ngoài lạnh trong nóng, sau này kết hôn chắc chắn sẽ rất biết chiều vợ!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân - Chương 389: Chương 230.2 | MonkeyD