Xuyên Thành Ác Phụ, Ta Dựa Vào Mỹ Thực Làm Giàu - Chương 187: Trao Tất Cả Những Gì Chúng Ta Có Cho Nó
Cập nhật lúc: 08/05/2026 04:11
Thẩm Chỉ đỏ hoe mắt: "Chàng gạt thiếp... Nó sợ hãi chạy mất rồi... Thiếp không muốn để nó nhìn thấy, thật sự không muốn... Niên Niên... liệu nó có gặp ác mộng không... Nó chắc chắn là sợ thiếp rồi..."
Nàng chỉ cảm thấy lòng nguội lạnh như tro tàn, những người nàng trân trọng nhất đều đã nhìn thấy mặt xấu xí nhất của mình.
Biết rồi, đều biết cả rồi, nàng không phải người tốt...
Trước kia nàng giống như một con chuột hôi thối sống nơi cống rãnh, sau này bò ra được, nàng cứ ngỡ cuối cùng mình cũng có thể sống dưới bầu trời xanh mây trắng tươi đẹp.
Cứ ngỡ không còn cô độc một mình nữa, nên mới cậy vào việc họ không biết nàng là ai, mục nát đến nhường nào.
Dùng lớp vỏ bọc này để ngụy trang, nàng đã nỗ lực, thật sự nỗ lực để được sống lại một lần nữa.
Lúc đầu có lẽ nàng cũng chẳng yêu thích gì bọn họ, nhưng... nàng đã cố gắng hết sức để đối tốt với họ.
Nàng hy sinh tất cả để đối xử tốt với gia đình này, hy vọng khi sống lại lần nữa, có thể dùng chân tình đổi lấy chân tình.
Nàng thật sự đã làm được, giờ đây họ chính là tất cả của nàng.
Nhưng bây giờ lại bị chính tay nàng hủy hoại.
Thế nhưng... nàng không hối hận.
Dù có băm vằm hai mụ đàn bà kia ra làm trăm mảnh, nàng cũng không hối hận.
Sở Trường Phong là báu vật mà nàng đã dùng hết chân tình mới đổi lại được, nàng tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào cướp mất hay làm tổn thương hắn.
Ánh mắt nàng ngày càng lạnh lẽo.
"Sở Trường Phong, dù mọi người có sợ ta, có bỏ rơi ta đi chăng nữa, ta cũng không hối hận."
Nàng bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường: "Ta nhận được bấy nhiêu đã là quá đủ rồi, tất cả đều là do mọi người trao cho. Ta cảm thấy đời này mình chưa bao giờ hạnh phúc đến thế, vậy là đủ rồi."
Sở Trường Phong càng nghe càng đau lòng.
"Nín ngay!"
Hắn không chịu nổi khi nghe nàng hạ thấp bản thân, chê bai chính mình, thậm chí là nghi ngờ chân tâm của họ dành cho nàng.
Hắn cúi đầu c.ắ.n đôi môi nàng, c.ắ.n thật c.h.ặ.t.
Không muốn nghe, một chút cũng không muốn nghe nữa.
Đôi mắt nàng trợn tròn, nước mắt trào ra. Nàng hé môi, nụ hôn nồng cháy hòa cùng vị mặn chát của lệ sầu.
Có chút đắng, nhưng dường như cũng có chút ngọt.
"Thẩm Chỉ, ta sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa nàng nữa. Chỉ cần nàng không chê bỏ ta, ta sẽ bám lấy nàng cả đời này."
Thẩm Chỉ: "Thiếp không chê... Chàng là của thiếp, là báu vật mà thiếp có thể chiếm giữ trọn vẹn..."
Sở Trường Phong bật cười trong nước mắt: "Ta không phải đồ vật đâu."
Thẩm Chỉ: "Được, chàng không phải."
Sau khi bình tĩnh lại, hai người ôm nhau, hắn nói: "Thật ra ta đã sớm biết nàng không phải là nàng ta."
Hàng mi nàng khẽ run lên.
"Ta cũng biết nàng có linh tuyền thủy. Ta biết đôi chân mình có thể khỏi đều là nhờ tác dụng của thứ nước thần kỳ đó."
"Vậy... chàng không sợ sao?" Nàng rụt rè hỏi.
"Làm sao ta có thể sợ chứ?" Hắn thở dài: "Ta chỉ cảm thấy kinh ngạc, không dám tin. Còn nữa, Sở Trung... ta cũng biết rồi."
Nàng ngây người.
"Ngày Cha và Nương trở về, lúc Sở Trung nói chuyện với nàng ngoài sân, ta đã nghe thấy hết rồi."
Thẩm Chỉ vội nhìn sang Sở Cẩm Trung nằm bên cạnh: "Vậy... vậy... chàng..."
Nàng bỗng hoảng hốt, nếu hắn biết con trai mình đã bị tráo đổi bằng một linh hồn xa lạ, liệu hắn có...
"Đứa trẻ trước kia chán ghét ta, chưa từng coi ta là Cha, giữa chúng ta có lẽ chẳng có chút tình nghĩa cha con nào. Thế nhưng,"
Hắn khựng lại, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Sở Cẩm Trung rồi nói tiếp: "Nhưng đứa trẻ này ta rất yêu quý. Dù nó không phải là hài nhi của ta... ta vẫn rất thương nó... thậm chí ta còn sợ nó sẽ đột ngột biến mất..."
Thẩm Chỉ đỏ hoe mắt.
"Chỉ Chỉ, nàng biết nó đến từ đâu, đúng không?"
Thẩm Chỉ mím môi: "Thiếp biết."
Nàng thở dài: "Tính ra, thiếp và nó là người cùng một thế giới. Đất nước của chúng thiếp từng phải chịu sự áp bức và chiến tranh tàn khốc, quân thù cướp bóc đất đai, g.i.ế.c hại rất nhiều người."
"Có những thành phố có đến mấy mươi vạn người bị t.h.ả.m sát. Chúng có v.ũ k.h.í tiên tiến, còn phe thiếp v.ũ k.h.í thô sơ lạc hậu, quá nhiều người hy sinh, cuối cùng..."
Nàng nhìn Sở Cẩm Trung: "Cuối cùng, ngay cả những đứa trẻ tám chín tuổi cũng phải ra chiến trường... Các con đều là những tiểu anh hùng."
"Chàng biết không? Sở Trung của chúng ta cực kỳ... cực kỳ giỏi! Cũng vô cùng dũng cảm." Giọng nàng bắt đầu run rẩy: "Một mình nó ôm bộc phá g.i.ế.c c.h.ế.t mấy mươi tên địch, rồi mới tới đây."
"Sở Trường Phong... nó mới tám chín tuổi thôi... nó chắc hẳn đã sợ hãi lắm. Nó nói trước khi c.h.ế.t nó đã được ăn khoai lang, chỉ là một củ khoai lang thôi mà nó đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, dù c.h.ế.t cũng không sao. Nó thật dễ thỏa mãn biết bao..."
Sở Trường Phong: "Sau đó thì sao? Cuộc chiến đó ấy."
Thẩm Chỉ nhếch môi: "Sau đó, sau đó chiến tranh đã thắng lợi. Tuy rất khó khăn, nhưng những vị tiền bối ấy đã làm được, họ thật vĩ đại, là những bậc hào kiệt..."
"Vậy còn nàng?"
"Thiếp ư?" Nàng ngẩn ra một chút, rồi tự giễu: "So với họ, thiếp chỉ là một con chuột hôi thối."
Hắn chau mày.
"Năm hai ba tuổi thiếp đã phải đi ăn xin, nhặt rác, trộm đồ... Sau này vào cô nhi viện, chính là nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi."
"Để tranh giành miếng ăn hay đồ chơi, có những đứa trẻ chẳng giống trẻ con chút nào. Thiếp bị chúng bắt nạt, tuy nhát gan sợ hãi nhưng thiếp cũng biết đ.á.n.h trả, thiếp còn từng muốn g.i.ế.c sạch chúng..."
Hắn xoa đầu nàng: "Đừng nói nữa, ta không muốn nghe nữa."
"Sau này thiếp lớn lên, mở một quán nông gia nhạc, ừm... coi như là một quán ăn nhỏ đi, cuộc sống khá hơn một chút, nhưng lại vô tình xuyên không tới đây."
Hắn cụng trán mình vào trán nàng, không nói gì thêm, chỉ có sự xót xa ngập tràn, trái tim như muốn nổ tung vì thương nàng.
Thẩm Chỉ: "Cho nên, thiếp không sánh được với Sở Trung. Sở Trung là người thiếp khâm phục và kính trọng, nó là một anh hùng."
Sở Trường Phong: "Sở Trung của chúng ta nhất định sẽ lớn lên bình an. Chúng ta sẽ dành cho nó tất cả những gì tốt đẹp nhất mà nó chưa từng được nhận, trao hết cho nó."
Nàng mỉm cười bất lực: "Niên Niên và Mộc Mộc của chúng ta cũng vậy, cũng phải dành cho chúng thật nhiều tình thương. Thiếp là kẻ mồ côi không ai cần thì thôi, nhưng chúng thì khác, chúng có chúng ta."
"Ừm."
Họ khẽ trò chuyện, đứa nhỏ nằm cạnh siết c.h.ặ.t nắm tay, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi từ khóe mắt.
Chẳng mấy chốc đã làm ướt đẫm cả gối.
Sở Cẩm Trung cẩn thận áp sát vào lưng Thẩm Chỉ, cố gắng cảm nhận hơi ấm từ người nương.
Cha nói sẽ trao tất cả mọi thứ cho nó...
Nó khóc không ngừng được, điều may mắn nhất đời nó có lẽ là gặp được Cha và Nương...
Có lẽ chính là việc có một gia đình.
cha nương muốn dành điều tốt nhất cho nó, nó cũng nhất định sẽ dành điều tốt nhất cho cha nương.
Ngày hôm sau.
Vừa thức dậy sáng sớm, Thẩm Chỉ đã vội vàng cho Sở Trường Phong uống linh tuyền thủy, còn dùng nước đó lau vết thương cho hắn.
Vết thương trên chân không còn giống như mới bị hôm qua nữa, lớp vảy đã đóng lại rất dày.
"Hôm nay chân có cảm giác gì không?" Thẩm Chỉ hỏi.
Sở Trường Phong nắn bóp đôi chân, lắc đầu: "Chưa có."
"Đừng sợ, chúng ta lập tức vào thành tìm đại phu xem sao, biết đâu lão nhân gia có cách gì đó."
"Được, nghe theo nàng."
Lúc họ đi, ba đứa nhỏ vẫn chưa thức giấc, Lâm Tranh ở lại trông nom chúng.
Sở Tiếu đi cùng họ.
