Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 237: Giáo Sư Cốc Vẫn Chưa Đủ Tỉnh Táo
Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:26
Chu Phụng Anh nghe đến hứng thú, tâm trạng u uất ban nãy cũng vơi đi không ít.
“Em nói xem, là ý gì?”
Thịnh Ý liền đem kế hoạch của mình nói cho bà nghe. Chu Phụng Anh nghe xong thì hơi ngập ngừng:
“Cách này… có ổn không?”
Thịnh Ý mỉm cười tự tin:
“Tất nhiên là được, cô, cô cứ chờ xem kết quả đi.”
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, Thịnh Ý mới rời khỏi nhà máy cơ khí.
Buổi chiều cô phải đến thăm thầy, xem thử tình hình của Chu Thiết Nam bây giờ ra sao.
Từ nhà máy có tuyến xe buýt chạy thẳng đến đại học y, Thịnh Ý đón xe ngay ở cổng.
Cô từng đến đó vài lần, nên đường đi cũng quen thuộc.
Đến trước cửa nhà của giáo sư Cốc, Thịnh Ý nhận ra cửa không khóa, bèn đẩy nhẹ bước vào.
“Thưa thầy, thầy có ở nhà không ạ?”
Nghe thấy tiếng gọi, giáo sư Cốc từ trong phòng bước ra.
Ông vẫn còn ngái ngủ. Thịnh Ý hỏi:
“Có phải em làm thầy tỉnh giấc không?”
Giáo sư Cốc lắc đầu:
“Không, thầy vừa dậy thôi. Em ngồi đi, thầy đi rửa mặt một chút.”
Thịnh Ý gật đầu, chọn ghế ngồi xuống.
Chẳng bao lâu sau, ông quay lại.
Ánh mắt Thịnh Ý dừng ở cánh cửa phòng vẫn đóng c.h.ặ.t, cô hỏi thẳng:
“Thầy, Chu Thiết Nam dọn đi rồi sao?”
Giáo sư Cốc lúc này đã tỉnh táo hẳn, đáp:
“Thiết Nam mấy hôm nay không về. Thầy còn chưa kịp nói với nó chuyện chuyển đi.”
Thịnh Ý hơi nhíu mày:
“Thầy, lần này dù anh ta có về cũng đừng mềm lòng, phải để anh ta dọn đi ngay.”
Nhớ đến những chuyện Chu Thiết Nam từng làm, giáo sư Cốc nghiêm nghị nói:
“Em yên tâm, thầy nhất định sẽ làm như vậy.”
Nói xong, ông lại có chút ngượng ngùng, ấp úng mãi mới mở lời:
“Tiểu Ý, mấy hôm trước tiền của thầy gặp chút rắc rối, nếu không có em giúp, chắc thầy phải nhịn đói hai ngày mất. Sau chuyện này, thầy cũng hiểu ra rồi. Trước kia thầy vô độ trong việc trợ giúp sinh viên, thậm chí còn lấy cả tiền của cô, như vậy thật là sai. Thầy đã tự kiểm điểm sâu sắc. Những chuyện đã qua không thể thay đổi, nhưng sau này thầy sẽ không làm thế nữa.”
Nghe thầy nói với vẻ chân thành như vậy, Thịnh Ý còn tưởng thầy mình đã thật sự giác ngộ.
“Thầy có thể nghĩ được như thế là tốt rồi, em hoàn toàn ủng hộ thầy.”
Được học trò khen, giáo sư Cốc ngượng ngùng cười:
“Vậy để thầy nói em nghe kế hoạch của thầy, xem có hợp lý không nhé. Mỗi tháng thầy có 268 đồng tiền lương, thầy định mỗi tháng đưa cho cô 60 đồng, tuy bây giờ bà ấy không muốn nhận, nhưng thầy cứ để dành trước. Thầy giữ lại 40 đồng cho mình, còn 168 đồng còn lại sẽ dùng để giúp đỡ sinh viên.”
Nghe đến đây, Thịnh Ý gần như không chịu nổi nữa. Cô còn tưởng ông đã ngộ ra, ai ngờ đâu vẫn y như cũ.
“Khoan… khoan đã, thầy, thầy thấy như thế là hợp lý sao? Theo em, mỗi tháng thầy chỉ nên dành tối đa 68 đồng để giúp sinh viên thôi, nhiều hơn là không được đâu.”
Thịnh Ý thấy mức đó đã là quá rộng rãi rồi, thời buổi này, một cân thịt heo chỉ có mấy hào thôi!
Giáo sư Cốc nghe vậy, lắc đầu cứng rắn:
“Không được, như thế ít quá. Thầy đã nhượng bộ lắm rồi, đây là giới hạn cuối cùng của thầy.”
Thịnh Ý tức đến bật cười. Thầy đã có chủ ý sẵn như thế, còn hỏi ý kiến cô làm gì chứ?
Cô còn mất công ở trước mặt cô mình nói bao nhiêu lời tốt cho ông ấy… quả thật uổng công!
Ban đầu cô còn tưởng thầy mình đã thật sự thay đổi, định không cần dùng đến liều t.h.u.ố.c mạnh nữa, giờ xem ra, t.h.u.ố.c mạnh vẫn phải dùng thôi, nếu không thì ông vẫn sẽ mãi không tỉnh ngộ.
Nghĩ đến đây, Thịnh Ý không muốn bàn tiếp chuyện đó, liền chuyển sang chủ đề khác.
“Thầy ơi, hay là chúng ta nói thêm chút về y học đi ạ.”
Giáo sư Cốc nghe đến chuyện y học liền quên hết mấy chuyện phiền lòng ban nãy, hai thầy trò ngồi bên bàn sách, trò chuyện suốt cả buổi chiều.
Mãi đến khi ánh sáng trong phòng dần tối đi, cả hai mới nhận ra thời gian đã trôi qua từ lúc nào.
“Thưa thầy, em phải về rồi, sợ về muộn sẽ không an toàn. Hay để em ghé qua nhà ăn lấy phần cơm giúp thầy nhé?”
“Không cần đâu, lát nữa thầy tự đi. Em về cẩn thận nhé. À, nhớ sáng mai đến sớm, thầy đã hẹn với giáo sư Tôn rồi.”
Thịnh Ý gật đầu, đứng dậy rời đi.
Khi đi đến cửa, cô bỗng nhớ ra điều gì, liền quay đầu lại hỏi:
“Thưa thầy, kết quả kỳ thi chắc có rồi phải không ạ?”
Giáo sư Cốc hơi khựng lại, bị hỏi đến mới sực nhớ:
“Buổi tối thầy sẽ hỏi xem. Thật ra thầy cũng chưa chú ý đến chuyện này.”
Thịnh Ý dở khóc dở cười, không biết nên nói thầy mình quá vô tâm hay là quá tin tưởng vào cô nữa.
Cô khẽ lắc đầu, rồi rảo bước ra cổng trường.
Ngay cổng có trạm xe buýt, cô vừa ra đến nơi thì may mắn chỉ chờ vài phút là xe đến.
Thịnh Ý lên xe, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Xe lắc lư chậm rãi chạy, dừng lại ở vài trạm, chẳng mấy chốc đã đến nơi cô cần xuống.
Từ bến về đến ngôi nhà cũ vẫn còn một quãng, khi Thịnh Ý về đến nơi thì trời đã tối hẳn.
Trong nhà, Thẩm lão gia và mọi người vẫn chưa ăn cơm, định chờ thêm nửa tiếng nữa, nếu cô vẫn chưa về thì sẽ ăn trước. May sao, Thịnh Ý vừa kịp trở về đúng lúc.
Bữa tối ở biệt thự cũ như thường lệ, vẫn rất phong phú. Thịnh Ý ăn rất ngon miệng.
Ăn xong, Phúc Mãn ngồi xem tivi cùng Hà Hoa, còn Thịnh Ý thì ngồi trò chuyện với Thẩm lão gia.
“Ông ơi, ông có thể giúp con tra một người được không ạ? Tên là Chu Thiết Nam, sinh viên đại học y, năm nay vừa mới tốt nghiệp.”
Thẩm lão gia gật đầu đồng ý ngay. Một lúc sau, ông lại hỏi:
“Người này có liên quan đến thầy của con sao?”
Thịnh Ý gật đầu, không nói thêm gì.
Thẩm lão gia khẽ thở phào, may quá, là chuyện dính đến lão Cốc chứ không phải chuyện gì khác.
Vì sáng hôm sau phải đến đại học y, nên tối hôm đó Thịnh Ý đi ngủ khá sớm.
Sáng hôm sau, cô là người dậy sớm nhất trong nhà, xuống ăn sáng đầu tiên.
Phúc quản gia nhìn thấy thì ngạc nhiên không thôi:
“Tiểu Ý, hôm nay dậy sớm thế?”
Thịnh Ý gật đầu:
“Hôm nay con phải đến chỗ thầy, ông ấy tìm cho con một vị giáo sư để ôn tập.”
“Thế thì để lát nữa bảo Tiểu Lý đưa con đi.”
Thịnh Ý hơi ngập ngừng:
“Như thế có phiền quá không ạ?”
Phúc quản gia lắc đầu cười:
“Không phiền đâu, Tiểu Lý dậy sớm lắm.”
Nghe vậy, Thịnh Ý mới gật đầu. Có người đưa đi thì đỡ phải chạy xe buýt vất vả.
Sau khi ăn sáng xong, cô thấy Tiểu Lý đã đợi sẵn trong xe.
Cô lên lầu thu dọn đồ, rồi nhanh nhẹn bước ra xe.
“Làm phiền chú từ sớm thế này, thật ngại quá, chú Lý.”
“Không có gì đâu. Là đến đại học y đúng chứ?”
“Vâng, đúng rồi ạ.”
Chiếc xe chạy bon bon, đến nơi rất thuận lợi. Thịnh Ý cảm ơn Tiểu Lý, còn hẹn luôn giờ đón buổi chiều.
Vào trong trường, cô ghé nhà ăn mua bữa sáng, bánh bao, sữa đậu nành và quẩy rồi mới đến nhà giáo sư Cốc.
Khi bước vào phòng khách, cô thấy trong phòng đã có một thanh niên đang ngồi.
Thịnh Ý lễ phép chào, rồi quay sang hỏi giáo sư Cốc:
“Thầy ơi, thầy ăn sáng chưa ạ? Em có mua bánh bao, sữa đậu nành và quẩy.”
Giáo sư Cốc vừa ngáp vừa nói:
“Chưa ăn. À phải rồi, đây là Giang Diệm. Giang Diệm, đây là Tiểu Ý, hai người làm quen đi. Giáo sư Tôn chắc còn phải đợi thêm chút nữa. À, Giang Diệm, Tiểu Ý chính là người từng phẫu thuật cho ba cậu đấy.”
