Xuyên Thành Bà Mẹ Cực Phẩm Trong Văn Niên Đại - Chương 28

Cập nhật lúc: 23/02/2026 03:09

“Tô Đào Đào nghĩ, nếu nét chữ là bộ mặt thứ hai của con người, thì chủ nhân chắc chắn phải đẹp trai ngời ngời mới xứng với nét chữ này.”

Tô Đào Đào nhắm mắt lại, vẫn không thể tưởng tượng ra hình dáng của Phó Chinh Đồ.

Thực ra vừa tốt nghiệp đại học không lâu lại phải ôn thi đại học lần nữa, Tô Đào Đào đặc biệt không muốn.

Nhưng không còn cách nào khác, bằng cấp dù ở thời đại nào cũng vô cùng quan trọng, đặc biệt là ở thời đại này, tri thức có thể nói là con đường duy nhất để thay đổi vận mệnh, cô dù không muốn cũng phải tham gia kỳ thi đại học, học đại học thêm một lần nữa, rồi mới xác định được phương hướng nghề nghiệp trong tương lai.

Tô Đào Đào lật xem qua tất cả các cuốn sách giáo khoa, nắm được sơ qua các trọng tâm kiến thức của thời đại này, vẫn còn mấy năm nữa mà, cũng không vội, thi đỗ đại học thì chắc chắn không thành vấn đề.

Đến hơn mười một giờ, Tô Đào Đào mới bắt đầu nấu trà sữa.

Cô tìm thấy một gói lá trà do chính Chu Linh Lan sao, vì có trẻ con uống nên chỉ lấy một ít, trong cái nồi đất nhỏ cô cho một ít đường trắng vào sên cho đến khi lên màu cánh gián rồi đổ sữa dê vào, sau khi đun sôi thì cho lá trà vào, nấu thêm vài phút rồi lọc bỏ lá trà, nếu không loại trà rừng này nấu lâu quá sẽ bị chát.

Tô Đào Đào nóng lòng múc một bát, mùi sữa thơm đậm đà, uống vào thấy trơn mịn, hầu như không ngửi thấy mùi hôi của dê, Tô Đào Đào một lần nữa cảm thán đồ ăn của thời đại này, thuần tự nhiên không độc hại, cái gì cũng tốt.

Bữa trưa cũng đơn giản, hôm nay món chính Tô Đào Đào cho thêm đủ loại đậu nấu cùng gạo trắng, lại chần một đĩa rau diếp ngồng, cho tỏi băm cắt lát, nhỏ thêm vài giọt dầu mè rồi trộn đều, hương vị lập tức tăng lên mấy bậc, thêm một đĩa đồ kho nữa là bữa trưa này đã cực kỳ phong phú rồi.

Phó Viễn Hàng từ đằng xa đã ngửi thấy mùi nước kho trong nhà, cả buổi sáng cậu đều nóng lòng muốn về, cứ nghĩ đến cái mùi vị này là lại thẫn thờ, gần đến cửa nhà lại càng rảo bước nhanh hơn.

Cậu bạn phía sau đuổi kịp, thấy Trần Trần ngồi trên vai cậu đặc biệt đáng yêu, định nựng cái má nhỏ của bé thì bỗng nhiên nhớ lại dáng vẻ Tô Đào Đào khi đ-ánh người, cuối cùng rụt tay lại:

“Hàng t.ử, dạo này cậu lạ lắm nhé, suốt ngày cười hì hì, nhà có chuyện gì vui à?

Đúng rồi, hôm nay cậu còn được ăn kẹo phải không?"

Phó Viễn Hàng thu lại nụ cười nhẹ trên môi, gật đầu, thản nhiên nói:

“Hôm qua đi thăm người thân trên huyện, người ta cho đấy."

Cậu bạn đi song song với cậu, suốt quãng đường cứ lầm bầm:

“Hèn chi, tớ còn tưởng anh trai cậu sắp về cơ, anh Chinh Đồ rốt cuộc đi làm gì mà lâu thế không có tin tức gì..."

Nhắc đến Phó Chinh Đồ, Phó Viễn Hàng mím môi.

Đến cổng sân nhà họ Phó, cậu bạn bỗng nhiên hít hà thật mạnh:

“Nhà cậu nấu gì thế?

Sao mà thơm thế này?

Tớ sắp chảy nước miếng rồi, sáng nay bọn Thiết Ngưu đã kháo nhau rồi, không ngờ lại thơm nồng nặc thế."

Cậu bạn vừa nói vừa cứ nghé cổ vào trong nhìn.

Phó Viễn Hàng thản nhiên đứng chặn cửa:

“Cậu không phải còn đi đào khoai lang sao?

Chẳng lẽ không phải nên đi phía Đại Lĩnh Đầu kia à?"

Cậu bạn vỗ trán:

“Đúng rồi, cậu không nói tớ suýt quên mất, về chắc chắn bị mẹ mắng ch-ết, tớ đi trước đây, chiều nhớ xin phép hộ tớ nhé."

Phó Viễn Hàng gật đầu:

“Đi đi."

Đợi cậu bạn đi xa rồi, Phó Viễn Hàng mới cõng Trần Trần vào nhà.

Tô Đào Đào ló đầu ra từ phòng bếp, cười híp mắt chào hai bạn nhỏ:

“Đi học về rồi à, mau đi rửa tay đi, sắp được ăn cơm rồi."

Phó Viễn Hàng nhìn gương mặt tươi cười của chị dâu, nỗi bất an vừa dâng lên lập tức tan biến, chị dâu trở nên tốt như vậy, anh trai nhất định sẽ trở về.

Lúc rửa tay trong nhà vệ sinh, Phó Viễn Hàng vừa xoa đôi tay nhỏ của cháu trai vừa khẽ hỏi:

“Trần Trần có nhớ ba không?"

Trần Trần ngơ ngác nhìn cậu, từ “ba" này đối với bé có vẻ quá xa vời, bé thành thật lắc đầu:

“Hông bít~~"

Phó Viễn Hàng rủ mắt, lại khẽ nói:

“Chú nhớ anh ấy rồi, chú thấy chắc anh ấy sắp về rồi."...

Đây lại là một bữa trưa “xa hoa", đừng nói là Phó Viễn Hàng, ngay cả Chu Linh Lan cả đời này cũng chưa từng được ăn thứ gì ngon như thế.

“Đào Đào, tay nghề của con tốt quá, đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh cũng không sánh bằng đâu."

Phó Viễn Hàng đang cúi đầu ăn lấy ăn để, dù chưa từng được ăn ở tiệm cơm quốc doanh bao giờ cũng gật đầu lia lịa.

Tiệm cơm quốc doanh?

Tô Đào Đào bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó:

“Mẹ, sáng mai con đi huyện một chuyến, trưa không về ăn cơm, đồ kho thời tiết này không để được lâu, tối nay chúng ta ăn một ít, để lại một ít đến trưa mai, mẹ nấu ít mì với rau xanh, rưới nước kho lên là xong bữa rồi, cơm tối đợi con về nấu."

Vừa nghe cô nói muốn đi huyện, cả nhà đều dừng đũa, đồng loạt nhìn cô.

“Con lại đi huyện à?"

Chu Linh Lan hỏi.

Chẳng phải hôm qua mới đi rồi sao?

Tô Đào Đào gắp thêm một miếng rau xanh cho Trần Trần rồi mới nói:

“Mẹ, chẳng phải mẹ nói tay nghề của con còn giỏi hơn đầu bếp tiệm cơm quốc doanh sao?

Con muốn lên đó bàn chuyện hợp tác với họ."

Chu Linh Lan kinh ngạc:

“Hợp tác?"

Tô Đào Đào gật đầu:

“Một ý tưởng nảy ra nhất thời thôi, cụ thể thế nào đợi mai con về rồi nói, mau ăn cơm đi, kẻo lỡ giờ nghỉ trưa."

Chu Linh Lan biết cô là người có chủ kiến nên cũng không hỏi thêm gì nữa.

Ăn cơm xong, Tô Đào Đào mới bưng trà sữa dê đã để nguội ra, múc cho mỗi người một bát.

“Chị dâu, đây là món gì thế ạ?"

Tô Đào Đào:

“Trà sữa dê, mau nếm thử xem có ngon không."

Trần Trần là người ủng hộ đầu tiên, uống một ngụm rồi cái đầu nhỏ gật gật như gà mổ thóc, nói giọng sữa:

“Ngon nhắm~~"

Tô Đào Đào nựng cái má bánh bao của bé, cảm giác đã có thịt hơn nhiều, dường như thật sự đã b-éo lên được một chút:

“Mẹ không lừa con chứ, có phải ngon như mạch nha không?"

Trần Trần lại uống thêm một ngụm, gật đầu thật mạnh:

“Giống ạ~~"

Chu Linh Lan uống một ngụm xong thì vô cùng kinh ngạc:

“Đào Đào, mẹ thật không ngờ sữa dê lại có thể ngon như vậy."

Bà thực sự cảm thấy mấy chục năm qua mình sống hoài sống phí, những thứ Tô Đào Đào làm ra món nào cũng khiến người ta kinh ngạc.

Tô Đào Đào nói:

“Sau này nhiệm vụ đổi sữa dê giao cho Tiểu Hàng, phải đi sớm một chút, bữa sáng chúng ta sẽ được uống, thời tiết nóng lên một chút để đến trưa sẽ hỏng mất."

Phó Viễn Hàng không nỡ uống hết một hơi, chỉ dám nhấm nháp từng chút một, nghe Tô Đào Đào nói vậy, cậu ngẩng đầu hỏi cô:

“Sau này ngày nào cũng được uống ạ?"

Thứ ngon thế này mà ngày nào cũng được uống thì hạnh phúc biết bao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.