Xuyên Sách Về Thập Niên, Tôi Trở Thành Mẹ Kế Của Nữ Chính - Chương 370: Chân Tướng Của Sự Hoán Đổi

Cập nhật lúc: 28/02/2026 23:03

Nhưng nhìn một vòng, 'Lê Tinh Lạc' lại phát hiện không có nhà vệ sinh?

Kỳ lạ thật, làm gì có nhà nào không có nhà vệ sinh?

Nghĩ vậy cô liền hỏi thẳng: "Lục ca ca, chỗ này của anh không có nhà vệ sinh à?"

Lục Cầm Hổ cũng không ngờ lần đầu tiên cô đến nhà anh, câu đầu tiên mở miệng lại là hỏi nhà vệ sinh?

Thôi kệ, người có ba cái gấp, anh giơ tay chỉ: "Nhà vệ sinh ở bên trái nhà bếp."

'Lê Tinh Lạc' nhìn theo, quả nhiên thấy nhà vệ sinh ngay cạnh bếp, bồn rửa tay, bồn cầu và vòi hoa sen đơn giản nhưng đầy đủ.

Lục Cầm Hổ thấy cô lại đứng im không động đậy, bèn nói: "Nhà vệ sinh ở đó, Lạc Lạc không phải muốn đi vệ sinh sao? Đi đi, bên trong có giấy đấy."

'Lê Tinh Lạc': "...!"

Cô nói muốn đi vệ sinh lúc nào?

Nhưng Lục Cầm Hổ đã quay người đi vào bếp chuẩn bị nấu cơm.

'Lê Tinh Lạc' nhìn bóng dáng bận rộn của anh trong bếp, nghĩ ngợi một chút rồi vẫn bước tới: "Lục ca ca, anh cũng là xuyên không đến à?"

Không hỏi cho rõ ràng thì anh có nấu xong cơm, cô ăn cũng chẳng thấy ngon.

Lục Cầm Hổ vừa lấy rau hôm nay mua ra, vừa trả lời cô: "Đúng vậy, lúc làm nhiệm vụ xảy ra sự cố, vì cứu người mà hy sinh, mở mắt ra đã trở thành một lính cứu hỏa ở thế giới này."

'Lê Tinh Lạc' ngẩn người. Làm nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì? Cứu người? Cứu ai?

Lục ca ca không phải đã xuất ngũ từ lâu rồi sao, sao còn làm nhiệm vụ cứu người?

Không đúng, thông tin có chút không khớp.

'Lê Tinh Lạc' nhíu mày, lại hỏi: "Vậy lúc hy sinh Lục ca ca bao nhiêu tuổi?"

Lục Cầm Hổ lấy thịt bò ra rửa, sau đó đặt lên thớt thái sợi, đầu cũng không ngẩng lên: "24 tuổi."

'Lê Tinh Lạc' nghe thấy 24 tuổi thì càng thấy không đúng. Kiếp trước anh ấy sống đến hơn năm mươi tuổi cơ mà? Còn là anh ấy tiễn cô đi.

Chuyện này là sao, CPU của cô sắp cháy rồi.

Lục Cầm Hổ bỏ thịt bò đã thái vào đĩa để dùng sau, rồi lại bắt đầu thái ớt xanh, vừa thái vừa lơ đãng nói: "Lạc Lạc đang nghi ngờ anh à?"

'Lê Tinh Lạc' nghe anh nói vậy vội lắc đầu: "Không phải, em có thể cảm nhận được Lục ca ca chính là Lục ca ca của em, chỉ là có vài chỗ không khớp, em chưa nghĩ thông."

Lục Cầm Hổ biết chỗ không khớp mà cô nói nằm ở đâu, ngước mắt nhìn cô một cái: "Lạc Lạc cảm thấy có chỗ không khớp là vì anh và em trải qua thời không không giống nhau. Ở thời không của anh, em bị người ta xuyên vào, anh đã sớm biết chân tướng từ miệng người đó, có lẽ vì thế mà quỹ đạo cuộc đời anh đã thay đổi."

"Xuyên vào?" 'Lê Tinh Lạc' trợn mắt há mồm thốt lên: "Có người xuyên thành em? Ai thế?"

Lục Cầm Hổ: "Chính là chủ nhân ban đầu của cơ thể này, cũng tên là Lê Tinh Lạc."

'Lê Tinh Lạc' ngây người. Vậy là cô và chủ nhân cơ thể này đã hoán đổi cho nhau?

Thật kỳ lạ, thật quỷ dị.

Nhưng vừa nghĩ đến những chuyện kiếp trước, cô lập tức lo lắng hỏi: "Vậy cô ấy thế nào rồi? Có bị người nhà họ Cố bắt nạt không? Anh có giúp cô ấy không? Tốt nhất là có thể ly hôn, cô ấy là sinh viên tài năng của Đại học Kinh Đô, ly hôn rồi cũng có thể tìm được người tốt hơn."

Theo độ tuổi của anh, lúc Lê Tinh Lạc kia xuyên qua đó chắc là lúc cô gả cho Cố Chi Khâm, vậy chẳng phải hại người ta rồi sao, còn cô thì ở đây chiếm dụng cơ thể người khác, sống tiêu d.a.o tự tại.

Thật sự là quá không nên.

Lục Cầm Hổ nghe những lời này của cô thì dừng động tác trong tay, quay đầu, ánh mắt chạm vào đôi mắt cô, anh nói: "Lê Tinh Lạc kia lúc xuyên qua vẫn chưa lấy chồng, nhưng cô ấy cũng trải qua sự lựa chọn giống em kiếp trước. Khác biệt là cô ấy chọn Ngôn Thiếu Từ, chứ không phải Cố Chi Khâm.

Còn nữa, em không cần lo cho cô ấy. Giống như em nói, cô ấy là sinh viên tài năng của Đại học Kinh Đô, sau khi gả cho Ngôn Thiếu Từ thì đến Hải Thị, tìm được công việc phiên dịch, sau đó còn góp vốn, giờ cũng là bà chủ lớn rồi. Ngôn Thiếu Từ rất yêu cô ấy, con gái nuôi của cô ấy cũng rất kính trọng cô ấy, họ còn sinh một con trai, giờ vừa đầy tháng.

Cha mẹ em và em trai đều đã rời khỏi thôn Bán Nguyệt. Cha mẹ em được đón đến Hải Thị sống, em trai em đi Đài Thị, đối tượng của cậu ấy là đại tiểu thư nhà họ Mai ở Đài Thị, hình như là ở rể bên đó.

Họ đều có con đường riêng, đều rất hạnh phúc, em không cần lo lắng bận tâm nữa."

'Lê Tinh Lạc' ngồi im bất động nghe anh nói từng câu từng chữ về những chuyện xảy ra ở thế giới bên kia, cả người ngơ ngác, dù anh đã nói xong cô vẫn không có chút phản ứng nào.

Lục Cầm Hổ lại nhìn cô thật sâu, sau đó đẩy cô ra ngoài: "Được rồi, em tự mình từ từ tiêu hóa đi, anh phải xào rau rồi, ở đây nhiều khói dầu lắm."

Nói rồi anh đóng cửa bếp lại, quay người bật bếp, làm nóng chảo, cho dầu lạnh vào, dầu nóng thì cho gừng tỏi vào phi thơm, sau đó cho thịt bò vào xào đến khi đổi màu.

Tiếp theo, cho ớt xanh thái sợi vào tiếp tục đảo, xào đến khi ớt xanh chín tới.

Cuối cùng, thêm lượng muối vừa đủ, xì dầu và rượu nấu ăn vào nêm nếm, đảo đều rồi trút ra đĩa, thời gian xào món này rất ngắn.

Xào xong một món, Lục Cầm Hổ cũng không dừng lại, tiếp tục xào món tiếp theo.

Đậu đũa xào tỏi, trứng xào cà chua, cánh gà kho coca, canh sườn củ cải ngô.

Bốn mươi phút.

Bốn món mặn một món canh, vô cùng thịnh soạn.

"Lạc Lạc, ăn cơm thôi." Lục Cầm Hổ bưng thức ăn ra, gọi với người vẫn đang ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa như hồn bay phách lạc.

"A?"

'Lê Tinh Lạc' bị anh gọi một tiếng mới hoàn hồn, thấy anh bưng thức ăn đứng ở cửa bếp, vội vàng đứng dậy đi tới: "Anh vất vả rồi, anh cứ bưng thức ăn ra trước đi, em lấy bát đũa."

Lục Cầm Hổ đặt thức ăn lên bàn ăn, thấy cô vẫn chưa ra khỏi bếp, đi vào xem thì thấy cô đang cầm cái giẻ lau bàn. "Không cần em động tay, em đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm."

Lục Cầm Hổ giật lấy cái giẻ trong tay cô, đẩy cô ra khỏi bếp: "Em đi làm việc của em đi." 'Lê Tinh Lạc' bị anh đẩy ra, nhìn anh thành thạo bày bát đũa, xới cơm, múc một bát canh đặt trước mặt cô.

Cô nhìn bàn đầy thức ăn, lại nhìn anh: "Lục ca ca, anh thực sự vất vả rồi, anh ăn trước đi." Nói rồi gắp cho anh một miếng cánh gà.

Lục Cầm Hổ nhìn cô, bưng bát múc canh: "Biết anh vất vả thì ăn nhiều vào, nào uống chút canh trước đi." Nói rồi đưa bát canh đầy sườn cho cô.

'Lê Tinh Lạc' vội vàng đón lấy, đưa lên miệng nhấp một ngụm, hơi nóng, nhưng mùi vị thực sự rất ngon.

"Ngon quá." Cô không che giấu lời khen ngợi.

Lục Cầm Hổ nhìn cô cười, cũng tự múc cho mình một bát, nếm thử xem có thực sự ngon như cô nói không.

Ừm, hơi nóng, cô nhóc này vừa nãy không bị bỏng sao?

Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy cô nhóc đang vừa xuýt xoa thổi bát canh, vừa hì hục gặm thịt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.