Xuyên Sách Về Thập Niên, Tôi Trở Thành Mẹ Kế Của Nữ Chính - Chương 30: Gặp Gỡ Vợ Chồng Smith Và Món Vịt Kho Bia
Cập nhật lúc: 28/02/2026 19:12
Ngôn Thi Thi may mà không biết suy nghĩ trong lòng Dì Lý, nếu không nhất định sẽ cười khẩy vào mặt bà một cái.
Còn Dì Lý thì vẫn nhìn cô bé với vẻ mặt đầy từ ái: “Mẹ con có làm một ít vịt và thịt bò, chỉ là những thứ đó mẹ con còn có công dụng khác, nếu Thi Thi muốn ăn thì tối nay bà Lý cũng có thể làm cho con.”
Ngôn Thi Thi hất cằm lên: “Không cần, con không muốn ăn.”
Nói rồi cô bé cầm đũa bắt đầu gắp thịt trong món thịt heo xào khoai tây để ăn.
Dì Lý nhìn dáng vẻ kiêu ngạo mạnh miệng của cô bé thì cười trêu chọc, trong lòng lại nghĩ tối nay sẽ làm chút thịt vịt và thịt bò.
Ở một bên khác, Lê Tinh Lạc và Cố Phương mang theo hộp cơm vội vã chạy về khách sạn Thang Tuyền, sau đó phát hiện đã có người đưa cơm vào trong rồi.
Bọn họ đã đến muộn.
“Làm sao bây giờ, đã có người đưa cơm vào rồi.” Cố Phương rất lo lắng, đây là cơ hội duy nhất của bọn họ, nếu bỏ lỡ thì sẽ chẳng còn gì cả.
Lê Tinh Lạc cũng hơi hoảng, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh lại.
“Đừng hoảng đừng hoảng, còn có cách khác mà.” Cô an ủi Cố Phương cũng là đang tự an ủi chính mình.
Cố Phương nhìn cô, lại nhìn cửa lớn khách sạn Thang Tuyền một lần nữa, cuối cùng cúi đầu suy nghĩ trong giây lát.
“Chị có lẽ có một cách để vào trong.” Cô ấy nói.
Lê Tinh Lạc lập tức quay đầu nhìn cô ấy: “Cách gì?”
Cố Phương kéo cô xoay người đi về phía sau khách sạn Thang Tuyền, vừa đi vừa nói: “Đã không thể quang minh chính đại đi vào từ cửa chính, vậy chúng ta cứ lén lút đi vào từ cửa sau.”
Nói xong, bọn họ đã đến cửa sau của khách sạn.
Không có vẻ tráng lệ, cao cấp sang trọng như cửa trước, phía sau trông rất tiêu điều, u ám, cũng không có người qua lại.
Chỗ này vừa vặn thích hợp để bọn họ lén lút đi vào.
“Đi, chúng ta vào thôi.” Cố Phương kéo cô rón rén chui vào từ một góc.
Có lẽ là do có tật giật mình, hai người dọc đường đi đều cẩn thận từng li từng tí tránh né tất cả mọi người, chưa từng nghĩ tới có khả năng căn bản chẳng ai quen biết bọn họ.
Nơi này là khách sạn, cũng sẽ chẳng có ai hỏi bọn họ đến làm gì.
“Tinh Lạc, em có biết vợ chồng Smith ở tầng mấy không?” Cố Phương hỏi sau khi rẽ qua một góc, đi tiếp nữa chính là đại sảnh rồi, dù sao vợ chồng Smith cũng không thể ở đại sảnh được.
Lê Tinh Lạc cũng không biết, trong nguyên tác không có nói rõ chi tiết này.
Nhưng cô đại khái biết vợ chồng Smith hiện tại đang ở đâu.
“Đến nhà hàng, đã đưa cơm tới rồi, thì vợ chồng Smith khả năng cao là đang dùng bữa tại nhà hàng.” Lê Tinh Lạc nói.
Cố Phương ngẫm nghĩ: “Có lý.”
Sau đó hai người tìm đường đến nhà hàng.
Đúng vậy, là tìm, cả hai người bọn họ đều chưa từng đến khách sạn Thang Tuyền, cho nên vị trí nhà hàng chỉ có thể dựa vào việc tìm kiếm.
Cũng may vận khí của bọn họ không tệ, tìm chưa được vài phút đã “chó ngáp phải ruồi” tìm thấy nhà hàng.
“Mau nhìn kìa, là vợ chồng Smith.”
Cố Phương lắc lắc cánh tay Lê Tinh Lạc, nhìn hai người nước ngoài tóc vàng mắt xanh trong nhà hàng.
Lê Tinh Lạc nhìn thấy rồi, vỗ vỗ tay cô ấy trấn an, nhìn vợ chồng Smith cách đó không xa nói: “Xem ra cả nhà bọn họ đã dùng bữa xong rồi.”
Cố Phương cũng phát hiện ra, lập tức cuống đến đỏ cả mắt: “Vậy làm sao bây giờ, chúng ta không phải tốn công vô ích sao?”
Lê Tinh Lạc lại lắc đầu: “Chưa chắc đã tốn công vô ích đâu, chị Phương, đến lúc phát huy diễn xuất của chúng ta rồi.”
Cô vỗ vai Cố Phương một cái, ghé vào tai cô ấy nói về sự sắp xếp tiếp theo của mình.
Cố Phương nghe xong có chút chần chừ: “Có được không đó?”
Lê Tinh Lạc nhún vai: “Ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống thôi!”
Nói rồi cũng không quan tâm cô ấy có đồng ý hay không, nhấc chân bước vào nhà hàng.
Cố Phương không ngờ gan cô lớn như vậy, có phải đã quên bọn họ là lén lút chạy vào rồi không.
Bất đắc dĩ, cô ấy vẫn đi theo vào, hai người tìm một vị trí không xa không gần vợ chồng Smith rồi ngồi xuống.
Lê Tinh Lạc mở hộp cơm ra, bày từng cái một, đưa một đôi đũa cho Cố Phương, tự mình cầm một đôi gắp một miếng vịt kho bia bỏ vào miệng.
“Ưm ~ Vịt kho bia đúng là ngon tuyệt.” Cô cố ý phát ra âm thanh và biểu cảm khoa trương, mục đích là để thu hút sự chú ý của vợ chồng Smith.
Cố Phương nhìn dáng vẻ làm bộ làm tịch của cô thì khóe miệng giật giật, nhưng cũng học theo cô gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng.
Vốn dĩ cô ấy cũng định học theo cô kêu lên một câu đầy vẻ tạo tác, nhưng ngay khoảnh khắc thịt bò vào miệng, cái cảm giác chua chua mặn mặn, trong vị có hương thơm độc đáo đó tràn ngập khoang miệng, khiến cô ấy lập tức trố mắt, không tự chủ được mà thốt lên: “Oa, ngon quá đi!”
Giọng nói mang theo sự ngạc nhiên và bất ngờ này lập tức thu hút sự chú ý của vợ chồng Smith ở cách đó không xa.
Cùng lúc đó còn ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.
Là mùi vị không giống với những gì bọn họ từng nếm qua trước đây.
Vợ chồng Smith nhỏ giọng dùng tiếng Anh trao đổi gì đó, khoảng cách quá xa nên bọn họ cũng không nghe rõ.
Nhưng rất nhanh bọn họ đã thấy ông Smith đứng dậy đi về phía bên này.
“Xin lỗi đã làm phiền.” Ông ấy đi đến trước mặt bọn họ, chào hỏi rất lịch thiệp.
Nhưng vừa nói xong ông ấy dường như lại ý thức được đối phương có lẽ nghe không hiểu, bèn lập tức dùng vốn tiếng Trung bập bẹ nói: “Xin — lỗi, làm — phiền một chút!”
Lê Tinh Lạc và Cố Phương không hẹn mà cùng nhếch khóe miệng, c.ắ.n câu rồi.
“Xin chào, ông có việc gì không?”
Cố Phương dùng tiếng Anh lưu loát nói.
“Ôi chúa ơi, các cô có thể nói tiếng Anh, thật sự là quá tuyệt vời.”
Ông Smith như phát hiện ra vùng đất mới, quay đầu nói với vợ mình: “Em yêu, mau lại đây. Họ có thể nói tiếng Anh.”
Vợ của ông Smith nghe vậy cũng lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng, lập tức đi tới đứng bên cạnh ông Smith, nhìn hai người bọn họ: “Các cô nói được tiếng Anh sao?”
Lê Tinh Lạc và Cố Phương cùng gật đầu: “Vâng!”
“Ồ, chúa phù hộ.”
Vợ ông Smith thốt lên cảm thán.
Sau đó ông Smith lại lập tức nói: “Chúng tôi có thể ngồi ở đây không?”
Cố Phương gật đầu: “Tất nhiên là được.”
Lê Tinh Lạc: “Mời ngồi.”
Trong mắt vợ chồng Smith sự ngạc nhiên vui mừng càng đậm hơn, đây chính là lúc bọn họ giao tiếp thoải mái trôi chảy nhất sau khi đến nơi này.
“Tên của các cô là gì?”
Vợ ông Smith hỏi thăm.
Lê Tinh Lạc: “Lê Tinh Lạc.”
Cố Phương: “Cố Phương.”
Vợ chồng Smith: “Lê — Tinh — Lạc, Cố — Phương.”
Lê Tinh Lạc: “Đúng vậy, rất tốt.”
Vợ chồng Smith càng vui vẻ hơn, chỉ là sau khi vui vẻ thì bọn họ liền bị mùi thơm ngay gần trong gang tấc thu hút.
“Đây là cái gì?”
Ông Smith chỉ vào hộp cơm của bọn họ hỏi.
Lê Tinh Lạc: “Bữa trưa.”
Vợ chồng Smith lặp lại: “Bữa trưa.”
“Nguyên liệu nấu ăn là những gì vậy?”
Lê Tinh Lạc: “Thịt bò, thịt vịt, thịt gà.”
Vợ chồng Smith vẻ mặt đầy sự thâm sâu khó lường vì bị chấn động: “Tốt quá.”
