Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đầy - Chương 166: Hứa Thế An Dẫn Người Tới Cửa Tính Sổ

Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:11

Phủ Hứa.

Thẩm Thanh Vũ cứ cách một canh giờ lại hỏi thăm tung tích của Hoa thần y. Cả ngày sắp trôi qua rồi mà vẫn bặt vô âm tín, ả tức giận ném đồ đạc loảng xoảng.

Hất tung đống phấn son trang sức trên bàn trang điểm xuống đất, "Loảng xoảng!"

"Biểu tiểu thư bớt giận!"

"Một trăm lượng đến bố thí cho ăn mày còn không đủ, dân chúng lấy đâu ra động lực mà đi tìm. Tăng lên một ngàn lượng, dán cáo thị mới ngay. Nhanh lên, tối nay mà không tìm được người thì không còn kịp nữa đâu."

"Vâng! Nô tỳ đi ngay."

Nha hoàn vừa lùi ra, ngoài cửa lại vẳng đến tiếng đàn ông rên rỉ c.h.ử.i rủa.

"Ui da! Mẹ kiếp, đau quá. Ở Hứa Châu này kẻ dám động đến người của bổn thiếu gia còn chưa đẻ ra đâu. Để ta biết được là kẻ nào, ta lột da hắn."

"Mau gọi phủ y tới đây."

Thẩm Thanh Vũ hỏi vọng ra: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì ồn ào thế?"

Nha hoàn lắc đầu: "Nô tỳ không biết, hình như là tiếng của đại thiếu gia."

"Không biết thì ra ngoài nghe ngóng đi, việc này còn đợi bổn tiểu thư dạy nữa à?"

"Vâng!" Nha hoàn vừa lùi ra nghe ngóng một lát đã chạy chậm vào bẩm báo: "Hồi bẩm biểu tiểu thư, là đại thiếu gia đang dạo phố thì trúng tiếng sét ái tình với một nữ t.ử, kết quả bị phu quân của ả đ.á.n.h. Hình như..."

Nha hoàn ngước mắt lên len lén nhìn Thẩm Thanh Vũ rồi hạ giọng thì thào: "... hình như cũng là phạm nhân lưu đày."

"Là ai? Trông như thế nào?"

"Ả nữ t.ử đó dung mạo khuynh thành, tầm mười sáu mười bảy tuổi, hình như còn là t.h.a.i phụ. Đại thiếu gia sai nô tỳ vào hỏi xem người có quen không."

Lưu phạm, t.h.a.i p.h.ụ mười sáu mười bảy tuổi, ngoại trừ Vân Chiêu Tuyết thì còn ai vào đây?

Chỉ có điều hai chữ "dung mạo khuynh thành" thì ả không chấp nhận nổi. Ả hiện đang bị hủy dung, lại nghe nha hoàn khen kẻ thù của mình là khuynh quốc khuynh thành, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, vung tay tát một cú trời giáng, "Bốp!"

"Mắt mũi các ngươi mù rồi sao? Mù thì móc ra cho ch.ó ăn. Từ đâu mà nhìn ra cô ta dung mạo khuynh thành? Cô ta xấu xí c.h.ế.t đi được, còn chẳng bằng bổn tiểu thư, hừ!"

Nha hoàn ôm má đau điếng, vội vàng quỳ xuống xin tha: "Biểu tiểu thư bớt giận, là nô tỳ lỡ lời. Nô tỳ cũng chưa nhìn thấy tận mắt, là nghe đại thiếu gia nói vậy."

"Đi! Theo ta qua xem đại biểu huynh."

Thẩm Thanh Vũ nhìn bộ mặt sưng vù như đầu heo của Hứa Thế An, suýt nữa thì nôn ọe.

Phủ y đang thoa t.h.u.ố.c cho Hứa Thế An, hắn đau đến nhe răng trợn mắt: "Ui da ~ nhẹ tay chút coi, ngươi muốn lấy mạng bổn thiếu gia à?"

Thẩm Thanh Vũ làm bộ quan tâm hỏi: "Đại biểu huynh, huynh sao vậy? Ai làm mặt huynh ra nông nỗi này?"

Hứa Thế An xoa xoa khóe miệng rớm m.á.u, lườm ả một cái. Khuôn mặt này thật quá kinh tởm, hắn chỉ thích mỹ nhân thôi. Trước kia còn có ý định kết thân cưới ả cho "thân càng thêm thân", giờ nhìn một cái là mất cả khẩu vị.

Hắn thu ánh mắt lại, giận dữ nói: "Ta mà biết được à? Vừa sai người đi dò la rồi, bị đ.á.n.h lén sau lưng. Để ta biết bọn chúng là ai, nhất định sẽ rút gân lột da bọn chúng!"

Trong mắt Thẩm Thanh Vũ lóe lên sự đắc ý, mỉm cười xảo quyệt: "Không cần phải dò la, muội biết bọn chúng là ai. Ả tiện nhân tên là Vân Chiêu Tuyết, ả đã hại c.h.ế.t đại ca muội, lại hại muội bị hủy dung thế này. Thẩm gia ta cùng ả thề không đội chung trời, đại biểu huynh..."

Thẩm Thanh Vũ thầm toan tính trong lòng. Cữu cữu không những không giúp bọn họ trả thù, lại còn ngăn cản họ.

Vậy thì mượn tay Hứa Thế An để g.i.ế.c bọn chúng vậy.

Tối đến, Hứa Thế An dẫn theo hơn hai mươi tên thủ hạ bao vây nhà trọ, tay lăm lăm cung tên.

Hắn gào thét ngoài cửa, yêu cầu giao người ra.

Chưởng quỹ hoảng hốt chạy ra đón, cười xòa xun xoe: "Hứa thiếu gia, đại giá quang lâm, không biết có việc gì căn dặn?"

"Ông điếc à, không nghe thấy bổn thiếu gia đòi người Tiêu Huyền Sách và Vân Chiêu Tuyết sao? Mau giao người ra đây, nếu không ta san phẳng cái nhà trọ này."

Nghe câu "san phẳng nhà trọ", chưởng quỹ mềm nhũn hai chân suýt quỳ xuống, xua tay rối rít, cả người run rẩy như lên cơn động kinh.

"Không... không được đâu, cầu xin Hứa thiếu gia giơ cao đ.á.n.h khẽ. Cái nhà trọ này là cơ nghiệp cả đời của tiểu nhân, cả nhà trông cậy vào nó để sống qua ngày."

"Vậy thì giao người ra đây."

Khách khứa trong nhà trọ sợ hãi, nhao nhao chạy đi tìm quan sai bảo vệ.

Vân Chiêu Tuyết nghe tiếng ồn ào cũng bước xuống lầu.

Lão Liêu trừng mắt hỏi: "Các người lại gây chuyện gì rồi? Lại còn là người nhà họ Hứa? Các người có thể bớt phiền phức đi một chút được không, lão t.ử đúng là không nên thả các người ra đường."

Vân Chiêu Tuyết oan ức đáp: "Liêu gia, ngài lần này oan uổng ta rồi. Ta đang đi đàng hoàng trên phố, hắn thấy ta xinh đẹp liền nảy sinh ý đồ xấu, bắt nạt phu quân ta bị tàn tật, định bắt ta về làm... à không, định chuộc ta từ chỗ ngài về làm ngoại thất. Phu quân ta tức quá đ.á.n.h cho hắn một chưởng, thế là hắn kéo đến đây tìm người."

Triệu Cửu sợ lão Liêu nổi nóng đ.á.n.h người, vội chắn trước mặt Vân Chiêu Tuyết: "Liêu ca, việc này không trách quận chúa được. Tên họ Hứa đó nhìn mặt là biết dạng công t.ử bột phong lưu, chuyên đi cưỡng đoạt dân nữ rồi."

Nhớ đến ân cứu mạng tối qua, lão Liêu cố nén cơn giận, nếu là ngày thường thì đã cho một roi rồi.

Ông đẩy Triệu Cửu sang một bên: "Tránh ra, chỗ này không có việc của ngươi."

Ông chỉ thẳng vào mặt Vân Chiêu Tuyết mắng: "Ngươi còn nói mình không sai? Biết mình dễ rước họa vào thân, sao không chịu bôi tro trát trấu cho xấu đi một chút, nhịn đi một bề là xong, sao cứ thích chuốc vạ vào mình?"

Vân Chiêu Tuyết nhún vai: "Bổn quận chúa trời sinh lệ chất, trùm bao tải vẫn đẹp chán. Kẻ tiểu nhân đê tiện thấy sắc nảy lòng tham, lại đi trách nữ nhân xinh đẹp rước họa vào thân, trên đời làm gì có cái đạo lý đó?"

"Lão t.ử là kẻ thô lỗ, không rành ba cái đạo lý to tát, ngươi nói xem bây giờ giải quyết thế nào?" Lão Liêu tức tối đập mạnh tay xuống bàn, "Rầm!"

"Giải quyết thế nào à? Vậy nghe Liêu gia, ta nhịn, ta đi theo hắn vậy. Hắn hứa cho ta đi ngang ở Hứa Châu này, cơm sung cá béo, lụa là gấm vóc, đầu đội đầy trâm ngọc, tính ra cũng không lỗ, sướng hơn làm lưu phạm nhiều."

Triệu Cửu tưởng nàng nói thật, sốt sắng khuyên can: "Quận chúa, không được đâu. Rõ ràng là hắn ta đến tìm cô để tính sổ, cô đ.á.n.h hắn, hắn mang thù, hắn tuyệt đối sẽ không đối xử tốt với cô đâu."

Vân Chiêu Tuyết buông thõng hai tay: "Ta cũng hết cách rồi. Liêu gia không dám đắc tội với con trai Thứ sử, tình thế ép buộc, làm gì còn đường lui cho một nữ nhi liễu yếu đào tơ như ta?"

Lão Liêu nghiến răng nhớ đến ân cứu mạng ngày hôm qua.

Đúng là nợ cặp phu thê nhà này.

"Thúi lắm! Lão t.ử mà phải sợ một tên công t.ử bột ăn chơi trác táng à? Cho dù Hứa Thứ sử có đích thân đến, lão t.ử cũng chẳng ngán. Đi, để ta ra gặp hắn."

Vân Chiêu Tuyết vừa thò chân ra khỏi cửa liền rụt lại, lùi ra sau giơ hai tay nhỏ bé xua xua: "Ngài đi đi, ngài đi đi."

Lão Liêu cười như không cười: "Nếu lão t.ử không giải quyết được, thì ngươi tự thân vận động đi."

Nói xong, ông dẫn theo vài quan sai bước ra ngoài.

Hứa Thế An ngồi chễm chệ trên kiệu, buông ánh nhìn khinh khỉnh: "Ngươi là đầu lĩnh quan sai? Giao hai người bổn thiếu gia muốn ra đây, ta sẽ không làm khó dễ. Bằng không đừng trách bổn thiếu gia thu thập luôn cả bọn quan sai các ngươi!"

Vừa nói, hắn vừa bóp nát miếng điểm tâm trong tay, gia nhân vội đưa khăn sạch để hắn lau tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.