Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 68: Đời Sống Nhà Nông
Cập nhật lúc: 18/01/2026 21:10
Từ Đại Trụ cũng ghé đầu qua: "Nê Ni, con gọi lại tiếng nữa xem nào!"
Khuôn mặt nhỏ của Nê Ni đỏ bừng, bé mím môi gọi khẽ một tiếng: "Mẹ, uống nước!"
Xuân Phượng đón lấy bát nước, giọng run rẩy xúc động: "Được... mẹ, mẹ uống!"
Từ lúc cô trở về nhà đến nay, Nê Ni tuy chịu ăn đồ cô cho, cũng để cô bế, thậm chí còn thích quấn quýt bên cạnh, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ mở miệng gọi một tiếng "Mẹ".
Lúc này nghe thấy tiếng gọi non nớt của con gái dành cho mình, nước mắt Xuân Phượng chực trào ra, cô nghe thế nào cũng không thấy đủ, bèn ôm c.h.ặ.t con vào lòng: "Nê Ni ngoan quá!"
Nê Ni xoa xoa tay Xuân Phượng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Rắn c.h.ế.t rồi, mẹ không sợ, bà nội Giang không sợ, Nê Ni cũng không sợ, có cha ở đây rồi!"
Cái dáng vẻ, điệu bộ và ngữ khí ấy, thật chẳng khác gì Từ Đại Trụ lúc bình thường.
Ha ha ha ha!
Tất cả mọi người đều cười òa lên. Từ Đại Trụ có chút ngượng ngùng, còn Xuân Phượng thì đỏ mặt, ôm lấy con gái thơm một cái thật kêu.
Thì ra sau khi trở về Xuân Phượng bị mùi hôi của rắn làm cho buồn nôn, Nê Ni lại hiểu lầm là mẹ đang sợ hãi, nên mới bắt chước điệu bộ của Từ Đại Trụ để mang nước tới an ủi mẹ.
Gió đêm hiu hiu thổi, đống lửa trong sân nhỏ cháy hừng hực, một nồi canh rắn đã được ăn sạch sành sanh. Trong tiếng cười nói vui vẻ của mọi người, con lợn rừng nhỏ đang hăng hái chạy quanh chân hết người này đến người khác.
"Mẹ, gan Ngũ Hoa giờ càng lúc càng to rồi đấy!" Nhị Thụy ngứa tay, cứ liên tục túm lấy cái đuôi của nó.
Lợn rừng dù có nhỏ thì dã tính vẫn đầy mình, bị Nhị Thụy túm đuôi nó liền nổi trận lôi đình, hừ một tiếng rồi nhanh như chớp quay đầu lại, há miệng định ngoạm vào tay Nhị Thụy một cái. Động tác tuy hung dữ nhưng Nhị Thụy còn nhanh hơn, không những không bị c.ắ.n mà còn tiện tay b.úng cho nó một cái vào tai.
Lợn con càng giận hơn, thế là hùng hổ lấy đầu húc tới. Chỉ tiếc là nó bé quá, húc vào chân người ta không những không sao mà còn tự làm mình ngã lăn, bốn chân chổng ngược lên trời, chọc cho mọi người cười lớn hơn.
Ha ha ha ha!
Mọi người lại được một trận cười vỡ bụng. Nuôi hơn nửa tháng, con lợn nhỏ đã quen hơi người nên bạo dạn hẳn lên. Trên ngọn núi không có mèo cũng chẳng có ch.ó này, có một món đồ chơi sống động như thế này để giải khuây cũng khá thú vị.
Lợn con bị Nhị Thụy bắt nạt liền chạy ngay đến bên cạnh Giang Chi mà hừ hừ, rõ ràng là đang ấm ức muốn mách tội. Giang Chi đưa tay gãi ngứa cho nó: "Sau này gọi nó là Bội Kỳ (Peppa) đi, đừng gọi là Ngũ Hoa nữa."
Cô cảm thấy lợn rừng này cứ nuôi thì nuôi thôi, dù sao nước vo gạo của hai nhà cộng với dây khoai lang, bột sồi và cỏ tươi trên núi cũng đủ để nuôi một con lợn. Còn đến lúc nào không nuôi nổi nữa, lúc ấy đem ra thịt cũng chưa muộn.
"Bà nội Giang ơi, Bội Kỳ là gì ạ?" Nê Ni cũng chạy lại gãi ngứa cho lợn con, tò mò hỏi.
"Bội Kỳ hả... đó là một bạn lợn nhỏ rất thích dẫm vào vũng bùn..." Giang Chi bắt đầu thong thả kể chuyện.
………………………………………
Ngô trên sườn núi cuối cùng cũng bắt đầu vào mùa thu hoạch!
Trải qua trận bão lớn, nạn thỏ rừng, rồi lại bị lợn rừng giày xéo, những cây ngô còn sót lại vẫn kiên cường đứng vững.
Có điều chúng mọc rải rác, cây này một góc, cây kia một khóm, chỗ nào tốt nhất cũng chỉ có chừng trăm cây tụ lại. Trên sườn núi mênh m.ô.n.g, nhìn chúng giống như những phần rìa sót lại mà người ta bỏ quên, hoàn toàn không có khí thế bội thu hàng hàng lớp lớp như ở những vùng đất màu mỡ dưới đồng bằng.
Tuy vậy, bấy nhiêu lương thực thôi cũng đủ khiến mọi người vui mừng khôn xiết, bởi diện tích đất dốc rất lớn, chỉ cần thu hoạch hết về thì kết quả cũng sẽ vô cùng khả quan.
Mọi người chia nhau ra, người đi trước bẻ bắp ngô khỏi thân cây, người đi sau c.h.ặ.t cây ngô bó lại thành từng bó rồi gánh về. Trên núi không thiếu củi, nhưng những thân ngô này vẫn có ích, sau này dùng để dựng lều canh đất sẽ rất tiện lợi.
Những bắp ngô vàng óng được gánh về rải khắp sân để nắng hong khô lớp hơi nước bên ngoài. Đến đêm, ánh trăng sáng vằng vặc, làm việc ngoài sân chẳng cần phải thắp đèn.
Hai gia đình ngồi quây quần, trước tiên là tách hạt từ những quả bông vải hái về, sau đó là bóc bắp ngô, vừa làm vừa tán chuyện phiếm đủ thứ trên đời.
Cảnh tượng này vốn dĩ là điều bình thường nhất của nhà nông, nhưng trong thời điểm này, nó lại trở nên vô cùng quý giá. Lần này, ông cụ Trường Canh không còn tâm trí đâu mà bày tỏ lòng yêu quý lương thực nữa, mọi người đều đang vây quanh hỏi Xuân Phượng về những chuyện xảy ra bên ngoài.
Hôm nay Tiểu Mãn lại xuống xem tình hình dưới làng, phát hiện hai ngày nay thương binh mới chuyển đến đặc biệt nhiều, có nhiều người phải nằm trên mấy cái giá gỗ dựng tạm ngoài trời. Đứng từ xa cũng có thể nghe thấy tiếng quát mắng giận dữ của thầy t.h.u.ố.c, cùng với những tạp dịch xách bình t.h.u.ố.c, trên thân đầy vết m.á.u đi lại vội vã.
Hẳn là nơi nào đó chiến sự lại đang căng thẳng nên thương binh mới được đưa về nhiều như vậy. Cái dở nhất của việc sống trên núi chính là thiếu thốn tin tức.
Đối với thế giới bên ngoài, hai gia đình gần như mù tịt. Điều duy nhất họ biết là sự biến mất của nhà Từ Hữu Tài và bi kịch của nhà Triệu Lực, bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến họ kinh hãi cho đến tận bây giờ.
Dù lúc mới về Xuân Phượng đã nói sơ qua chuyện dưới làng, nhưng lúc này không tránh khỏi việc phải nhắc lại lần nữa. Trước đó, Xuân Phượng đã kể vắn tắt quá trình chạy nạn của mình. Nhà mẹ đẻ cô cách thôn Từ gia không xa, cũng là một ngôi làng nhỏ trong núi, gia đình người chồng sau cũng ở cùng làng, chỉ là ở hơi xa một chút.
Lúc trong làng có tin đồn sắp có t.h.ả.m sát, nhà mẹ đẻ cô chỉ lo thân mình mà bỏ chạy trước, không hề báo cho cô một tiếng.
Mẹ con gã chồng nát rượu biết mình bị bỏ lại thì lôi cô ra đ.á.n.h đập một trận, sau đó vội vã thu dọn đồ đạc rồi hốt hoảng lên đường. Do chậm chân nên không đi cùng dân làng được, họ đành phải đi lẫn vào đoàn người của các làng khác.
Cũng chính nhờ đi cùng những người lạ mà Xuân Phượng mới tìm được cơ hội bỏ trốn. Trên đường đi chạy nạn, cô nghe nói "tân quân" đã chiếm được hết các phủ thành xung quanh, cũng biết có nhiều người đã c.h.ế.t.
Nhưng cụ thể là ai c.h.ế.t thì Xuân Phượng không nói rõ được. Cô chỉ biết mấy người như bị ma nhập, tất cả cứ chen chúc nhau trên con đường quan lộ mà đi. Đi đâu, có mục tiêu gì cũng chẳng ai biết, cứ như một đàn cừu, phải bám theo sau m.ô.n.g người khác mới cảm thấy yên lòng.
Kết quả là Tân quân "g.i.ế.c người" thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy trên đường gặp phải mưa bão, lại thêm nạn cướp bóc và bệnh tật, dân làng c.h.ế.t không ít, cực khổ trăm bề.
Sau khi cô trở về thôn Từ gia được vài ngày thì quân lính bắt đầu đóng quân dựng y xá, những chuyện còn lại thì mấy người Giang Chi đều đã thấy cả rồi.
Ở chỗ lều quân y đó, Xuân Phượng cũng không có thêm được nhiều tin tức. Tiểu Mãn không nhịn được hỏi: "Chị dâu, đám tân quân đó thực sự không g.i.ế.c người sao? Họ là người tốt à?"
Cách phân định đúng sai của người bình thường rất đơn giản, chỉ gói gọn trong hai chữ "người tốt" và "người xấu".
Lều quân y dựng trong làng đến nay đã gần hai tháng, chưa bao giờ có ai lên núi quấy nhiễu, hai gia đình cũng không phải chịu thêm trận kinh hoàng nào. Sự căng thẳng lo âu ban đầu dần nhạt đi, họ cũng bắt đầu nảy sinh tò mò với thế giới bên ngoài.
Đặc biệt là sau khi Xuân Phượng trốn lên núi, nói rằng đám tân quân không hề xanh mặt nanh dài như lời đồn, những người đó trước đây cũng đều là nông dân, thậm chí có vài binh lính còn là người cùng huyện.
Qua thời gian quan sát lều quân y dưới làng, Giang Chi đúng là không thấy tình trạng binh lính g.i.ế.c hại người vô tội. Đáng ghét nhất lại chính là đám lưu dân, bề ngoài thì ra vẻ đáng thương tội nghiệp, nhưng sau lưng lại hung ác cùng cực, chuyên bắt nạt kẻ yếu, việc xấu xa gì cũng dám làm.
Trong thời loạn lạc, khi xiềng xích đạo đức không còn, bản tính xấu xa của con người bị phơi bày không sót chút gì. Đây là điều Giang Chi đã tận mắt chứng kiến trong lần xuống làng vác vôi, và cũng là những gì Xuân Phượng đã đích thân trải qua.
Thực ra giờ ngẫm lại, việc chạy nạn này đúng là chuyện nực cười!
Đối với dân thường, ai làm hoàng đế cũng vậy thôi, vẫn chẳng thể thoát khỏi cảnh cày ruộng nộp thuế, đi phu đi lính. Những kẻ tranh quyền đoạt lợi đấu đá lẫn nhau vốn dĩ chẳng lấy việc g.i.ế.c dân thường làm mục tiêu.
