Xuyên Thành Ác Phụ, Ta Dựa Vào Mỹ Thực Làm Giàu - Chương 136: Bán Mộc Mộc Cho Ngươi

Cập nhật lúc: 08/05/2026 04:05

Đám nhỏ Sở Cẩm Niên mếu máo, bước thấp bước cao đi theo sau Mộc Mộc.

Thấy Mộc Mộc khóc đến mức đứng không vững, Sở Cẩm Niên chạy nhanh xuống bậc thang, đến bên cạnh nắm lấy bàn tay nhỏ của đệ ấy: "Mộc Mộc, đừng khóc khóc...... Niên Niên và ca ca, còn có Thạch Đầu ca ca, Ngưu Ngưu ca ca, Tam Nha tỷ tỷ đều ở đây~"

Nước mắt Mộc Mộc không ngừng rơi, đau lòng đến cực điểm.

Sở Cẩm Niên chưa bao giờ thấy Mộc Mộc buồn như vậy, cũng chưa bao giờ thấy đệ ấy khóc lâu như thế.

Hắn cũng thấy rất khó chịu.

Lâm gia gia bị vị nam nhân dùng dây thừng trói tay, dắt đi phía trước.

Lâm gia gia vừa đi, vừa ngoái đầu nhìn đứa cháu nội đang khóc nức nở.

Lão nhìn chằm chằm tôn nhi của mình rất lâu, Mộc Mộc liền nặn ra nụ cười với lão.

Trong ánh mắt cười ấy vẫn đầy rẫy nước mắt.

"Đứa nhỏ ngốc."

Mộc Mộc mếu máo: "Gia gia...... đừng sợ...... Mộc Mộc ở đây......"

Cả đoàn người cứ thế đi đến huyện nha.

Đám nhỏ đều không ngờ lần đầu tiên mình đến huyện thành lại là vì chuyện như thế này.

Mộc Mộc đã mơ ước từ lâu, đệ ấy muốn đến huyện thành, muốn đến xem thử.

Nhưng hôm nay, mọi sự chú ý của đệ ấy đều đặt lên người gia gia, hoàn toàn không có cơ hội để ý đến những thứ khác.

Sở Cẩm Niên hằng mong nhớ huyện thành, đây cũng là lần đầu tiên Hắn đến, ngoài việc lo lắng cho hảo bằng hữu, cậu cũng lén lút quan sát nơi mà theo cậu thấy là vô cùng tráng lệ này.

Cậu thấy cái này thì kinh ngạc, thấy cái kia thì trầm trồ!

Đi suốt cả quãng đường, không biết trong lòng đã thầm thốt lên bao nhiêu tiếng "oa" rồi.

Hóa ra huyện thành là một nơi tốt như vậy, căn nhà nào cũng thật xinh đẹp!

Chẳng giống chút nào với căn nhà lợp cỏ tranh của bọn họ cả.

Càng nhìn, Sở Cẩm Niên lại càng thấy buồn lòng, nhưng nỗi buồn ấy cũng đồng thời thôi thúc ý chí của hắn.

Đợi sau này lớn lên, hắn nhất định phải kiếm thật nhiều thật nhiều bạc, xây lại căn nhà tranh của gia đình mình thành kiểu nhà khang trang như ở huyện thành này!

Để Cha, Nương và ca ca được sống thoải mái hơn!

Nỗi buồn trong lòng hắn nhanh ch.óng tan biến, chỉ còn lại những mộng tưởng tốt đẹp.

Đến huyện nha, mọi người đều không được vào trong, chỉ có thể đứng bên ngoài quan sát.

Sở Cẩm Niên cũng âm thầm quan sát huyện nha một chút, hắn phát hiện nơi này đặc biệt hơn hẳn những ngôi nhà khác, sau này nếu xây nhà, hắn có thể xây theo kiểu này.

Về nhà hắn sẽ hỏi Cha và Nương xem hai người có thích hay không.

Thế nhưng chẳng mấy chốc, hắn không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ mấy chuyện đó nữa, bởi vì Huyện thái gia trông thật đáng sợ.

Tiếng kinh đường mộc đập xuống chát chúa, làm hắn sợ đến mức run rẩy không thôi.

Mộc Mộc đang rơm rớm nước mắt cũng bị dọa cho quên cả khóc.

Mấy đứa nhỏ này làm sao đã từng thấy qua đại trận trượng như thế này bao giờ.

Thẩm Chỉ và Trương đại nương vội vàng đưa bọn trẻ đi, Mộc Mộc c.h.ế.t sống không chịu rời khỏi, Thẩm Chỉ trực tiếp bế xốc y đi, chỉ để lại Sở Trường Phong và mấy người nam nhân ở lại quan sát tình hình.

Tội trộm cắp dù có đưa đến quan phủ cũng chỉ bị giam giữ vài ngày hoặc một hai tháng, tính mạng không gặp nguy hiểm gì.

"Mộc Mộc ngoan, tổ phụ của đệ không sao đâu, ông ấy có thể bị giam vài ngày, nhưng không lâu sau sẽ được thả thôi. Ông ấy thật sự đã làm sai nên mới phải chịu trừng phạt, sau này không làm chuyện xấu nữa là được rồi, đệ phải để mắt trông chừng ông ấy thật tốt nhé."

Mộc Mộc lau nước mắt: "Thẩm thẩm~"

Thẩm Chỉ xoa đầu y: "Ngoan, đừng khóc, Mộc Mộc của chúng ta vừa giỏi vừa ngoan, sau này nhất định phải giám sát tổ phụ thật tốt, biết chưa?"

"Dạ! Con... con sẽ không để tổ phụ làm việc xấu nữa."

Mấy đứa nhỏ khác đều thở dài theo.

Thẩm Chỉ muốn dỗ dành đám trẻ, bèn dẫn bọn chúng đi dạo quanh huyện thành một vòng, mua cho mỗi đứa một xâu băng đường hồ lô.

"Mộc Mộc, đừng buồn nhé, đừng khóc nhè nữa. Nếu đệ muốn khóc, ta sẽ nhường xâu băng đường hồ lô của ta cho đệ, ăn đồ ngọt vào đệ sẽ không muốn khóc nữa đâu."

Mộc Mộc lắc lắc đầu: "Niên Niên, không cần đâu, Mộc Mộc... không khóc nữa."

Sở Cẩm Trung vỗ vỗ vai Mộc Mộc: "Không sao rồi, không sao rồi."

Thạch Đầu và Ngưu Ngưu cũng tươi cười kể cho y nghe huyện thành tốt đẹp thế nào, nơi nào cũng náo nhiệt, cốt để phân tán sự chú ý của y.

Tam Nha ngậm một viên hồ lô trong miệng, lầm bầm: "Mộc Mộc, đây là lần đầu tiên chúng ta đến huyện thành đó, đệ hãy nhìn cho kỹ vào!"

Mộc Mộc sụt sịt một cái, bấy giờ mới nghe lời bọn họ, bắt đầu quan sát huyện thành xa lạ và náo nhiệt này.

Đám trẻ giống như một lũ tiểu hương ba lão, nhìn thấy cái gì cũng kinh ngạc "oa" lên mấy tiếng.

Thấy Mộc Mộc đã được đám trẻ dỗ cho mỉm cười, Thẩm Chỉ mới thở phào nhẹ nhõm.

Không biết qua bao lâu, Sở Trường Phong và những người khác đã tìm tới. Số tiền Lâm gia gia trộm chỉ có mười lượng bạc, không quá nhiều, nhưng tội trộm cắp đã xác lập nên ông phải bị giam giữ một tháng.

Mộc Mộc nghe được tin này lại bật khóc.

May mà dù bị giam giữ, họ vẫn có thể vào thăm.

Thế là Thẩm Chỉ bảo mọi người đợi ở ngoài, còn nàng dẫn Mộc Mộc vào trong ngục.

Môi trường trong lao ngục rất tệ, vừa bước vào đã ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc.

Thẩm Chỉ dẫn Mộc Mộc đi một đoạn đường dài mới thấy Lâm gia gia đang co rúc trong góc tường.

"Tổ phụ~"

Mộc Mộc tiến sát lại gần, nhìn ông qua những thanh gỗ cửa ngục, cất tiếng gọi.

Lâm gia gia trợn mắt, ông quay người lại, đối mặt với bức tường, không thốt ra lời nào.

"Tổ phụ!"

Mộc Mộc khóc thút thít: "Tổ phụ không... cần Mộc Mộc nữa sao? Sao ông không thèm để ý đến Mộc Mộc?"

"Tổ phụ, ông nói chuyện với Mộc Mộc đi mà, tổ phụ~"

Lâm gia gia khóc không thành tiếng.

Ông lấy mặt mũi nào để đối diện với tôn nhi của mình chứ?

Ngày hôm nay trước mắt bao nhiêu người, tôn nhi phát hiện ông là một tên trộm, còn tận mắt chứng kiến ông bị đ.á.n.h đập.

Ông... ông đã không còn dám nói chuyện với đứa nhỏ ấy nữa rồi.

"Tổ phụ, ông lại đây đi, để Mộc Mộc nhìn ông một chút."

Thẩm Chỉ nghe tiếng gọi của đứa nhỏ mà lòng thấy xót xa, nàng xoa đầu y rồi lên tiếng: "Lâm bá, chúng ta không thể ở lại đây lâu được. Mộc Mộc muốn nói chuyện với ông, trong một tháng tới đệ ấy sẽ không được gặp ông nữa, đệ ấy biết phải làm sao đây?"

Tiếng khóc của Lâm gia gia khựng lại một nhịp.

Suy nghĩ hồi lâu, ông đứng dậy đi đến trước mặt Thẩm Chỉ, quỳ xuống qua cánh cửa ngục.

Thẩm Chỉ sững sờ: "Bá... bá làm gì vậy?! Mau đứng lên! Bá đừng làm thế!"

Lâm gia gia vẫn không nghe, ông ra sức khấu đầu, Thẩm Chỉ chỉ biết cuống cuồng mà không làm gì được.

Mộc Mộc cũng ngây người ra, không hiểu tại sao tổ phụ lại làm như vậy.

Khấu đầu xong, Lâm gia gia vẫn không nhìn Mộc Mộc, ông nhìn thẳng vào Thẩm Chỉ: "Thẩm Chỉ nha đầu, ta biết cả nhà các cháu đều là người tốt."

Thẩm Chỉ cau mày.

"Ta... ta tuổi tác đã cao, ruộng đất chẳng có bao nhiêu, lương thực trồng ra còn không đủ nộp thuế. Đến huyện thành tìm việc, người ta lại càng không nhận lão già này."

Vừa nói, ông vừa quẹt nước mắt: "Mộc Mộc nhà ta đi theo ta đã phải chịu quá nhiều khổ cực, đến một đôi giày t.ử tế nó cũng chẳng có."

"Tổ phụ..." Mộc Mộc khóc nấc lên từng hồi.

Lâm gia gia rốt cuộc cũng không nhịn được, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của y: "Mộc Mộc ngoan."

Dứt lời, ông mới lại nhìn Thẩm Chỉ: "Thẩm Chỉ nha đầu, ta biết gia đình cháu cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng... nhưng ta không biết phải làm sao nữa rồi. Ta cầu xin cháu, ta đem... đem Mộc Mộc nhà ta bán cho cháu, cháu không cần đưa bạc đâu, cháu chỉ cần... chỉ cần cho nó miếng cơm ăn, không để nó bị đói bị lạnh là được rồi."

"Mộc Mộc rất siêng năng tháo vát, lớn lên chắc chắn cũng sẽ như vậy. Hơn nữa nó có tâm tính tốt, cháu đối với nó một phần tốt, nó sẽ báo đáp lại mười phần."

Vừa nói, ông lại liếc nhìn đứa tôn nhi ngoan ngoãn của mình, nước mắt tuôn ra như suối: "Thẩm Chỉ nha đầu, ta cầu xin cháu..."

Ông lại nặng nề khấu đầu một cái, trán cũng đã trầy da chảy m.á.u: "Lão già này cầu xin cháu..."

"Oa... tổ phụ, đừng bán con... tổ phụ, Mộc Mộc muốn ở cùng tổ phụ... tổ phụ..."

Đứa nhỏ quỳ trên mặt đất, vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy: "Đừng bán Mộc Mộc mà... tổ phụ..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.