Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 130: Ni Ni Đánh Nhau
Cập nhật lúc: 02/02/2026 10:02
Nghe thấy Từ Trường Thọ buông lời đe dọa, chẳng đợi ông bà nội phải suy nghĩ thêm, Tiểu Mãn đã sa sầm mặt mày quát lớn: "Tôi thà cả đời này không lấy vợ, cũng không đời nào để các người bước qua ngưỡng cửa nhà này nửa bước!"
"Ông nội, đuổi bọn họ đi!"
Ông nội Tiểu Mãn cũng thực sự nổi giận lôi đình, nhất là câu "Đại Trụ c.h.ế.t từ lâu rồi" chẳng khác nào mũi kim đ.â.m thấu tâm can ông. Dù biết rõ Đại Trụ vẫn bình an, ông cũng không thể chấp nhận được lời nguyền rủa ác độc đó: "Tiểu Mãn, đuổi hết bọn họ ra ngoài cho ông! Đứa nào không đi thì đ.á.n.h, đ.á.n.h đuổi ra ngoài!"
Lúc này, bao nhiêu nỗi lo về điều tiếng không hay đều bị gạt sang một bên. Mạng còn chẳng giữ được thì cần gì danh tiếng hảo hán.
Tiểu Mãn mừng rỡ vô cùng, vung chổi lên bắt đầu xua đuổi. Mấy người kia lập tức cuống cuồng như gà như vịt chạy loạn khắp sân, nhưng tuyệt nhiên không chịu lùi bước ra ngoài lấy một phân.
Từ Trường Thọ vừa chạy vừa gào: "Từ Trường Canh, ông đúng là đồ tuyệt tình tuyệt nghĩa! Ông làm việc cạn tàu ráo máng thế này, để họ hàng bạn bè khác nhìn ông ra sao!"
Từ Diệu Tổ chộp lấy cây chổi của Tiểu Mãn để chặn lại, mồm mép liến thoắng: "Tiểu Mãn, cháu để chú ở lại, sau này chú tìm cho cháu một cô vợ trắng trẻo xinh xắn! Đảm bảo cháu sẽ thích mê cho mà xem."
Bên kia, vợ Diệu Tổ thừa dịp lúc hai bên đang giằng co liền đẩy mạnh thằng con Tiểu Bảo một cái, ra hiệu cho nó mau đi lục lọi đồ đạc. Còn mình thì quỳ sụp xuống trước mặt ông bà nội Tiểu Mãn, ôm c.h.ặ.t lấy chân họ không buông, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Ông bà rủ lòng thương cho con với, cho đứa nhỏ miếng gì ăn đi, nó sắp c.h.ế.t đói rồi!"
Giang Chi và Từ Nhị Thụy đứng bên cạnh xem mà sững sờ kinh ngạc. Thực ra Từ Nhị Thụy trước đây đã quá quen với cái thói đanh đá này của mẹ mình. Nhưng điểm khác biệt là mẹ anh chỉ mắng c.h.ử.i những kẻ muốn chiếm hời của nhà mình, chứ chưa bao giờ giở trò ăn vạ để cướp đồ của người khác trắng trợn thế này.
Đương nhiên Giang Chi không thể đứng nhìn không, thấy vợ Diệu Tổ định quấn lấy hai người già, cô liền tóm c.h.ặ.t lấy cô ta: "Người ta đã bảo mấy người biến đi rồi, da mặt các người đúng là dày thật đấy." Có Giang Chi ở đó, vợ Diệu Tổ muốn lao tới ôm chân ông cụ cũng không xong, cô ta chỉ còn nước lăn lộn gào khóc dưới đất, ra cái vẻ nếu không đồng ý thì sẽ c.h.ế.t ngay tại đây.
Phía bên kia, thằng bé Tiểu Bảo có vẻ đã quen thói lục lọi đồ đạc nhà người khác, nó chạy thẳng vào trong phòng vì đã nhìn thấy mấy chiếc hộp đựng điểm tâm để ở đó. Đó đều là đồ Giang Chi mua từ huyện thành về, điểm tâm ăn hết thì hộp để lại cho Ni Ni chơi.
Ni Ni thấy bà cố bị giữ chân không đi được, còn cái thằng nhóc đen nhẻm kia định xông vào buồng ngủ của mình thì sốt sắng hẳn lên. Cô bé chạy thoăn thoắt đến đứng chắn trước cửa phòng của mình và cha mẹ: "Không được vào nhà!"
Tiểu Bảo không chỉ là "ông trời con" ở nhà mình mà còn là tiểu bá vương ở nhà mấy người cô, chẳng có thứ gì mà nó không dám động vào. Chỉ cần nó khóc một tiếng là ông nội và cha mẹ nó sẽ chạy đến đ.á.n.h nát nhà người cô đó. Lúc này thấy một đứa con gái dám chặn đường mình, nó liền xông lên định m.ó.c m.ắ.t Ni Ni.
Tiểu Bảo năm tuổi, Ni Ni mới tròn bốn tuổi, nhưng hai đứa cao ngang nhau. Thấy thằng bé đen nhẻm kia định cào mình, Ni Ni lách người tránh được, rồi vung tay tát thẳng vào mặt nó một phát: "Chát!"
Tiện tay vung ngược lại thêm một phát nữa: "Chát!"
Ni Ni ở trên núi ngày ngày chạy nhảy theo chú nhỏ, lại còn được dạy múa quyền nên người ngợm vô cùng rắn rỏi, khỏe mạnh. Chưa kể bé còn có "bạn chơi" là Bội Kỳ. Con lợn nhỏ mình đầy lông lá, sức mạnh dư thừa lại còn hay vụng về, đi đứng cứ hở ra là húc đổ Ni Ni.
Mấy tháng trời lăn lộn, Ni Ni cũng học khôn ra, đối với con lợn thì có khóc cũng vô ích, Bội Kỳ chẳng hiểu gì cả mà lại còn ngày một lớn hơn. Thế là con bé học cách né tránh rất linh hoạt, còn học theo động tác của bà Giang vỗ cho con Bội Kỳ một cái mỗi khi nó làm sai để nó không được húc người.
Giờ "giao chiến" với Tiểu Bảo, động tác của cô bé cứ gọi là mượt mà như nước chảy mây trôi, tự nhiên như hơi thở.
Bị ăn hai cái tát liên tiếp, Từ Tiểu Bảo ngẩn tò te, không thể tin nổi nhìn Ni Ni: Có người dám đ.á.n.h mình sao? Trên đời này lại có kẻ dám đ.á.n.h mình ư? Nó "oa" lên một tiếng rồi khóc rống lên, chạy nhào về phía mẹ: "Mẹ ơi, cái đồ con gái rẻ tiền kia đ.á.n.h con!"
Vợ Diệu Tổ nghe thấy con trai cưng bị đ.á.n.h, nhìn lại tuy mặt thằng bé đen quá không thấy vết đỏ nhưng nó cứ gào khóc ầm ĩ: "Bán cái đồ rẻ tiền này đi! Đánh c.h.ế.t nó cho con!"
"Được, mẹ đ.á.n.h cái đồ rẻ tiền đó, đ.á.n.h c.h.ế.t nó!"
"Oa!"
Ni Ni bị vẻ mặt hung ác của hai mẹ con kia dọa cho phát khóc!
Giang Chi cuối cùng không nhịn nổi nữa phải ra tay. Cô vốn định sửa tính nết, không muốn quá hung dữ làm bọn trẻ sợ hãi, nhưng vợ Diệu Tổ không chỉ mở miệng ra là "đồ rẻ tiền" mà còn mắng c.h.ử.i muốn đ.á.n.h Ni Ni, điều này khiến Giang Chi tức lộn ruột.
Cô túm lấy tóc vợ Diệu Tổ ấn xuống đất rồi nện cho một trận: "Cái hạng gì mà dám đến đây làm loạn trước mặt tôi. Tiểu Mãn không đ.á.n.h được hạng tiện nhân như cô thì bà chị dâu này đ.á.n.h được!"
Mấy cái tát giáng xuống làm vợ Diệu Tổ khóc thét lên, thế là mẹ khóc con khóc, cả hai dìu nhau chạy biến ra khỏi sân.
Phía bên kia, Tiểu Mãn và Từ Nhị Thụy cũng đẩy được cha con Từ Diệu Tổ đi. Nếu không phải vì việc nhà Từ Trường Thọ về làng ai cũng biết, không thể để mang tiếng g.i.ế.c người cùng tộc, thì hai thanh niên này đã đẩy quách bọn họ xuống vực rồi.
Giang Chi thấy thế cũng tạm ổn, nếu dây dưa thêm nữa e là Xảo Vân không dỗ nổi Bội Kỳ.
Thấy ông anh họ Từ Trường Canh "rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt", đ.á.n.h không lại mà mắng cũng không thắng, Từ Trường Thọ biết mình không thể ở lại trên núi nữa. Lão chỉ còn nước buông lời độc địa: "Từ Trường Canh, ông là đồ tuyệt tình tuyệt nghĩa, mình thì có ăn có uống mà mặc kệ anh em họ hàng, sau này có c.h.ế.t cũng c.h.ế.t rũ trên núi đi đừng có vác mặt vào làng, nếu không tôi thấy ông lần nào là mắng lần đó."
Ba người họ lúc đến thế nào thì lúc đi thế ấy. Có điều, nhìn thấy khoai lang khô và dưa miếng phơi dưới hiên, Từ Diệu Tổ đột nhiên cởi áo ra bao lại, ôm một bọc lớn rồi tháo chạy, mặc kệ cả vợ con lẫn ông bố già. Từ Trường Thọ và vợ Diệu Tổ lập tức yểm trợ, chặn đường rồi gào khóc một hồi, thấy Diệu Tổ đã chạy xa mới lầm bầm c.h.ử.i rủa rồi bỏ đi.
Ông nội Tiểu Mãn tức đến mức ôm n.g.ự.c, lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi, sau này không bao giờ gặp mặt nữa."
Nhưng Tiểu Mãn và Từ Nhị Thụy lại lén lút ra hiệu cho nhau.
"Mẹ, khi nào thì thả lợn?" Từ Nhị Thụy thì thầm.
Giang Chi thản nhiên đáp: "Mẹ về ngay đây!"
Nói rồi cô chuẩn bị về nhà thả lợn, cũng đến lúc cho con lợn nhỏ xuất trận rồi. Bội Kỳ giờ mới nửa tuổi, tuy nặng bảy tám chục cân, chơi đùa với đám Tiểu Mãn thì chiếm ưu thế, nhưng dù sao nó vẫn chưa trưởng thành, người nhà đùa nghịch cũng không liều mạng.
Nếu gặp phải nhóm Từ Diệu Tổ xuống tay độc ác thì vẫn rất nguy hiểm. Nhưng hiện giờ Từ Diệu Tổ đã bị Tiểu Mãn đ.á.n.h cho một trận, vừa mệt vừa tức, lại thêm con lợn rừng chặn đường giữa chừng dọa cho một mẻ, bảo đảm bọn chúng sẽ không bao giờ dám bén mảng lên núi nữa.
Trận hỗn loạn vừa kết thúc, trên con đường nhỏ ven vách đá, Xuân Phượng cõng Từ Đại Trụ mới vội vàng trở về. Sắc mặt Từ Đại Trụ xanh mét: "Thím, có phải có người đến nhà gây chuyện không?" Xảo Vân đứng trên vách núi nghe ngóng động tĩnh bên dưới, nghe thấy tiếng Ni Ni khóc là lập tức chạy đi báo cho chị dâu Xuân Phượng ở hầm nấm ngay.
Giang Chi thấy hai vợ chồng về thì cũng không giấu giếm nữa: "Con mau vào dỗ Ni Ni đi, thằng Tiểu Bảo nhà Từ Trường Thọ đ.á.n.h nhau với nó đấy."
Xuân Phượng nghe thấy Ni Ni đ.á.n.h nhau với người ta, vội vàng cõng Đại Trụ chạy lạch bạch vào nhà. Phía bên kia, con lợn nhỏ bị buộc dây không được chạy lung tung, nghe thấy tiếng ồn ào nãy giờ đã sốt ruột lắm rồi, đất dưới chân bị nó ủi thành một cái hố lớn. Giang Chi cởi dây thừng, cũng chẳng cần biết nó có hiểu hay không, cô véo tai lợn dặn dò: "Chỉ dọa bọn họ một trận thôi nhé, mày cẩn thận đừng để người ta đ.á.n.h bị thương đấy."
Con lợn nhỏ "hừ hừ" hai tiếng, quay người lao vun v.út xuống sườn núi, trong đầu nó vẫn còn đang canh cánh chuyện tìm lại cái chuông của mình!
