Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 82: Mối Hôn Sự Này Bỏ Đi Thôi

Cập nhật lúc: 24/12/2025 19:52

Lý Hồng Liên và hai người kia liếc nhìn nhau, thấy trong mắt ai nấy đều đầy bất mãn, cuối cùng Lý Hồng Liên lấy hết can đảm mở miệng:

“Nguyệt Hà, bác sĩ Thịnh trước đây chẳng phải đã nói rồi sao, việc rửa d.ư.ợ.c liệu phải xoay vòng cho từng người. Giờ chị chỉ bắt ba chúng tôi làm, thế thì không ổn lắm đâu. Hơn nữa, Hác Mỹ Mỹ với Thanh Nguyệt vốn đã chẳng chịu làm đàng hoàng, chị cũng đừng thiên vị họ như vậy chứ.”

Trương Nguyệt Hà không ngờ ba người Lý Hồng Liên lại dám nêu ý kiến. Cô ta cau mày:

“Bây giờ là tôi làm tổ trưởng của các cô hay Thịnh Ý mới là tổ trưởng của các cô? Phòng khám thuê mọi người tới đây là để làm việc, chứ không phải để nêu ý kiến. Nếu không muốn làm thì cứ nghỉ, ngoài kia còn đầy người muốn vào.”

Lời này vừa dứt, cả ba liền cúi gằm mặt, chẳng ai dám phản bác thêm câu nào.

Chỉ là Trương Nguyệt Hà vẫn nghe loáng thoáng thấy bọn họ thì thầm với nhau:

“Trương Nguyệt Hà sao lại thay đổi nhiều thế này.”

“Đúng đó, rõ ràng tụi mình chọn theo chị ta vì quan hệ tốt, ai ngờ lại thành ra thế này.”

“Suỵt, đừng nói nữa, chị ta đang nhìn kìa.”

Trong lòng Trương Nguyệt Hà bốc lên một ngọn lửa giận, nhưng cuối cùng cũng không phát tác được, mấy lần định nói lại thôi.

Bên này, Thịnh Ý hoàn toàn không hay biết trong nhóm kia đã nảy sinh lục đục nội bộ.

Người tới khám bệnh ở chỗ cô vẫn phải xếp số như thường, nếu không thì quả thật quá đông, nhưng người trong hàng chẳng thấy phiền, chỉ cần lấy được số, họ chắc chắn sẽ được khám.

“Bác sĩ Thịnh ở đây khám rẻ quá, chỉ cần cô ấy còn, nhà tôi tuyệt đối không đến trạm y tế thị trấn nữa.”

“Đúng rồi, cô ấy khám vừa nhanh vừa giỏi, t.h.u.ố.c kê rẻ mà lại hiệu nghiệm, tôi chỉ tin tưởng tới đây thôi.”

“Đến lượt tôi rồi, không nói nữa nhé. Các chị em, tôi đi trước đây.”

Trong hàng thường vang lên những lời như thế, Thịnh Ý nghe mãi cũng quen tai.

Đến buổi chiều, hôm nay công việc kết thúc sớm hơn, cô thu dọn xong liền sang phòng khám cân mớ d.ư.ợ.c liệu đã chế biến.

Gần đây đã có được kha khá cân, mấy hôm tới có thể nhờ Lưu trưởng thôn mang đi bán một chuyến.

Ghi nhớ trong lòng xong, Thịnh Ý lại ghé nhà Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy sắp cưới, tất nhiên cô không thể không có chút tấm lòng, chỉ là mẹ của Tiểu Thúy vẫn chẳng ưa gì Thịnh Ý.

Thịnh Ý cũng chẳng để tâm. Hôm nay là trước ngày cưới hai hôm, theo tục lệ thôn Tiểu Ngưu, đây là lúc họ hàng, bạn bè có thể sang nhà cô dâu phụ giúp.

Trong nhà Tiểu Thúy lúc này đông người, mẹ cô ấy cũng không tiện làm khó Thịnh Ý.

Thịnh Ý đi tìm quanh, cuối cùng bắt gặp Tiểu Thúy trong một gian phòng nhỏ. Tiểu Thúy bất ngờ lắm, nhìn cô mà vui mừng khôn xiết:

“Bác sĩ Thịnh, sao chị lại tới đây?”

Trong phòng cô dâu vốn đã có vài người ngồi. Thừa lúc họ không chú ý, Thịnh Ý khẽ nhét vào tay Tiểu Thúy một phong bao đỏ.

“Tiểu Thúy, tất nhiên là chị tới chúc mừng em lấy chồng rồi.”

Nói xong, Thịnh Ý còn tinh nghịch nháy mắt với cô.

Tiểu Thúy hiểu ý, sống mũi cay cay, khẽ lẩm bẩm:

“Chị khách sáo quá…”

Mấy người bên cạnh không hề thấy cảnh đó, chỉ tưởng cô nói vậy là câu xã giao.

Dù sao thì ai mà chẳng biết trong thôn bây giờ, việc làm ăn kiếm tiền được nhất là do Thịnh Ý nghĩ ra.

Đặc biệt là việc rửa d.ư.ợ.c liệu ở phòng khám, dạo này chẳng tuyển thêm ai. Nhà nào có con gái đến tuổi đều mong đưa vào đó làm, nhưng lại chẳng chen nổi.

Phải biết là có người trong thôn nhờ con gái được vào nhóm rửa d.ư.ợ.c liệu mà ngày ngày ung dung vẫn đủ công điểm. Gia đình ấy đắc ý tới mức còn đòi nhà trai tăng thêm 10 đồng tiền sính lễ, làm bên kia tức đến chẳng thèm trả lời.

Dù nói thì nói vậy, nhưng chuyện ấy lại càng khiến mọi người ý thức rõ sự ưu thế của những cô gái làm trong phòng khám.

Không biết vì sao, nhưng phần lớn họ vốn cũng chỉ là con gái trong thôn, thế mà một khi bước chân vào làm việc ở đó, nhìn qua đã thấy khác hẳn những cô gái bình thường khác.

Vì vậy, khi thấy Thịnh Ý xuất hiện, lập tức có mấy người xúm lại:

“Bác sĩ Thịnh, con gái nhà tôi vừa đẹp vừa khéo, cô cho nó vào làm đi. Nó không sợ khổ, không sợ mệt, cô cứ sai bảo như trâu cũng chẳng kêu ca đâu.”

Mấy người chen nhau nói:

“Bác sĩ Thịnh, con gái nhà tôi dáng người cao to, cô chọn nó đi.”

Ai cũng tranh nhau nói nhao nhao muốn Thịnh Ý thêm chỗ làm. Tiểu Thúy đứng cạnh nhìn thôi cũng thấy nhức đầu, tim cứ thót lại, lo lắng sợ Thịnh Ý mất vui.

Nào ngờ Thịnh Ý chỉ giơ tay ra hiệu mọi người yên lặng:

“Các thím à, phòng khám mấy ngày nữa tự nhiên sẽ còn tuyển thêm, hôm nay là ngày vui của Tiểu Thúy, mọi người đừng vây lấy khách tới dự như cháu nữa. Cứ đến chúc mừng cô dâu cho thêm phần may mắn đi.”

Mấy bà thím nghe vậy, tuy biết Thịnh Ý chỉ nói cho phải phép, nhưng cũng không mặt dày níu kéo thêm, liền tản ra.

Thịnh Ý lúc này mới có khoảng trống để thì thầm với Tiểu Thúy mấy câu thân mật, rồi chuẩn bị rời đi.

Trong sân, Chu Hồng thấy cô đi ngang, lập tức nghĩ ra một trò.

Cô ta giả vờ như vô tình phát hiện ra:

“Ôi, bác, kia chẳng phải Tiểu Ý sao. Tiểu Ý, cô cũng tới đây à, sao không nói trước một tiếng. Vừa hay hôm nay mọi người đều có mặt, cô khám bệnh miễn phí cho cả nhà đi.”

Thoáng chốc Thịnh Ý tưởng mình nghe nhầm, cô thấy đầu óc Chu Hồng chắc chắn có vấn đề, bèn lờ đi, chỉ chào hỏi mấy người quen mặt rồi tính đi thẳng.

Ai ngờ Chu Hồng vẫn bám riết, cứ khăng khăng bắt cô khám bệnh không công cho mọi người.

Thịnh Ý thật sự không muốn làm hỏng bầu không khí vui vẻ trước ngày cưới của Tiểu Thúy, đành nhẫn nhịn nói:

“Cô nghĩ thử xem, hôm nay là dịp gì mà lại hợp để nói chuyện bệnh với chả tật chứ?”

Không ngờ Chu Hồng lại khinh khỉnh:

“Cũng chỉ là một con đàn bà mất nết đi lấy chồng thôi, có gì mà không hợp chứ.”

Nói xong, cô ta ngồi im một lát, chẳng thấy ai phụ họa, mới giật mình ngẩng lên nhìn sắc mặt mọi người.

Lúc này, mặt bác Hoa đã tối sầm như nước, nét mặt những người khác cũng chẳng mấy dễ coi, may sao mẹ Tiểu Thúy không ngồi đó, nếu không chắc đã xé nát Chu Hồng ra rồi.

Chu Hồng sợ hãi trong bụng, nhưng chẳng chịu xin lỗi, chỉ cúi gằm xuống giả vờ im lặng, mong chuyện trôi qua.

Không khí bỗng chốc rơi vào trầm mặc, chẳng ai lên tiếng nữa.

Trong lòng Thịnh Ý thấy bực bội, nhưng vì nể mặt bác Hoa, cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ rời đi.

Tới bữa tối, cô cũng không muốn gặp Chu Hồng nên không đến ăn cơm, không ngờ khoảng tám giờ, bác Hoa bê một bát cơm tới gõ cửa.

Thịnh Ý mở cửa, thấy bác Hoa đứng ngoài, thoáng sững người.

“Không ăn sao được. Bác biết cháu không thích Chu Hồng nên đặc biệt mang cơm tới đây, còn nóng hổi đấy, ăn đi.”

Thịnh Ý đỏ mặt, vội vàng giải thích:

“Bác Hoa, bác hiểu lầm rồi, cháu không có ý đó đâu.”

Bác Hoa cười nhẹ:

“Cháu yên tâm đi, bác đã quyết định rồi. Ngày mai bác sẽ nói với nhà họ Chu, mối hôn sự này bỏ luôn. Trước kia có bỏ ra ít tiền thì cứ coi như ném xuống sông.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.