Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 72: Gặp Mặt
Cập nhật lúc: 24/12/2025 19:51
Bên này, Thịnh Ý tò mò hỏi Lư phu nhân:
“Lư phu nhân, dì có tin vui gì muốn nói với cháu vậy ạ?”
Lư phu nhân nắm lấy tay Thịnh Ý, cười tít mắt nói:
“Tiểu Ý, bên lão Dương nhà dì vừa có tin, phu nhân của cục trưởng thành phố sẽ đến huyện trong vài ngày tới. Đây là cơ hội hiếm có đấy, cháu mau thu dọn đồ đạc đi huyện thôi, chỗ nhà khách đi đã nhờ người thu xếp xong cả rồi.”
Thịnh Ý trong lòng hết sức kinh ngạc, nhưng cơ hội được gặp phu nhân cục trưởng thì tất nhiên cô sẽ không bỏ qua.
Cô cũng không do dự nhiều, lập tức trở về điểm tập trung thanh niên trí thức.
Sau khi thu dọn hành lý xong, cô mới chợt nhớ ra mình còn chưa báo cho Lưu trưởng thôn biết, thế là vội vàng chạy đến nhà ông.
Lưu trưởng thôn và bác Hoa đã ra ngoài từ sớm, trong nhà chỉ có Chu Hồng.
Thịnh Ý vốn không mấy tin tưởng cô ta, nhưng giờ cũng chẳng còn cách nào khác.
“Chu Hồng, tôi phải lên huyện mấy hôm, chắc vài ngày mới về được. Đợi bác Lưu về, cô nhớ nói lại giúp tôi một tiếng nhé.” Thịnh Ý nói xong, liền lấy từ túi ra một hộp kem dưỡng da.
“Cái này cho cô, còn mới, tôi chưa dùng bao giờ.”
Trong lòng Thịnh Ý thầm nghĩ, mình đã chu toàn đến mức này rồi, lần này Chu Hồng chắc chắn sẽ không có ý kiến gì nữa.
Quả nhiên, Chu Hồng mắt sáng rực lên, vui mừng nhận lấy hộp kem, hớn hở nói:
“Được, cô yên tâm đi, tôi sẽ nói lại với bác Lưu.”
Thịnh Ý cảm ơn một tiếng, rồi vội vàng chạy đi tìm Lư phu nhân.
Hai người cùng nhau đi một đoạn đường núi, đến thị trấn, Lư phu nhân mời Thịnh Ý lên chiếc xe hơi của mình.
Cả đời này, từ lúc tới đây, đây là lần đầu tiên Thịnh Ý được ngồi ô tô, trong lòng có chút vui mừng, nhưng cũng chỉ thoáng qua.
Lư phu nhân nhìn thấy động tác lên xe thuần thục của cô, lại phát hiện cô không hề tỏ ra kinh ngạc hay bối rối, trong lòng càng thêm yêu thích cô hơn.
Xe chạy thẳng đến nhà khách, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Thịnh Ý, Lư phu nhân mới rời đi.
…
Hai ngày sau, Lư phu nhân thần thần bí bí đến tìm Thịnh Ý.
“Tiểu Ý, lão Dương nhà dì đã hẹn được phu nhân cục trưởng rồi, cháu chuẩn bị một chút, chúng ta đi gặp bà ấy.”
Thịnh Ý đoán chắc cũng không phải dịp gì quá trang trọng, bèn chọn một bộ quần áo sạch sẽ, chỉnh trang gọn gàng rồi theo Lư phu nhân đi.
Đi mất khoảng nửa tiếng, hai người đến nơi.
Thực ra, phu nhân cục trưởng vốn không định gặp Lư phu nhân, nhưng hôm qua Lư phu nhân cố ý đến chào hỏi một lần, khiến bà ta bất ngờ phát hiện mụn trên mặt Lư phu nhân ít đi rõ rệt so với lần trước.
Chuyện này lập tức khơi dậy tính tò mò của bà ta, khiến một người vốn cao ngạo như bà cũng phải dày mặt bước tới bắt chuyện.
Lư phu nhân cũng không giấu giếm, liền giới thiệu Thịnh Ý cho bà ta. Tuy lúc ấy phu nhân cục trưởng không nói gì, nhưng sau khi về nhà, lập tức bảo chồng đưa thiếp mời cho cục trưởng Dương, ý tứ trong đó đã quá rõ ràng.
Vì vậy, hôm nay sắp đến giờ hẹn mà Lư phu nhân vẫn chưa tới, trong lòng phu nhân cục trưởng vô cùng thấp thỏm. Người có y thuật cao minh thường tính tình quái gở, lẽ ra mình nên tự thân đến mời, giờ thì hối hận không kịp nữa rồi.
Đúng lúc ấy, tiếng cười sang sảng của Lư phu nhân vang lên:
“Chị Vương, để chị phải đợi lâu rồi. Đây chính là Thịnh Ý mà tôi nói với chị, cứ gọi con bé là Tiểu Ý được rồi.”
Ánh mắt trông ngóng của phu nhân cục trưởng lập tức hướng sang Thịnh Ý bên cạnh Lư phu nhân, nhưng vừa nhìn thấy tuổi tác của cô, ánh mắt mong đợi ấy liền biến mất.
Sao lại là một cô gái trẻ như vậy, hơn nữa còn xinh đẹp đến thế? Người như thế thì có bản lĩnh gì chứ! Lư Tương Quân chắc chắn bị lừa rồi, mình vốn không nên tin.
Trong lòng phu nhân cục trưởng lúc này hối hận không để đâu cho hết.
Lư phu nhân tất nhiên nhìn ra bà ta không tin Thịnh Ý, liền cố ý nói:
“Chị Vương, con trai tôi sắp cưới vợ rồi, chị đâu biết, tôi đã nhờ vả khắp nơi mới cầu được đến Tiểu Ý. Đừng nhìn con bé tuổi còn nhỏ, năng lực thì lớn lắm. Mụn trên mặt tôi ấy, suốt ba chục năm nay không trị nổi, vậy mà nhờ thuốc Tiểu Ý kê, chưa đầy nửa tháng đã bớt đi một phần ba rồi.”
Phu nhân cục trưởng nghe vậy, trong lòng hết sức kinh ngạc. Lần trước bà không nhìn kỹ, chỉ thấy mụn của Lư phu nhân ít đi, giờ ngắm kỹ mới phát hiện không chỉ mụn giảm, mà vết thâm cũng nhạt đi nhiều, da mặt thậm chí còn trắng sáng hơn hẳn.
Bà càng nhìn càng thấy chấn động. Chẳng lẽ Thịnh Ý thật sự lợi hại đến thế sao?
Lư phu nhân biết bà ta đang thông qua mình để thăm dò tài nghệ của Thịnh Ý, bèn cứ để bà ta nhìn.
Quả nhiên, chẳng bao lâu, thái độ của phu nhân cục trưởng đối với Thịnh Ý đã hòa nhã hơn nhiều, song vẫn còn chút nghi ngờ.
“Nếu cô thật sự giỏi như chị Lư nói, vậy để cô xem thử, mặt tôi nên trị thế nào.”
Không đợi Lư phu nhân nhắc, Thịnh Ý đã rất tự nhiên và lễ độ bước lên, thẳng thắn nhưng khiêm nhường nhìn phu nhân cục trưởng.
Lúc đầu, phu nhân cục trưởng thấy Thịnh Ý quá xinh đẹp, trong tiềm thức cho rằng cô chắc chắn không đứng đắn.
Nhưng giờ nhìn thấy ánh mắt kiên định và phong thái ung dung của cô, bà mới nhận ra Thịnh Ý mang dáng dấp của một người được dạy dỗ nghiêm cẩn, có lễ có độ.
Trong lòng bà không khỏi thêm vài phần coi trọng.
“Vương phu nhân, có phải mỗi ngày bà đều rửa mặt rất nhiều lần không?”
Vương phu nhân vô cùng kinh ngạc, chuyện này mà cô ta cũng nhìn ra được sao?
“Cô làm sao biết?”
Bà thật sự chấn động, hỏi mà không hề che giấu.
Thịnh Ý mỉm cười:
“Vương phu nhân, nguyên nhân là do bà rửa mặt quá thường xuyên, khiến hàng rào bảo vệ da bị tổn hại, nên mới mọc mụn. Tôi đoán ban đầu mặt bà chỉ có vài nốt, nhưng vì muốn chúng mau biến mất nên bà dùng loại xà phòng có tính tẩy rửa mạnh, kết quả mụn ngày càng nặng hơn.”
“Đúng, đúng, đúng! Chính xác y như cô nói vậy. Thật thần kỳ, cứ như cô tận mắt nhìn thấy hết vậy.” Vương phu nhân xúc động nói.
Bình tĩnh lại một chút, Vương phu nhân liền hỏi:
“Vậy chuyện này… cô có thể chữa được không?”
Thịnh Ý nhìn vào ánh mắt ẩn chứa mong đợi của bà, khẽ nói:
“Nếu tôi đoán không nhầm thì trước đây bà đã uống qua khá nhiều loại thuốc, nên tình trạng bây giờ tương đối phức tạp. Nhưng mà, vẫn có thể chữa khỏi, bà yên tâm. Trường hợp của bà còn nhẹ hơn của Lư phu nhân, tôi dám chắc chỉ cần dùng thuốc một tháng là sẽ khỏi. Chỉ có điều, về sau bà cần dùng thêm một số món dược thiện để điều dưỡng, bồi bổ cơ thể.”
Vương phu nhân kích động nắm chặt lấy tay Thịnh Ý:
“Cô nói thật chứ? Mặt tôi chỉ cần một tháng là khỏi sao?”
Thịnh Ý mỉm cười đáp:
“Tất nhiên rồi, những gì tôi đã nói ra, tôi sẽ có trách nhiệm với lời của mình.”
Giờ phút này, Vương phu nhân hoàn toàn bị Thịnh Ý thuyết phục. Không cần nói đâu xa, chỉ riêng việc cô đoán trúng những thói quen thường ngày của mình đã đủ để bà tin vào bản lĩnh của cô.
Bà nhìn Thịnh Ý, cảm thán:
“Cô tuổi còn trẻ như vậy đã có bản lĩnh thế này, sau này chắc chắn tiền đồ sẽ không hề nhỏ.”
Ngay lúc này, Vương phu nhân đã âm thầm quyết định phải tìm cách lôi kéo Thịnh Ý, bởi chẳng ai biết sau này sẽ có lúc cần đến cô.
Còn Thịnh Ý thì không vì lời khen mà tỏ ra kiêu căng tự mãn, ngược lại vẫn giữ thái độ rất điềm đạm:
“Vương phu nhân, bà quá khen rồi. Giờ tôi đi bốc thuốc cho bà, xin bà chờ một lát.”
