Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 233: Đánh Kẻ Ngoài Trước
Cập nhật lúc: 01/03/2026 12:02
Giang Chi vừa xuất hiện với sát khí đằng đằng, giọng nói của Vương Tiểu Cúc bỗng khựng lại một nhịp. Cô ta hạ thấp tông giọng, lập tức xoay chuyển lời lẽ: "Anh cả, tôi và Căn Bảo ở bên ngoài cũng phải ăn phải uống, anh không thể chiếm hết một mình như thế được."
Từ Căn Hữu đã tức đến nghẹn lời, tay siết c.h.ặ.t đòn gánh không buồn để mắt đến Vương Tiểu Cúc, chỉ trừng mắt nhìn đứa em trai đang rũ rượi như gà sũng nước - Từ Căn Bảo: "Căn Bảo, chú nói xem nào?"
Em dâu là người nhà khác gả đến, phận làm anh chồng như anh không tiện dạy bảo. Nhưng đứa em trai cùng cha cùng mẹ này là một tay anh nuôi nấng, có đồ gì ngon đều nhường cho nó. Nay nó đã làm cha rồi mà vẫn còn kiểu "ăn cây táo rào cây sung" như thế.
Lúc này, Giang Chi đã bước vào giữa sân, định thần nhìn chằm chằm Vương Tiểu Cúc. Cô ta muốn lùi bước, nhưng lúc này không phải muốn co vòi là co được, đành cứng đầu đứng đó, còn khiêu khích lườm ngược lại cô. Giang Chi mỉm cười nhạt, rồi đưa mắt nhìn sang bên cạnh.
Đứng cạnh Vương Tiểu Cúc là một thanh niên, mặc bộ đồ vải thô ngắn tay, diện mạo có vài phần đoan chính nhưng ánh mắt thì né tránh, vẻ mặt đầy bối rối, đó chính là Từ Căn Bảo. Phía sau vợ chồng Căn Bảo là bảy tám gã đàn ông dáng vẻ lêu lổng, ở trần mặc áo ghi, lộ ra mấy vết sẹo vặn vẹo. Không có anh em nhà họ Vương, toàn là những gương mặt lạ hoắc.
Giang Chi đặt gùi xuống: "Cứ tiếp tục nói đi, tôi chỉ nghe thôi!"
Nói xong, cô nghiêng m.ô.n.g, thản nhiên ngồi bệt lên mấy sọt bông mà Vương Tiểu Cúc vừa cướp ra, không hề nhúc nhích. Gấp gì chứ! Cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã, sẵn tiện điều chỉnh lại cảm xúc và làm rõ sự tình rồi tính sau.
Mọi người trên sân đưa mắt nhìn nhau. Mấy gã du côn kia liếc nhìn Giang Chi, rỉ tai nhau cười hì hì. Mấy câu nói không lớn không nhỏ lọt vào tai cô: "Mụ đàn bà này là ai thế?"
"Nghe đâu làng Từ Gia giờ để một mụ đàn bà làm thôn trưởng, không lẽ là mụ này?"
"Ha ha ha ha! Đàn bà làm thôn trưởng, đàn ông làng Từ Gia c.h.ế.t hết rồi hay sao! Đàn bà gặp chuyện là sợ xanh mặt, chỉ biết gào lên mấy tiếng, có tích sự gì đâu!"
Giang Chi mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh, lát nữa cô sẽ cho mấy kẻ này biết đàn bà có làm nổi thôn trưởng hay không.
Từ Căn Bảo nuốt nước miếng, nhìn vợ một cái rồi lại nhìn Giang Chi, lúc này mới nói với Từ Căn Hữu: "Anh, em làm việc trên trấn không kiếm được tiền. Mai là sinh nhật cha Tiểu Cúc, em muốn có quà biếu, nên định chia bớt ít lương thực và bông này đi đổi tiền."
Từ Căn Hữu lắc đầu: "Không được, lúc chú đi đã nói rồi, huê lợi ruộng đất ở nhà đều để lại cho mẹ dưỡng lão."
Anh là người thật thà, cũng rất bướng bỉnh, đặc biệt là thái độ đối với đất đai và lương thực thì cực kỳ nghiêm túc. Những mảnh ruộng đó là do cha lúc sinh thời từng nhát cuốc một khai khẩn ra, anh còn chia cho em trai mấy miếng tốt nhất, kết quả Căn Bảo nói bỏ là bỏ, nói đời sống cực khổ nên ngay cả Tết cũng chẳng thèm ăn, vứt lại mẹ già để chạy lên trấn. Không làm lụng ngoài đồng lấy một ngày, giờ lại muốn đòi lương thực, chuyện này chẳng có lý lẽ nào thuận tai cả.
Trong lòng Vương Tiểu Cúc vốn có chút chột dạ, nhưng thấy Giang Chi ngồi bên cạnh im hơi lặng tiếng, lòng cô ta lại bắt đầu rục rịch. Nghĩ bụng chuyện nội bộ nhà mình, bà già họ Giang kia dù có là thôn trưởng cũng là người ngoài, không tiện xen vào. Nghĩ vậy, nỗi sợ hãi với Giang Chi cũng tan biến, Vương Tiểu Cúc lập tức làm mình làm mẩy: "Nhà họ Từ các người thật biết ức h.i.ế.p người ta! Tôi là dâu nhà họ Từ, dựa vào cái gì mà không được lấy sản vật trên ruộng nhà mình? Đất tốt ruộng đẹp của tôi đâu có chuyện để anh trồng không như thế, mẹ một mình dùng hết bao nhiêu, chẳng phải đều chui tọt vào miệng mấy người nhà anh sao."
Giang Chi nhướng mày nhưng vẫn không lên tiếng, chỉ coi như đang xem kịch. Từ Căn Hữu vụng chèo khéo chống, không cãi lại nổi hai vợ chồng này, nhưng anh nhất quyết không nhường đường: "Không được, không làm thì không có phần."
Đúng là "một người thật thà chấp trăm kẻ khôn ngoan", Từ Căn Hữu cứ khăng khăng không đồng ý, Vương Tiểu Cúc có nói lên tận trời cũng vô dụng.
Đám du côn đi theo bắt đầu thiếu kiên nhẫn, nói với Vương Tiểu Cúc: "Cô út nhà họ Vương, cô gọi anh em tôi đến giúp khuân lương thực, rốt cuộc có làm hay không đây? Muốn khuân thì anh em tôi giúp một tay, không khuân thì chúng tôi đi, nhớ về trấn mà trả tiền trà nước đấy."
Mặt Vương Tiểu Cúc sa sầm lại, nghiến răng nghiến lợi bảo: "Các anh cứ mang chỗ bông và ngô này về trấn cho tôi, tôi dĩ nhiên sẽ trả tiền!" Cô ta thừa hiểu đám du côn này không chạy không công, cái họ cần là tiền.
Được lời hứa của Vương Tiểu Cúc, gã cầm đầu giơ tay lên: "Các vị, thứ lỗi cho nhé, chúng tôi lấy tiền làm việc, chuyện nhà các vị thì đóng cửa mà bảo nhau. Anh em đâu, khuân đồ!"
Dứt lời, bảy tám gã du côn ùa lên, định bê sọt bông và ngô đi, rõ ràng là muốn cướp trắng trợn. Từ Căn Hữu hô hoán xông lên ngăn cản, lúc này dân làng cũng đã kéo ra đông đủ. Hiện giờ trai tráng đa phần đều ra đồng làm việc, ở lại làng toàn là người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Ban đầu thấy đám du côn họ chỉ biết lẩn tránh, nhưng thấy Giang thôn trưởng đang ngồi giữa sân, họ cũng vây lại chặn đường.
Giang Chi vẫn ngồi trên đống bông không nhúc nhích, lạnh lùng nhìn gã du côn đang lao về phía mình. Còn chưa đợi đối phương kịp mở miệng, cô đã lẳng lặng rút ra từ dưới m.ô.n.g một nhành Hoàng Kinh (roi mây rừng)... Đây là nhành cây cô tiện tay hái ven đường lúc gặp Xuân Hỷ lúc nãy.
Gã du côn vừa áp sát đã được đón nhận một trận "mưa roi" Hoàng Kinh xối xả.
"Á! Á á á!"
Theo tiếng vọt chạm vào da thịt đầu tiên vang lên là một chuỗi những tiếng la hét t.h.ả.m thiết thấu tận trời xanh. Nhành Hoàng Kinh trong tay Giang Chi quất vào không khí vun v.út, cô vừa đ.á.n.h vừa mắng: "Cha mẹ các ngươi không dạy không phải tiền nào cũng húp được, phân nào cũng ăn được sao? Ngươi nhìn lại mình xem, cái đầu mọc ra chỉ để chứa bã đậu, người ta hú một tiếng là cắm đầu chạy theo."
Nhành Hoàng Kinh to cỡ ngón tay cái, dẻo dai vừa đủ, quất lên người có độ đàn hồi cực tốt, đảm bảo đau thấu đến tận xương tủy. Gã du côn kia cũng chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, dưới nỗi khiếp sợ bị nhành roi chi phối, gã bị quất cho nhảy dựng lên như choi choi, vừa bò vừa lăn: "Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, tôi không kiếm tiền này nữa là được chứ gì!"
Cảnh tượng này chẳng khác nào mẹ già đang dạy bảo con thơ, khiến gã cầm đầu cũng phải kinh hãi, vội vàng lao tới định cứu người: "Cái mụ già c.h.ế.t tiệt này điên rồi à... Á! Mụ điên! Mụ điên rồi!"
Giang Chi chẳng thèm nể nang, mọi sự giáo điều đều không thực tế bằng nhành Hoàng Kinh, đây chính là cách "dùng đức phục người" tốt nhất. Đừng nhìn gã cầm đầu cũng đã ba mươi tuổi đầu, cũng vẫn phải ôm đầu chạy thục mạng dưới trận mưa roi quất xối xả không kịp vuốt mặt này.
Mấy gã đi theo phụ họa đang giằng co với Từ Căn Hữu và Lý Lão Thực cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngẩn ngơ, cuối cùng mới có kẻ phản ứng lại, cầm gậy gỗ che chắn cho hai gã kia lùi ra.
"Đại ca, chuyện này là thế nào vậy?"
Lúc này, hai gã du côn trốn phía sau, vừa đau vừa giận đến run cả người: "Mụ điên, mụ già đó là một mụ điên!"
Vì phải che chắn mặt mũi nên cánh tay và vai lưng của hai gã đều nổi lên những lằn roi đỏ hỏn, xen lẫn với những vết sẹo cũ, trông cả người như con rắn hoa đang lột da. Chúng cũng không ngờ vị thôn trưởng này chẳng thèm nể nang quy tắc gì, chưa hỏi han câu nào đã ra tay đ.á.n.h người trước.
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vừa vang vọng khắp làng, già trẻ lớn bé đã vây kín vợ chồng Vương Tiểu Cúc, tiếng c.h.ử.i bới không ngớt: "Cái hạng gì không biết, còn dám dẫn người về nhà cướp lương thực!"
"Từ Căn Bảo, chú cũng từ làng Từ Gia mà ra, thật bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên!"
Giang Chi xoay xoay cổ tay đang nắm nhành Hoàng Kinh. Vừa rồi cô hơi quá khích, ra tay hơi mạnh nên hình như bị chuột rút ở tay rồi!
Đám người này cũng không biết nghĩ, đ.á.n.h ch.ó còn phải ngó mặt chủ. Ngay trên địa bàn của cô mà bảy tám kẻ dám đến cướp đồ, rõ ràng là muốn giẫm đạp mặt mũi của vị thôn trưởng này xuống bùn đen mà!
Bất kể có lý hay không, cứ phải dạy cho chúng bài học về cách làm khách trước đã!
