Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đầy - Chương 105: Sự Trả Thù Tàn Độc Của Tần Ngọc Dung
Cập nhật lúc: 07/03/2026 14:54
Tần Ngọc Dung với mái tóc b.úi cao theo kiểu phụ nữ đã có chồng, bước tới cùng đám nha hoàn và gia đinh hộ tống phía sau.
Cách đây chừng một tháng, ngay trong buổi yến tiệc sinh thần của Thái t.ử phi, ả ta đã bị bắt quả tang đang mây mưa ân ái với tên thị vệ Tần Phong ngay tại Đông Cung. Mất đi sự trong trắng, thanh danh của ả cũng tan tành mây khói.
Vì muốn giữ gìn thể diện cho gia tộc, Tần tướng đã đành lòng gả thấp ả cho tên Tần Phong đó.
Tần Phong xuất thân chỉ là một tên thị vệ thấp hèn, nhưng dẫu sao cũng đã thành rể của Tần gia. Thế nên, Tần tướng đã xoay xở cho hắn một chức quan nhỏ làm Huyện úy ở huyện Úy Thị này. Đợi thêm vài năm nữa, kiếm cớ lập công rồi thăng chức, hắn sẽ được triệu hồi về kinh thành, từ đó tiền đồ rộng mở.
Đám gia đinh lăm lăm gậy gộc trong tay. Vân Chiêu Tuyết đang đói cồn cào, chẳng buồn tiếp chuyện ả, quay gót định bước vào trong.
Tiểu nhị nhận ra Tần Ngọc Dung là thiên kim tiểu thư từ kinh thành chuyển đến. Hắn từng nghe phong phanh phụ thân ả là Tần tướng đương triều, tỷ tỷ ả dường như còn là nương nương trong cung. Tóm lại, ả là người có lai lịch rất khủng.
Trượng phu của ả lại đang làm Huyện úy ở nha môn huyện này. Ngay ngày đầu tiên bọn họ chuyển tới, chính Huyện lệnh đã dẫn đầu toàn bộ bá quan văn võ trong huyện đích thân ra tận cổng thành nghênh đón. Chuyện này đã đồn ầm lên khắp cả huyện.
Tiểu nhị nào dám đắc tội với khách hàng VIP này. Hơn nữa, Vân Chiêu Tuyết cũng chẳng phải dạng vừa, hắn đành đứng chôn chân tại chỗ giả câm giả điếc.
Vân Chiêu Tuyết đã bước tới cửa t.ửu lâu.
Tần Ngọc Dung ra lệnh cho thuộc hạ: “Chặn ả lại cho ta!”
Tần ma ma cùng đám gia đinh lập tức vây kín Vân Chiêu Tuyết.
“Tần Ngọc Dung, cô cho người chặn đường ta là có ý gì?”
Tần Ngọc Dung nhếch mép cười nhạt: “Nể tình ‘giao tình’ xưa cũ, ta muốn mời cô về phủ hàn huyên một lát.”
Mục đích thực sự của ả là bắt cóc Vân Chiêu Tuyết, chuốc mị d.ư.ợ.c rồi quăng ả vào thanh lâu, biến ả thành món đồ chơi cho ngàn gã đàn ông chà đạp, một ả tiện nhân không thể sống thiếu hơi trai.
Khách khứa đang dùng bữa trong sảnh lớn nghe tiếng ồn ào ngoài cửa liền đổ dồn ánh mắt ra xem.
Một tên phạm nhân lưu đày mà dám đắc tội với phu nhân Huyện úy, e là hôm nay lành ít dữ nhiều.
Chưởng quầy sợ sự việc làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh, vội vã chạy ra hỏi tiểu nhị: “Có chuyện gì thế này?”
Tiểu nhị lúng túng đáp: “Phu nhân Huyện úy và vị khách này quen biết nhau, đang mời cô ấy về phủ ôn chuyện cũ.”
Nhưng nhìn bộ dạng của hai người thì có vẻ như đang có xích mích.
Chưởng quầy bước tới chắp tay hành lễ với hai người, nở nụ cười hòa nhã: “Hai vị muốn hàn huyên, hay là dời bước sang chỗ khác được không? Nếu không có chỗ nào, thì vào hậu viện của t.ửu lâu cũng được. Hai vị chắn ngang cửa thế này, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán, ta e là khó ăn nói với ông chủ.”
Tần Ngọc Dung hất hàm ra lệnh: “Chưởng quầy, ta lệnh cho ngươi, cấm tuyệt đối không được cho ả ta bước chân vào Phong Nhạc Lâu dùng bữa!”
“Chuyện này...” Chưởng quầy ngơ ngác, chẳng phải hai người là bạn cũ đang ôn chuyện sao? Nhìn tình cảnh hiện tại, họ giống như kẻ thù không đội trời chung thì đúng hơn.
Vân Chiêu Tuyết nhếch môi: “Giao tình á? Giữa chúng ta làm gì có cái thứ xa xỉ ấy? Muốn ôn chuyện thì đi mà tìm Vân Kiểu Nguyệt ấy. Ta đang đói cồn cào, không có thời gian rảnh để tiếp chuyện cô đâu.”
Nói đoạn, nàng vung tay đẩy mạnh Tần ma ma đang chắn đường.
Mụ ma ma thân hình núc ních bị đẩy mất đà, đập sầm vào cánh cửa: “Bịch!”
“Vân Chiêu Tuyết! Bây giờ cô chỉ là một con ả tù nhân thôi! Ta là đại tiểu thư của Tướng phủ, là phu nhân của Huyện úy. Cô dám trái lệnh ta sao? Đứng lại đó ngay!”
Vân Chiêu Tuyết bỏ ngoài tai lời ả, thản nhiên cất bước tiến về phía trước.
Tần Ngọc Dung tức tối ra lệnh: “Người đâu, đ.á.n.h gãy đôi chân của ả cho ta! Để xem ả còn đi được nữa không!”
Hai gã gia đinh hùng hổ xông lên, vung gậy gỗ nhắm thẳng vào đầu gối Vân Chiêu Tuyết mà phang.
Khách khứa trong quán thấy vậy không khỏi kinh hãi, kêu lên nhắc nhở: “Cẩn thận đằng sau kìa!”
Bọn chúng ra tay quá hiểm độc. Nhát gậy này mà giáng xuống, đầu gối đập mạnh xuống đất, không què thì cũng tàn phế cả đời.
Phát hiện có nguy hiểm từ phía sau, Vân Chiêu Tuyết nhanh như chớp xoay người, đứng một chân trụ vững, khéo léo né tránh đòn tấn công. Nàng tung một cú "Bọ cạp vẫy đuôi" tuyệt đẹp, cúi người bắt gọn lấy hai chiếc gậy gỗ, dồn sức giật mạnh. Hai gã gia đinh mất đà, ngã sấp mặt xuống đất.
Nàng dùng hai tay cầm hai chiếc gậy gỗ, đập liên hồi vào lưng đám gia đinh như đang gõ trống: “Bốp! Bốp! Bốp!...”
Những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên từ đám gia đinh đang nằm sõng soài dưới đất: “Á! Á! Đau quá! Xin tha mạng! Phu nhân cứu bọn thuộc hạ với!!!”
Hai gã gia đinh còn lại chứng kiến cảnh Vân Chiêu Tuyết ra đòn tàn nhẫn, sợ đến bủn rủn tay chân, không dám xông lên. Bọn chúng lén lút lùi lại nửa bước.
Tần Ngọc Dung nhìn thấy đám gia đinh của mình bị đ.á.n.h tơi bời, cảm giác như chính mình bị tát vào mặt. Ả ta giận dữ quát tháo: “Lên! Lên hết cho ta! Bằng mọi giá phải tóm gọn ả ta!”
Vân Chiêu Tuyết vừa định tung đòn đáp trả.
Bất ngờ, một gã đàn ông vạm vỡ, tay xách bầu rượu, bước đi lảo đảo tiến về phía này. Gã mặc bộ đồ vải thô tồi tàn, râu quai nón rậm rạp, bên hông giắt một thanh đại đao. Nhìn bộ dạng hệt như một gã lãng khách giang hồ. Ánh mắt gã hung tợn, nhìn là biết không phải dạng vừa.
Gã lao thẳng về phía cửa quán.
Vân Chiêu Tuyết vội vàng lách người né tránh.
Gã đàn ông tông sầm vào đám gia đinh và nha hoàn.
Gã nhanh tay giật lấy chiếc gậy từ tay một tên gia đinh, cổ tay khẽ rung lên.
Chiếc gậy gỗ trong tay gã múa tít tạo thành những đường ảo ảnh, xé gió rít lên từng hồi: “Vút! Vút! Vút!!!”
Đám gia đinh và nha hoàn sợ mất mật, hồn bay phách lạc, nào dám tiến lên. Chúng lùi lại liên tục, vừa đi vừa kêu gào t.h.ả.m thiết: “Á!”
Sợ bị những đường gậy sắc lẹm kia quất trúng mặt, bọn chúng dạt hết vào một góc, ôm lấy nhau run lẩy bẩy, nhắm tịt mắt không dám nhìn.
“Một lũ vô dụng, phế vật! Sợ một thằng bợm nhậu làm cái gì? Cứ lao vào đập nó ngã là xong! Xông lên hết cho ta! Hôm nay mà không tóm được ả ta, ta sẽ trừng phạt các ngươi thật nặng, đ.á.n.h hai mươi trượng rồi đuổi hết ra khỏi phủ!” Tần Ngọc Dung rít lên giận dữ.
Đám gia đinh đưa mắt nhìn nhau. Trong ánh mắt chúng ánh lên sự liều lĩnh, tuyệt vọng. Bọn chúng c.ắ.n răng, nhắm mắt nhắm mũi múa gậy loạn xạ, lao về phía gã bợm nhậu để tấn công.
Gã bợm nhậu khom người né tránh đòn tấn công, thuận tay tung một đòn "tảo diệp thu phong", ngọn gậy xé gió quật mạnh vào nhượng chân bọn chúng: “Bốp! Bốp! Bốp!!!”
Đám gia đinh đồng loạt gục ngã: “Á!”
Tên gia đinh cuối cùng vung gậy phang thẳng vào trán gã.
Gã bợm nhậu lảo đảo nghiêng người né đòn, đồng thời tung một cú cùi chỏ như b.úa tạ vào n.g.ự.c đối phương: “Bịch!”
Tên gia đinh hộc ra một ngụm m.á.u tươi: “Phụt!”
Gã bợm nhậu xách cổ hắn lên, quăng mạnh xuống ngay dưới chân Tần Ngọc Dung.
“Oạch!”
Tên thị vệ rên rỉ đau đớn tột cùng: “Á! Ái ui, đau, đau quá...”
Gã bợm nhậu nấc lên một tiếng sặc mùi rượu. Gã loạng choạng, chống gậy xuống đất để lấy lại thăng bằng: “Cộp!”
Tần Ngọc Dung tức điên người, tung một cước đá văng tên thị vệ: “Cút ra chỗ khác! Đồ ăn hại vô tích sự!”
Ả ta trợn mắt trừng trừng nhìn gã bợm nhậu, hạch hỏi: “Ngươi là ai? Tại sao lại giúp ả ta? Ngươi và con ả Vân Chiêu Tuyết kia có quan hệ gì?”
Gã bợm nhậu lại nốc thêm một ngụm rượu, giọng ồm ồm, vang rền: “Ta là ai hả? Ta là trang hảo hán chốn giang hồ! Thấy chuyện bất bình thì rút đao tương trợ! Ỷ đông h.i.ế.p yếu thì có gì là anh hùng? Có giỏi thì nhào vô đ.á.n.h với ta đây này, ha ha ha!!!”
Tần Ngọc Dung nghe thân phận của đối phương, khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là một tên thảo khấu giang hồ hèn mọn! Đắc tội với ta, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt. Nhưng nếu bây giờ ngươi chịu giúp ta tóm gọn Vân Chiêu Tuyết, lập công chuộc tội, ta có thể xí xóa mọi chuyện trước đây.”
Gã bợm nhậu cười khẩy: “Ta lại cứ thích rước họa vào thân đấy.”
Nói rồi, gã lôi từ trong người ra một bọc vải, mở ra, bên trong toàn là xương xẩu ăn dở. Gã vốc một nắm ném thẳng vào người Tần Ngọc Dung: “Cho cô ăn này! Phần cô cả đấy, gói mang về luôn đi, ha ha ha...”
Những khúc xương còn dính đầy mỡ màng, nước thịt bay vèo vèo, đáp trúng bộ y phục mới tinh của ả, để lại những vệt ố bẩn thỉu.
Tần Ngọc Dung thét lên ch.ói tai, lùi lại né tránh những khúc xương đang bay tới: “Á! Đừng ném nữa, đừng ném nữa! Quần áo mới của ta...”
Khuôn mặt ả vặn vẹo vì giận dữ, ả trừng mắt nhìn gã bợm nhậu và Vân Chiêu Tuyết, gầm lên đe dọa: “Cứ đợi đấy cho ta! Ta thề sẽ không tha cho các người đâu!”
Nói rồi, ả quay ngoắt đi về phía xe ngựa. Đám nha hoàn và gia đinh lồm cồm bò dậy, thất thểu chạy theo.
Vân Chiêu Tuyết chắp tay hành lễ với gã bợm nhậu: “Đa tạ vị hảo hán đây đã trượng nghĩa ra tay cứu giúp! Tiểu nữ vô cùng cảm kích. Chút bạc mọn này xin biếu đại ca uống rượu, mong đại ca đừng chê ít.”
Nàng nhét hai nén bạc vụn vào tay gã, rồi quay gót bước lên phòng VIP số 3 trên lầu.
