Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đầy - Chương 83: Ăn Vụng Cá Phải Đền Tiền, Mỗi Người Một Lượng Bạc
Cập nhật lúc: 06/03/2026 00:01
Ngọn roi xé gió lao tới, Tiêu Huyền Sách nhẹ nhàng nghiêng người né tránh.
“Á à, còn dám né cơ đấy? Nếu mày còn trốn nữa, lão t.ử sẽ lôi cổ người nhà mày ra chịu đòn thay! Lão t.ử áp giải biết bao nhiêu tù nhân lưu đày rồi, chưa từng gặp thằng nào ngông cuồng như mày.” Ngô Sấm dường như đã đoán trước được hắn sẽ né. Gã biết tỏng mình không phải đối thủ của hai vợ chồng hắn, nên đã hèn hạ lôi người nhà ra làm bia đỡ đạn để đe dọa.
Nói rồi, gã lại vung roi lên chuẩn bị vụt tiếp.
Tiêu Huyền Sách đứng chôn chân tại chỗ, lần này quyết không né tránh nữa.
Bất chợt, Vân Chiêu Tuyết lớn tiếng gọi với về phía sau lưng Ngô Sấm: “Liêu gia!”
Cánh tay đang vung roi của Ngô Sấm khựng lại. Gã ngoái đầu nhìn, nhưng phía sau trống trơn, chẳng có lấy một bóng ma nào: “Mày dám lừa lão t.ử à? Lão t.ử phải quất c.h.ế.t mày trước!”
Cú đá trời giáng của ả hồi trưa vẫn còn khiến n.g.ự.c gã ê ẩm mỗi khi bước đi. Gã đã thề sẽ có ngày trả đủ món nợ này.
Con ả khốn kiếp này đáng phải c.h.ế.t vạn lần!
Ngọn roi v.út lên, nhắm thẳng vào Vân Chiêu Tuyết.
Vân Chiêu Tuyết thấy vậy, nhanh nhẹn lùi lại một bước, đuôi roi chỉ kịp sượt qua trước mắt nàng.
Tiêu Huyền Sách thoắt cái đã đứng chắn trước mặt nàng. Hắn giơ tay chộp gọn lấy ngọn roi, giật mạnh một cái, ném phịch xuống đất.
Ngô Sấm loạng choạng lao về phía trước, lòng bàn tay bỏng rát. Gã tức điên lên, rút phăng thanh đao ra. Lo sợ thất thế, gã gào lên gọi viện binh: “Người đâu! Tới đây hết cho ta! Có kẻ định làm phản kìa! Đè cổ bọn chúng xuống cho lão t.ử!”
Mấy tên nha sai lập tức rút đao sáng loáng, vây c.h.ặ.t lấy những người thuộc Đại phòng Tiêu gia.
Vân Chiêu Tuyết ung dung cất giọng: “Ta đâu có lừa ngươi. Ta vừa định thuật lại lời của Liêu gia đấy chứ. Ngài ấy đã ban lệnh nghiêm cấm cướp giật đồ đạc của người khác trong đoàn. Thế mà lũ người Nhị phòng, Tam phòng lại ngang nhiên cướp nồi cá mà chúng ta cất công bắt được. Chúng ta đòi lại thì bọn chúng còn giở trò bạo lực. Chúng ta không còn cách nào khác mới phải tự vệ đấy chứ!”
Tiêu Huyền Sách tiếp lời: “Ngươi được giao nhiệm vụ quản lý khu vực của chúng ta. Vậy mà lúc nãy khi xảy ra xô xát, chẳng thấy bóng dáng các người đâu để can thiệp. Bỏ bê trách nhiệm, giờ lại còn xử lý thiên vị, trắng đen lẫn lộn. Thử hỏi làm sao thu phục được lòng người?”
Ngô Sấm cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai: “Thu phục lòng người à? Ngươi tưởng đây vẫn là chốn quân doanh của ngươi chắc? Mở to mắt ra mà nhìn đi, đây là đoàn lưu đày! Lão t.ử mới là kẻ nắm quyền sinh sát ở đây!”
Tiêu Huyền Vũ cũng không chịu thua: “Rõ ràng là chúng tôi không làm gì sai! Đồ ăn của chúng tôi bị cướp trắng trợn, bị ăn sạch bách. Nếu kẻ bị cướp mà lại thành kẻ có tội, thì tôi cũng sẽ đi cướp của người khác cho xem.”
Cậu bé đã lờ mờ nhận ra tên nha sai này đang cố tình gây hấn với gia đình mình, cố đổi trắng thay đen.
Ngô thị vội vàng phân trần: “Quan sai đại nhân, chúng tôi đều là người một nhà cả. Làm gì có chuyện người một nhà lại đi cướp đồ của nhau? Là do bọn họ ác độc, nấu cá nướng thơm lừng lên dụ dỗ, khiến chúng tôi cồn cào ruột gan, thế mà chẳng thèm chia cho một miếng nhỏ nào. Rõ ràng là bọn họ muốn bỏ đói chúng tôi đến c.h.ế.t. Con ả Quận chúa độc ác kia còn ép chúng tôi nuốt cả xương cá, rắp tâm mưu hại chúng tôi nữa cơ!”
Tiêu Huyền Sách phản pháo: “Đã nhận là người một nhà, thì việc xô xát cũng chỉ là mâu thuẫn gia đình. Chúng ta tự giải quyết nội bộ, cần gì phải làm phiền đến các quan sai đại nhân.”
Ngô Sấm đưa tay ra, một tên nha sai đi theo nhặt ngọn roi dưới đất lên đưa cho gã. Gã chẳng buồn nghe đám này lý sự, xảo biện nữa.
Gã gầm lên: “Bọn chúng đáng đòn! Mà các người cũng đáng đòn nốt!”
Tiêu Huyền Sách sai bảo: “Tiểu Vũ, đi mời Liêu gia đến đây phân xử cho ra nhẽ.”
“Cầm số bạc này đi, coi như là chút tiền trà nước bồi dưỡng Liêu gia.” Vân Chiêu Tuyết lấy ra mười lượng bạc vừa lục soát được từ người Ngô thị đưa cho Tiêu Huyền Vũ.
Ở thời đại nào cũng vậy, muốn nhờ vả người khác thì phải "có đi có lại". Mới gặp nhau trên đường, không có tiền lót tay thì đố ai thèm ngó ngàng tới mình.
Tiêu Huyền Vũ cầm lấy số bạc, cắm đầu cắm cổ chạy đi: “Đệ đi ngay đây! Lúc nãy đệ vừa bưng cá sang đó, chắc giờ Liêu gia đã no bụng rồi.”
Lão Liêu là cấp trên trực tiếp của Ngô Sấm. Lão vốn xuất thân từ nhà binh, từng vào sinh ra t.ử trên chiến trường. Tính tình lão khá lập dị, lúc thì nóng nảy như Trương Phi, lúc lại công tư phân minh, rõ ràng.
Ngô Sấm không muốn đắc tội với cấp trên, càng không muốn để lão biết được ý đồ đen tối của chuyến đi này.
Gã gọi vội Tiêu Huyền Vũ lại: “Quay lại đây cho ta! Trời cũng sắp tối rồi, tất cả ở yên vị trí, cấm không được đi đâu! Lần này tạm tha cho các người. Lần sau mà còn tái phạm, lão t.ử nhất định quất nát thây!”
Nói rồi, Ngô Sấm quay người, vung roi quất mạnh một phát vào người Ngô thị.
Ngô thị ôm c.h.ặ.t vết thương, rên rỉ đau đớn: “Á á á! Quan sai đại nhân tha mạng...”
Vân Chiêu Tuyết bước tới trước mặt Tiêu Tam thúc, nhìn xuống bằng ánh mắt cao ngạo: “Tự giác nôn ra đây, hay để ta phải tự tay lục soát?”
“Nôn... nôn cái gì?”
“Tiền bồi thường ăn vụng cá, mỗi đứa một lượng bạc.”
Đám người Tam phòng đưa mắt nhìn nhau lấm lét. Cuối cùng, mọi ánh nhìn đều dồn về phía cô con gái Tiêu Minh Xu đang co rúm trong góc.
“Xu nhi, mau lấy bạc của con ra đưa cho ả ta đi!”
Tiêu Minh Xu lắc đầu quầy quậy: “Con... con làm gì có nhiều tiền thế. Con có ăn miếng cá nào đâu...”
Cả gia tài của nàng ta chỉ vỏn vẹn có tám lượng bạc lẻ. Giao nộp hết thì coi như tay trắng. Đây là số tiền công mọn mà chủ tiệm thương tình trả cho những món đồ thêu thùa của nàng ta, rồi sai gã sai vặt mang đến tận cổng thành.
Đường đi đày đến Lĩnh Nam xa xôi diệu vợi. Nếu không có chút tiền giắt lưng, phụ mẫu thì chỉ chăm chăm lo cho đại ca, đệ đệ và đám cháu đích tôn, sống c.h.ế.t của nàng ta chắc chắn chẳng ai đoái hoài. Nàng ta sợ mình sẽ c.h.ế.t đói dọc đường mất.
Vân Chiêu Tuyết chẳng buồn lôi thôi với bọn chúng. Nàng thản nhiên lục tung tay nải dưới đất, tìm thấy mười lượng bạc.
Tiêu Tam thẩm cuống quýt gào lên: “Nhiều quá! Nhiều quá rồi! Cả nhà tôi cộng lại cũng chưa đến mười mạng người, con bé lại chẳng ăn miếng nào. Chỉ cần đền sáu lượng thôi!”
“Chỗ còn dư coi như tiền công lục soát!”
Tiêu Tam thẩm xót xa đứt ruột. Cả nhà Tam phòng chỉ tích cóp được vỏn vẹn hai, ba mươi lượng bạc. Mất toi mười lượng chẳng khác nào bị xẻo đi một miếng thịt.
Mụ ta chồm lên định giật lại, nhưng Vân Chiêu Tuyết đã nhanh chân đi mất dạng.
“Bạc của ta! Tiền của ta...”
Tiêu Tam thẩm trút cơn thịnh nộ lên đầu Tiêu Minh Xu vì tội không chịu xì tiền ra, khiến mụ ta bị mất oan bốn lượng. Mụ vung tay tát một cú trời giáng vào mặt con gái: “Chát! ——”
Tiêu Minh Xu ôm mặt nức nở, không dám hé răng phản kháng: “Mẫu thân, con đã cảnh báo rồi, bọn họ không phải dạng vừa đâu, đừng có dại mà đi cướp đồ ăn của họ...”
“Bây giờ nói mấy câu đó thì có ích gì hả? Cái con ranh con c.h.ế.t tiệt này, tao bảo mày đưa tiền cho ả, sao mày không nghe lời?”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Tiêu Tú Ninh bỗng chạnh lòng nghĩ đến Dương thị. Dù nàng ta có phạm lỗi tày đình cỡ nào, mẫu thân chưa từng động đến một cọng tóc, cùng lắm chỉ phạt quỳ trong từ đường. Tuyệt đối không có chuyện đ.á.n.h đập vô cớ chỉ vì chút chuyện cỏn con thế này...
Nàng ta hướng mắt về phía Đại phòng. Thấy Tiêu Huyền Vũ đưa lại mười lượng bạc cho Vân Chiêu Tuyết, ả ta lại nhường cho Dương thị. Dương thị lắc đầu từ chối, cuối cùng số bạc lại nằm gọn trong túi Vân Chiêu Tuyết.
Đúng là đồ giả tạo!
Thấy gia đình Tiêu gia và Vân Chiêu Tuyết sống hòa thuận, đầm ấm với nhau, trong lòng nàng ta lại trào lên một cỗ uất nghẹn.
Nếu không có sự xuất hiện của Vân Chiêu Tuyết, giờ này người đang quây quần bên mâm cơm ấm cúng kia phải là nàng ta mới đúng.
Đại phòng mang nồi cá về lại khu vực của mình. Thịt cá đã nguội ngắt từ đời nào, họ lại phải nhóm bếp lửa để hâm nóng rồi mới ăn tiếp.
Trong nồi chẳng còn lại bao nhiêu cá, phần lớn chỉ là các loại rau ăn kèm.
Lúc nãy, Đại tẩu và Nhị tẩu mải bận bịu bón thức ăn cho bọn trẻ nên vẫn còn đói meo, giờ đành ăn tạm cho đỡ xót ruột.
Vân Chiêu Tuyết thì thấy tởm vô cùng khi nhớ lại cảnh đám người Nhị phòng, Tam phòng thò tay bẩn vào bốc bải. Nàng tụt hết cả hứng ăn uống.
Tiêu Huyền Vũ vốn dĩ đã đói cồn cào từ lúc nấu ăn. Lại còn phải chạy loăng quăng khắp nơi, dính vào hai trận ẩu đả, giờ bụng cậu réo ùng ục liên hồi. Cậu ăn ngấu nghiến, ngon lành: “Ngon quá! Ngon quá đi mất! May mà có Tam tẩu, chúng ta mới được thưởng thức bữa ăn tuyệt trần thế này...”
Dương thị ngồi cạnh, ân cần nhắc nhở: “Tiểu Vũ, ăn từ từ thôi con, cẩn thận kẻo hóc xương đấy.”
Tiêu Huyền Vũ nhét một ngụm rau dại đầy ụ vào miệng, vừa nhai vừa mồm miệng lắp bắp: “Mẫu thân đừng lo, con nhai kỹ lắm.”
Bữa ăn xong xuôi, mọi người xung quanh bắt đầu ngả lưng nghỉ ngơi.
Vân Chiêu Tuyết vẫn thấy thòm thèm, muốn nhấm nháp chút gì đó. Mấy món bánh ngọt, trái đào nãy giờ ăn mãi cũng ngán tận cổ. Giờ nàng chỉ thèm một chút vị chua chua. Trái cây trong không gian được linh tuyền thủy nuôi dưỡng nên ngọt lịm.
Ánh mắt nàng dán c.h.ặ.t vào chiếc túi vải đeo lủng lẳng bên hông Tiêu Huyền Sách. Nàng đã rình rập từ lâu mà chưa tìm được thời cơ thích hợp để ra tay.
Liếc nhìn chiếc xe đẩy, mắt nàng sáng rực lên. Có cách rồi!
Nàng lôi từ trong xe ra một chiếc chiếu nhỏ và tấm chăn mỏng, ném thẳng cho Tiêu Huyền Sách: “Đi trải chiếu đi! Ta buồn ngủ rồi!”
Tiêu Huyền Sách tìm một bãi đất trống tương đối sạch sẽ dưới gốc cây để trải chiếu.
Vân Chiêu Tuyết rón rén tiếp cận từ phía sau, từ từ vươn tay về phía chiếc túi.
Hắn không tự giác cho thì nàng đành phải "mượn tạm" vậy.
