Xuyên Sách Vs Trọng Sinh: Tn 60, Xuyên Thành Bạn Thân Của Nữ Phụ - Chương 121
Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:00
Thôi Lương vừa vào Nhà hàng quốc doanh, đi thẳng vào bên trong, bà ta đi đến cửa sổ bưng thức ăn: “Lão Kỳ có ở đó không?”
Chú Kỳ tự nhiên là có ở đó, đang ngồi nghỉ ngơi ở bên trong đây này. Làm chủ bếp, một ngày ông ấy cũng chỉ bận lúc cơm trưa và cơm tối, nghe thấy tiếng gọi của hàng xóm cũ, lên tiếng ở bên trong: “Lão Thôi a, sao bà lại tới đây? Tới mua bữa sáng?”
Thôi Lương nói: “Bữa sáng ăn rồi, tới tìm ông hỏi chút chuyện, bên ngoài lạnh căm căm, ông tìm chỗ nói chuyện đi.”
Chú Kỳ nói: “Được, tới phòng nghỉ của tôi.” Cái gọi là phòng nghỉ, cũng chính là phòng chứa đồ của Nhà hàng quốc doanh, nơi chứa đồ ăn trong tiệm cơm, nhưng bên trong còn bày một cái giường, dùng cho chủ bếp nghỉ trưa.
Thôi Lương vào hậu đường, hai người đi phòng chứa đồ, để phòng ngừa truyền ra lời khó nghe, chú Kỳ cũng không đóng cửa: “Bà nói chuyện gì?” Ông ấy hỏi nhỏ, cho dù có người nghe lén cũng không nghe thấy.
Thôi Lương nói: “Nhà hàng quốc doanh các ông còn tuyển người không? Cương vị nhẹ nhàng, kiểu như thu tiền ấy, học sinh cấp ba, thanh niên trí thức xuống nông thôn, người nhà liệt sĩ.” Nói đến đây, lại dừng một chút, “Phỏng chừng bố cô ấy quan hệ trong bộ đội rất tốt, trong tay cô bé có phiếu xe đạp, phiếu máy may, phiếu đồng hồ và phiếu tivi, nếu công việc có thể giới thiệu thành công, có thể tặng phiếu này.”
Chú Kỳ nhướng mày: “Phiếu tivi cũng có?”
Thôi Lương nói: “Có, thế nào? Có tình hình?”
Chú Kỳ cười nói: “Bà đây đặc biệt tới tìm tôi, không phải đ.á.n.h chủ ý vào công nhân tạm thời sao? Nhà hàng quốc doanh này của chúng tôi bởi vì gần bệnh viện, cho nên nói là một trong những Nhà hàng quốc doanh bận rộn nhất toàn huyện thành, danh ngạch công nhân chính thức của tiệm cơm có hạn, nhưng danh ngạch công nhân tạm thời lại là không cần xin chỉ thị, thêm một công nhân tạm thời, bên phía chính phủ huyện cũng sẽ không quản.”
Thôi Lương cũng cười theo: “Vẫn là bị ông nhìn thấu.” Bà ta xác thực là đ.á.n.h chủ ý này tới, nhưng mà, tuy rằng nói thêm một công nhân tạm thời cũng không có gì, nhưng cũng không phải ai cũng có thể vào.
Chú Kỳ lại nói: “Hiện tại chúng tôi đã có hai công nhân tạm thời rồi, đều là công nhân rửa bát, quét dọn vệ sinh, nếu muốn tuyển một người thu tiền thì vấn đề hơi lớn, nhưng nếu lại tuyển một người rửa bát, quét dọn vệ sinh, vậy ngược lại đơn giản hơn chút. Đối phương nhất định phải thu tiền?”
Thôi Lương nói: “Đối phương không thiếu tiền, người nhà liệt sĩ, trong nhà có bối cảnh, tiền chắc chắn không thiếu. Xuống nông thôn vất vả, chính là muốn một công việc nhẹ nhàng.” Trong tay cô bé có phiếu lớn, hôm qua mới đổi với cô ấy 150 đồng, nhìn một cái là biết không thiếu tiền.
Chú Kỳ nghĩ nghĩ nói: “Tôi ngược lại có thể hỏi chủ nhiệm một chút, nhưng chủ nhiệm rất hiếm lạ phiếu tivi, năm tháng này, có thể mua được tivi, kia thật đúng là ghê gớm.”
Thôi Lương nói: “Vậy tôi về hỏi cô bé kia một chút?”
Chú Kỳ: “Bà giữa trưa đưa người tới đây ăn cơm, để tôi gặp mặt rồi nói sau.”
……
Thôi Lương trở lại nhà khách, liền nói chuyện này với Vu Tiếu: “Thế nào?”
Vu Tiếu nghe xong, cười nói, ngữ khí vừa thân thiết lại cảm kích: “Cháu đang định mời chị gái ăn cơm đây, bất kể là chuyện này có thành hay không, chị gái không những đổi phiếu với cháu, còn giúp cháu chạy chọt quan hệ, cháu đều muốn cảm kích chị gái.”
Thôi Lương nghe xong, trong lòng thoải mái. Sở dĩ bà ta giúp Vu Tiếu, lý do cũng rất đơn giản. Một, trong tay Vu Tiếu có phiếu lớn, lại là quân thuộc, hơn nữa phiếu lớn không ít, có thể thấy được sau lưng có quan hệ, bà ta trên cơ sở có thể kiếm tiền kết giao mối quan hệ này, cớ sao không làm? Hai, Vu Tiếu nói, sau khi chuyện thành cho bà ta chỗ tốt, đã có chỗ tốt, tại sao không hỏi một chút, cũng chẳng qua là lãng phí nước bọt. Hai cái kết hợp lại, bà ta liền giúp Vu Tiếu một phen này.
Nhưng mà, giúp người là một chuyện, nói chuyện là một nghệ thuật, nghe thấy Vu Tiếu nói như vậy, trong lòng bà ta nghe liền thoải mái.
Cho nên đến giữa trưa, Vu Tiếu và Thôi Lương liền đi Nhà hàng quốc doanh ăn cơm.
Các cô là đi trước khi Nhà hàng quốc doanh buôn bán buổi trưa, miễn cho đụng phải lúc bận rộn. Lúc này, nhân viên công tác của Nhà hàng quốc doanh đang chuẩn bị ăn cơm. Vu Tiếu và Thôi Lương tới, chú Kỳ bảo những người khác tự mình ăn cơm, ông ấy thì cùng ăn với Vu Tiếu Thôi Lương, đương nhiên, Vu Tiếu là gọi món. Bởi vì tới sớm, cá và thịt đều có, cho nên Vu Tiếu gọi rất phong phú, nhưng nấu ăn không phải chú Kỳ, mà là phó bếp, bởi vì chú Kỳ muốn “tiếp đãi” các cô.
Không thể không nói, cái nhìn đầu tiên chú Kỳ nhìn thấy Vu Tiếu, ấn tượng vô cùng tốt. Vu Tiếu hôm nay mặc váy dài nhung kẻ màu xanh lam đậm, dưới chân là giày trắng Hồi Lực, thân trên còn khoác một chiếc áo bông ngắn màu đen, buộc tóc kiểu công chúa một nửa, tóc mái chỉnh tề. Đây đâu phải thanh niên trí thức xuống nông thôn làm cu li? Rõ ràng là thanh niên văn nghệ từ đâu ra, cả người nhìn qua vô cùng văn nhã, lại tràn ngập khí chất sạch sẽ thoải mái.
Cô nhìn một cái chính là loại học sinh ngoan ngoãn lại ưu tú, cô gái như vậy, chỉ cần gia đình không trọng nam khinh nữ, đều sẽ thích.
Kỳ thật lúc Thôi Lương nói với ông ấy Vu Tiếu là thanh niên trí thức xuống nông thôn, trong lòng ông ấy là không nắm chắc. Nhưng nhìn thấy Vu Tiếu, trong lòng ông ấy liền nắm chắc, nhưng cô gái như vậy thích hợp ở Nhà hàng quốc doanh sao? Không phải cán sự trong xưởng, cán sự trong đơn vị cơ quan càng thích hợp với cô hơn sao?
Chú Kỳ nghĩ nghĩ hỏi: “Đồng chí Vu Tiếu, sao lại nghĩ đến muốn tới nơi này tìm việc?” Chú Kỳ hỏi như vậy, cũng không sợ người Nhà hàng quốc doanh biết, bởi vì lát nữa sẽ để ông ấy và Vu Tiếu cùng nhau ăn cơm, nếu chuyện thành, Vu Tiếu tới đây đi làm, mọi người cũng đều sẽ biết bọn họ quen biết, đã như vậy, không cần thiết che che giấu giấu. Huống chi, chạy chọt quan hệ tới Nhà hàng quốc doanh hoặc là đi nhà máy nhiều vô số kể, cũng không có gì cần kiêng kị.
Vu Tiếu nghĩ nghĩ nói: “Cháu tương đối ham ăn, cho nên……” Cô có chút ngượng ngùng cúi đầu.
