Xuyên Sách Về Thập Niên, Tôi Trở Thành Mẹ Kế Của Nữ Chính - Chương 296: Năm Mới

Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:14

Là Tết.

Tết Nguyên Đán mỗi năm một lần, ngày mà toàn thể nhân dân cả nước mong chờ nhất.

Đầu đường cuối ngõ, đèn đuốc sáng trưng, nhà nhà đều rộn rã tiếng cười nói. Khắp nơi đều là đèn l.ồ.ng đỏ và chữ Phúc, không khí vui mừng và náo nhiệt.

Người lớn trẻ nhỏ mặc quần áo mới, cầm pháo, đốt pháo hoa, khiến cả Hải Thị chìm đắm trong bầu không khí vui vẻ.

Hôm nay, Lê Tinh Lạc cùng con gái, còn có con rể tương lai có khả năng là Chung Vân dậy từ rất sớm.

Bọn họ phải dán câu đối Tết.

Chỉ có điều trước khi dán câu đối Tết thì phải viết câu đối ra đã.

Đúng vậy, tự viết.

Lê Tinh Lạc nói đây là cái tết đầu tiên cô đến thế giới này, cũng là cái tết đầu tiên đón cùng người mình yêu, cô muốn khác biệt một chút, cho nên câu đối Tết sẽ không mua loại người ta viết sẵn nữa, mà mua giấy đỏ, b.út mực, định tự mình viết.

Ngôn Thi Thi từ lúc biết cô muốn tự viết câu đối Tết thì vẫn luôn rất hưng phấn, dáng vẻ đó, cứ như đang xoa tay hầm hè, rục rịch ngóc đầu dậy, định trổ tài một phen.

Cuối cùng, đợi đến sáng ba mươi tết, cả nhà ăn mặc chỉnh tề vui vẻ, đứng trước bàn ăn, trải giấy, đổ mực, mòn mỏi mong chờ.

Lê Tinh Lạc đứng ở chính giữa, cầm b.út, cầm b.út cái kiểu, chẳng ra thể thống gì.

Ngôn Thiếu Từ liếc nhìn tư thế cầm b.út của cô, liền nói: “Em biết viết chữ lông không?”

Lê Tinh Lạc tính trước kỹ càng, đặc biệt tự tin nói: “Biết chứ.”

Ngôn Thiếu Từ lại nhìn tư thế cầm b.út của cô, nhìn không giống lắm.

Nhưng Lê Tinh Lạc mặc kệ, cô đã bắt đầu cầm b.út chấm mực rồi.

Cú chấm đó xuống, trực tiếp làm mực b.ắ.n cả ra ngoài.

Khóe miệng Ngôn Thiếu Từ giật giật: “Em chưa l.i.ế.m b.út.”

Còn nữa, lực mạnh quá, lát nữa toè ngòi b.út mất.

Lê Tinh Lạc khựng lại một chút, quay đầu nhìn về phía anh: “Anh nói cái gì?”

Ngôn Thiếu Từ lắc đầu: “Không có gì.”

Em vui là được.

Lê Tinh Lạc đặt b.út, một giọt mực rơi xuống giấy.

Ngôn Thiếu Từ nhắm mắt lại, quả nhiên.

Nhưng Lê Tinh Lạc dường như không bị ảnh hưởng, ngòi b.út mềm mại rơi trên giấy, nương theo cái chấm đó viết một nét sổ, một nét ngang gập, một nét ngang, một nét phẩy, một nét mác, lại một nét ngang, một nét sổ, một nét ngang gập, một nét ngang.

Một chữ “Ha” hiện lên trên giấy.

Đầu óc Ngôn Thiếu Từ lập tức ong ong, cái chữ Ha này, là đang viết câu đối gì vậy?

Tiếp đó anh nhìn thấy chữ Ha thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Thứ năm.

Thứ sáu.

Thứ bảy.

Một vế đối trên toàn là Ha.

Lần này không chỉ Ngôn Thiếu Từ ngơ ngác, Chung Vân bên cạnh cũng ngơ ngác.

Chỉ có Ngôn Thi Thi, hình như càng hưng phấn hơn, gào lên một tiếng ôm lấy đùi mẹ nó: “Mẹ, mẹ giỏi quá, quá có tài, sao con lại không nghĩ ra nhỉ!”

Hiển nhiên, cô bé biết đây là kiểu câu đối sáng tạo của đời sau.

Nhưng Ngôn Thiếu Từ và Chung Vân không biết, hai người bọn họ đồng loạt nhìn hai mẹ con cô.

Ừm, là bọn họ không hiểu sự kỳ quái của hai người phụ nữ này.

Viết xong vế trên, Lê Tinh Lạc tiếp tục viết vế dưới, bảy chữ Ha.

Im lặng, là đêm nay ở cầu Khang Kiều.

Nhà ai t.ử tế mà câu đối tết là một chuỗi ha ha ha, cứ như xâu kẹo hồ lô vậy.

“Hoành phi là gì?”

Ngôn Thiếu Từ hỏi, không phải vẫn là một chuỗi ha ha ha đấy chứ.

Lê Tinh Lạc cười liếc nhìn anh một cái, cầm lấy giấy, trải ra, bốn chữ Ha.

Cho nên không phải là ha ha ha.

Là ha ha ha ha.

Ngôn Thiếu Từ vẫn im lặng, sau đó lấy cho cô một tờ giấy vuông vắn, giấy liễn.

Sau đó Lê Tinh Lạc viết lên đó một chữ Ha.

Ngôn Thiếu Từ: “……!”

Người ta trên giấy liễn này đều viết chữ Phúc, cô viết chữ Ha.

Lúc dán thì dán ngược lại, người ta là Phúc đến rồi, nhà mình là Cười đến rồi.

“Vế trên: Ha ha ha ha ha ha ha.”

“Vế dưới: Ha ha ha ha ha ha ha.”

“Hoành phi: Ha ha ha ha.”

“Ở giữa dán chữ Ha.”

“Hoàn hảo.”

Lê Tinh Lạc tự mình ngắm nghía câu đối tết mình viết, còn đọc lên, trông khá là dương dương tự đắc.

“Được rồi, mang ra ngoài dán lên đi.” Cô nói.

Ngôn Thiếu Từ giật mình, không quá chắc chắn nói: “Thật sự phải dán, dán bên ngoài?”

Sẽ bị chê cười đấy!

Lê Tinh Lạc cảm thấy anh nói toàn lời thừa thãi, không dán, thế cô vất vả viết nó làm gì?

“Bố bố bố, bố mau đi dán đi, con cũng muốn viết, viết xong bố dán lên cửa phòng con cho con.” Ngôn Thi Thi giục anh, còn đẩy Lê Tinh Lạc ra một cái, tự mình leo lên ghế, cầm b.út chấm mực.

Ngôn Thiếu Từ không thể từ chối, ngoan ngoãn cầm một chuỗi ha ha ha đi ra ngoài.

Đợi dán xong quay lại, anh liền nhìn thấy con gái nhà mình cũng đã viết xong rồi.

Đi tới xem thử.

Vế trên: Đếm tiền đếm đến tay chuột rút.

Vế dưới: Ngủ nướng ngủ đến tự nhiên tỉnh.

Hoành phi: Tất cả đều được.

Ngôn Thiếu Từ: “……!”

Mục tiêu của con gái nhà anh hơi bị lớn lao.

Ngôn Thi Thi viết xong, tay Lê Tinh Lạc lại ngứa ngáy, trải giấy lại từ đầu.

Vế trên: Đi vận lớn nghĩ gì đến đó.

Vế dưới: Kiếm tiền to muốn gì có đó.

Hoành phi: Gì gì cũng có.

“Cái này dán lên cửa phòng ngủ của chúng ta.” Lê Tinh Lạc nói với Ngôn Thiếu Từ.

Ngôn Thiếu Từ: “Được.”

Anh đưa tay nhận lấy, đã từ bỏ chống cự rồi.

Quay đầu, Lê Tinh Lạc nhìn về phía Chung Vân bên cạnh: “Nhóc con, cháu muốn viết kiểu gì?”

Chung Vân liếc nhìn cô, lập tức đi đến trước bàn, học theo dáng vẻ của Ngôn Thi Thi, đứng lên ghế, cầm b.út viết xuống.

Vế trên: Cát tường như ý phúc tinh đến.

Vế dưới: Phú quý bình an vận may lai.

Hoành phi: Phúc tinh cao chiếu.

Cho đến hiện tại coi như là câu đối tết bình thường nhất rồi, nhưng chính cái câu đối tết bình thường đến không thể bình thường hơn này, Ngôn Thi Thi lại không hài lòng.

“Eo ôi, cậu viết cái thứ gì thế này?”

Cái vẻ mặt ghét bỏ này, cũng không biết là cô bé ghét bỏ câu đối này, ghét bỏ chữ này, hay là ghét bỏ con người cậu ta.

Chung Vân liếc nhìn cô bé: “Không hay sao?”

Câu đối này hay mà, chữ viết… cũng đẹp.

“Hay cái gì mà hay, một chút sáng tạo cũng không có, tớ nói cho cậu biết, cái câu đối này của cậu, không được phép dán trong nhà tớ, một chút cũng không hợp.” Ngôn Thi Thi từ chối thẳng thừng, thậm chí để biểu đạt sự từ chối của mình, còn giơ bàn tay nhỏ bé lên xua xua.

Chung Vân bị cô bé nói đến mức bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, lại nhìn câu đối mình viết, rõ ràng rất tuyệt mà, là cô bé không biết thưởng thức.

Nhưng Ngôn Thi Thi không cho cậu ta cơ hội giãy giụa, trải giấy lại từ đầu: “Viết lại viết lại, nếu cậu không biết viết tớ dạy cậu viết.”

Chung Vân lại nhìn cô bé, không động đậy.

Ngôn Thi Thi không hài lòng, trực tiếp nhét b.út cho cậu ta, còn nói: “Nếu cậu không viết lại, thì đừng hòng ăn tết ở nhà tớ.”

Lê Tinh Lạc nghe không nổi nữa, nói: “Thi Thi, không được như vậy.”

Ngôn Thi Thi chu mỏ lên, tức phồng má.

Chung Vân nhìn Lê Tinh Lạc, lại nhìn Ngôn Thi Thi đang tức phồng má, cầm b.út viết lên giấy.

Vế trên: Tiền tiền tiền tiền tiền tiền tiền.

Vế dưới: Tài tài tài tài tài tài tài.

Hoành phi: Tiền tài tiền tài.

Cuối cùng lại viết lên giấy liễn một chữ “Đến".

Lê Tinh Lạc và Ngôn Thi Thi ở bên cạnh đều sáng mắt lên, câu đối này hay nha, đặc biệt là chữ “Lai” kia, nét b.út điểm rồng.

“Được đấy chàng trai, viết không tồi, vô cùng không tồi không tồi.” Ngôn Thi Thi với lấy bờ vai nhỏ của cậu ta, ra vẻ người lớn vỗ vỗ vai cậu ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.