Xuyên Thành Bà Mẹ Cực Phẩm Trong Văn Niên Đại - Chương 31
Cập nhật lúc: 23/02/2026 03:10
“Thật không ngờ thời buổi này, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cũng là vật ngang giá chung.”
“Chào bác đầu bếp Hứa, có thể cho cháu nói chuyện một lát được không ạ?"
Người ta nói không ai đ-ánh kẻ tươi cười, đầu bếp Hứa nghi hoặc nhìn đồng chí nữ trẻ tuổi xinh đẹp quá mức trước mặt, trên lưng lại còn cõng một đứa bé, thực sự không nghĩ ra cô tìm mình có thể có chuyện gì.
Đầu bếp Hứa có gương mặt khổ sở nghiêm nghị, lông mày cau lại thành hình chữ “xuyên" (川), nghe nói trước khi xuất ngũ ông là đầu bếp trưởng của đơn vị cấp dưỡng, từng đ-ánh giặc lập công hạng nhất, sau khi xuất ngũ vẫn luôn làm việc tại tiệm cơm quốc doanh, có lẽ đây cũng là lý do tại sao ông nấu ăn không ngon mà vẫn không bị thay thế.
“Ở đây chúng tôi không tuyển người, thợ ngắn hạn, thợ dài hạn, thợ thời vụ đều không tuyển."
Tô Đào Đào cười nói:
“Bác đầu bếp Hứa, cháu không tới tìm việc ạ, cháu đặc biệt tới tìm bác để giúp bác lấy lại lượng khách."
Đầu bếp Hứa nhìn Tô Đào Đào từ trên xuống dưới, ánh mắt đó giống như đang nhìn một kẻ ngốc, còn mang theo chút đồng cảm kiểu “tuổi còn trẻ mà đầu óc đã không bình thường".
Đầu bếp Hứa xua tay:
“Đồng chí nữ từ đâu tới thì về đó đi, tôi đang bận, đừng làm mất thời gian của tôi."
Tô Đào Đào giơ giơ đồ trên tay:
“Xin bác đầu bếp Hứa cho cháu một cơ hội làm một món ăn, cháu làm xong bác nếm thử thấy dựa vào món này có thể giữ chân được khách hàng thì chúng ta hãy bàn tiếp chuyện khác, nếu bác thấy không đạt yêu cầu, đồ đạc cháu để lại hết ở đây tùy bác xử lý, cháu chỉ mượn một cái lò một cái nồi của các bác thôi, gia vị cháu tự mang theo, trừ những gia vị cơ bản ra thì cháu sẽ không đụng vào thứ gì khác của các bác."
Đầu bếp Hứa nhìn tai lợn, đuôi lợn, móng giò trên tay cô, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn:
“Mấy thứ đồ bỏ này làm sao giữ chân được khách?
Thịt kho tàu không ngon hơn mấy thứ này sao?"
Tô Đào Đào nói:
“Cho nên mới bảo là mấy thứ đồ bỏ giá không đắt, giá thành đầu vào cũng thấp, không tốn bao nhiêu thời gian là biết kết quả ngay mà, bác cho cháu thử nhé?"
Đầu bếp Hứa im lặng một lát:
“Ngần này thứ mà cô chỉ dùng một cái nồi?
Chỉ làm một món?"
Tô Đào Đào gật đầu:
“Vâng ạ."
Thời buổi này các tiệm cơm quốc doanh lớn đi đi lại lại cũng chỉ cung cấp mấy món đó, dù sao ngon hay không cũng có người tới ăn, cấp trên cũng sẽ không nói gì, chỉ là đầu bếp khác chỗ nào cũng đông nghịt người, chỗ ông thì vắng như chùa Bà Đanh, ngay cả lãnh đạo cũng không tới đây ăn cơm, mặt mũi ít nhiều cũng có chút không chịu nổi.
“Vậy vào đi, nhưng không được làm ảnh hưởng tới việc khác của tôi đấy."
Tô Đào Đào cứ tưởng còn phải tốn thêm nhiều lời nữa, không ngờ vị đầu bếp có vẻ mặt không mấy dễ gần này lại khá dễ nói chuyện.
“Cảm ơn bác đầu bếp Hứa, bác yên tâm, cháu nhất định sẽ không làm ảnh hưởng tới việc khác của bác đâu ạ."...
Chương 21 Có thư tới rồi
Tô Đào Đào cõng Trần Trần làm việc ít nhiều cũng có chút không tiện, đặt xuống cũng không tiện, dù sao bếp núc cũng là nơi trọng yếu, nguy hiểm vẫn luôn rình rập.
Đầu bếp Hứa nhìn đứa nhỏ đẹp như tạc cau mày:
“Cô cõng nó làm việc à?"
Tô Đào Đào sợ đầu bếp Hứa đuổi người, chỉ đành nói:
“Thằng bé ngoan lắm ạ, không quấy phá đâu."
Đầu bếp Hứa nghiêm mặt:
“Không được, đứa nhỏ là cô nhặt được à?
Đây là bếp núc trọng yếu, nào lửa nào dầu, mọi người cứ bưng thức ăn nóng đi ra đi vào, ngộ nhỡ làm nó bỏng thì sao?"
Tô Đào Đào đương nhiên cũng biết không an toàn, định nói đem gửi bé sang nhà Trần Tứ Hải, nhờ mẹ Trần Tứ Hải trông hộ một lát.
Đầu bếp Hứa đã chỉ vào căn phòng nhỏ được ngăn ra ở bên cạnh:
“Đó là phòng nghỉ của tôi, nếu nó ngoan thì cho nó vào đó chơi một lát, ngoan mới được nhé, không ngoan thì cô đưa nó đi cùng luôn đi."
Tô Đào Đào rối rít cảm ơn vị đầu bếp Hứa mặt lạnh tâm nóng này:
“Bác yên tâm, con trai cháu ngoan lắm ạ."
Tô Đào Đào đưa Trần Trần từ sau lưng ra phía trước, chưa kịp nói gì thì Trần Trần đã nhìn vào mắt cô, nghiêm túc gật đầu một cái:
“Ngoan~~"
Tô Đào Đào ngẩn ra, một lúc sau mới phản ứng lại được là bé đã nghe hiểu cuộc đối thoại của họ, hứa rằng mình sẽ ngoan.
Lòng Tô Đào Đào lại mềm nhũn, cô phải tu bao nhiêu kiếp mới có được một đứa con thiên thần như thế này cơ chứ.
Cô hôn lên mặt đứa trẻ một cái:
“Hôm nay dậy sớm quá, Trần Trần vào ngủ bù một lát đi, ngủ dậy là mẹ làm xong việc rồi."
Trần Trần lại ngoan ngoãn gật đầu.
Sắp xếp cho Trần Trần xong, Tô Đào Đào bắt đầu làm nước kho.
Cô đã để lại một chút ý riêng, trước khi ra khỏi cửa đã dùng một miếng vải xô gói tất cả các loại đại hồi, tiểu hồi... cần thiết lại, tạo thành một túi gia vị kho, mang theo một hũ dầu kho.
Bây giờ chỉ cần cho thêm lượng dầu, muối, nước tương, dấm, r-ượu vàng, bột ngọt... thích hợp, thêm hành lá cắt khúc và gừng lát là có thể bắt đầu nấu nước kho.
Tự nhiên cũng không thể thiếu nước màu, tiệm cơm quốc doanh thời buổi này món thịt kho tàu là món nhất định phải có, nước màu là thứ bắt buộc, nhưng ở chỗ đầu bếp Hứa thế mà lại không có!
“Bác đầu bếp Hứa, hôm nay các bác chưa sên nước màu ạ?"
Đầu bếp Hứa cau mày, chỉ vào thứ chất lỏng đặc hơn cả dầu hào ở bên cạnh:
“Đó không phải là nước màu sao?"
Tô Đào Đào vạn lần không ngờ thứ đen thui đặc quánh kia lại là nước màu, dùng ngón tay chấm một chút nếm thử, vừa đắng vừa chát, quả thực còn khó ăn hơn cả thu-ốc bắc, thảo nào đến cả món thịt kho tàu - món ăn cứ làm bừa là ngon - mà cũng không bán được.
Tô Đào Đào nói khéo:
“Tổ tiên nhà cháu từng làm đầu bếp hoàng cung, có bí phương sên nước màu gia truyền, hương vị và màu sắc có lẽ tốt hơn thế này một chút, hay là để cháu làm thử?
Nhanh lắm ạ, không làm mất nhiều thời gian của các bác đâu, ba bốn phút là xong thôi."
Đầu bếp Hứa cũng là người thông minh, nghe Tô Đào Đào nói vậy làm sao không hiểu:
“Cô nói món thịt kho tàu của tôi không ngon là do nước màu này?"
Tô Đào Đào:
“..."
Đây là bác nói đấy nhé, cháu không dám nói bừa đâu.
Tô Đào Đào cố gắng nói uyển chuyển hơn một chút:
“Cháu chưa được ăn thịt kho tàu bác nấu nên không biết vị thế nào, nhưng nước màu nhà cháu sên không bị đắng cũng không bị chát, không biết có giúp ích gì cho việc tăng thêm hương vị của thịt kho tàu không ạ."
Nước màu là do cậu học trò nhỏ sên, cậu ta nghe Tô Đào Đào nói vậy liền đanh mặt lại:
“Một người phụ nữ nông thôn đến cả chứng chỉ đầu bếp cũng không có như cô dựa vào cái gì mà nói nước màu của tôi không đạt?
Cô đã được ăn thịt kho tàu bao giờ chưa?
Cô biết làm thế nào không?"
Tô Đào Đào không muốn đắc tội với ai, vội vàng xua tay:
“Tôi không có ý đó, tôi chỉ nói là cách sên nước màu nhà tôi khác với cái này thôi, biết đâu cách của tôi còn kém hơn thì sao?"
Nghe Tô Đào Đào nói vậy, sắc mặt cậu học trò mới dịu lại một chút.
Đầu bếp Hứa nếm thử một chút nước màu đã sên, màu sắc thì tạm được, hương vị đúng là có chút lạ.
Hồi còn ở chiến trường ông bị thương rất nặng do b.o.m đ-ạn, sau đó ngũ quan bị rối loạn, mất đi phần lớn vị giác, chỉ nếm được một chút mặn nhạt, các vị khác rất khó phân biệt, nấu ăn cũng chỉ có thể dựa vào cảm giác, người nếm thử đồ ăn lại không dám nói thật, đồ ăn mình làm ra rốt cuộc có vị gì thực ra trong lòng ông cũng không chắc chắn.
