Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Của Nam Chính - 24
Cập nhật lúc: 04/09/2026 04:01
Chương 78:
Quản gia đã kiên nhẫn cùng Tống Văn Chiêu cắm chốt từ sáng sớm cho tới tận chiều tà, rồi lại đợi tiếp đến tận đêm muộn nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Thư Du bước ra khỏi cổng.
Áp lực quanh người Tống Văn Chiêu theo thời gian cũng ngày càng trầm xuống đến mức đáng sợ.
Cho tới khi chiếc xe của Tư Dĩ Hành từ từ lăn bánh vào khu, quản gia mới hiểu rằng công sức chờ đợi cả ngày hôm nay coi như xôi hỏng bỏng không.
Ông vội vàng lên tiếng trấn an: “Thiếu gia, rất có thể Thư Du tiểu thư có việc đột xuất gì đó nên mới không đi học thôi ạ.”
Đôi mày phong nhã của Tống Văn Chiêu thoáng hiện vẻ mệt mỏi, giọng nói vẫn bình thản nhưng rõ ràng đã mang theo sự không hài lòng: “Chuyện gì mà có thể khiến Thư Du không đi học chứ?”
“Con bé vẫn là sinh viên, nhìn thoáng qua cũng là một cô gái rất ngoan ngoãn. Tuyệt đối sẽ không tự dưng trốn học.”
Trong mắt Tống Văn Chiêu, Tư Dĩ Hành tâm cơ sâu xa kia nhất định đã thấy Thư Du còn nhỏ tuổi, ngây thơ dễ dụ nên giở trò đường mật để cô trốn học, bỏ bê cả tương lai.
Chắc chắn là vì Thư Du vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, Tư Dĩ Hành mới muốn “chặt đứt đôi cánh” của cô, dùng đủ mọi thủ đoạn giam cầm cô bên mình, biến cô thành một kẻ yếu đuối không chút năng lực để vĩnh viễn phải dựa dẫm vào Tư Dĩ Hành.
Chưa biết chừng Tư Dĩ Hành còn đang hạn chế tự do cá nhân của Thư Du nữa không chừng!
Đáng tiếc đây lại là ở trong nước, nếu không anh đã có thể xách cổ Tư Dĩ Hành lên rồi tống giam giống như từng làm với Thẩm Thanh Hãn.
Ngay lúc này, ý nghĩ báo cảnh sát bắt Tư Dĩ Hành đi trong đầu Tống Văn Chiêu đã dâng lên tới đỉnh điểm.
Dù không thể trực tiếp tóm cổ Tư Dĩ Hành, anh vẫn hoàn toàn có thể tự tay gây ra một đống rắc rối, khiến Tư Dĩ Hành trở tay không kịp, tự lo cho bản thân còn chẳng xong.
Quản gia vốn chăm sóc Tống Văn Chiêu từ nhỏ vừa nhìn dáng vẻ này đã biết ngay thiếu gia nhà mình đang ủ mưu tính kế gì.
Ông vội vàng can ngăn: “Thiếu gia, Thư Du tiểu thư còn chưa chắc chắn có phải là tiểu thư hay không mà. Với lại, nhỡ đâu cô ấy có lý do đặc biệt nào khác mới nghỉ học thì sao?”
“Thời gian gấp gáp quá, đám tay chân bên dưới cũng chưa điều tra kỹ được tính nết và thói quen sinh hoạt của Thư Du tiểu thư nữa.”
“Hơn nữa… nếu như Thư Du tiểu thư thực sự thích Tư Dĩ Hành…”
Tống Văn Chiêu nhấc mí mắt lên, lạnh lùng liếc ông một cái.
Quản gia hắng giọng, lập tức chữa cháy: “Ý tôi là nếu cô ấy lỡ thích cái tên âm hiểm lại thích giả làm quân t.ử như Tư Dĩ Hành, cậu mà ngáng chân cậu ta, chưa biết chừng Thư Du tiểu thư lại quay sang giận ngược cậu đấy ạ.”
“Bây giờ tôi sẽ cho người điều tra sâu hơn về thông tin của Thư Du tiểu thư ngay.”
Tống Văn Chiêu đè nén sự tàn nhẫn trong lòng xuống: “Ừm.”
Rồi anh bồi thêm một câu: “Mua ngay một căn biệt thự ở cùng khu với chỗ hai người họ đang ở cho tôi.”
Chưa đợi được Thư Du, anh sẽ tự mình chuyển đến ở ngay cạnh em gái.
Ngày hôm sau, nguồn tin Tống Văn Chiêu nhận được lại là: Thư Du có vẻ là một cô gái cực kỳ “nghiện nhà”, lại hơi ngại tiếp xúc và sợ phải đối mặt với người lạ.
Chuyện anh đột ngột đến quấy rầy Thư Du… À mà không, anh thậm chí còn chẳng có cơ hội quấy rầy, bởi vì Thư Du thực sự “cắm rễ” trong nhà cả ngày, đến cửa cũng chẳng chịu mở cho bất kỳ ai.
Tống Văn Chiêu hoàn toàn không ngờ hành trình đi tìm em gái của mình lại bị “xịt keo” ngay tại ải: Em gái nhất quyết không chịu bước ra khỏi nhà!
Dẫu vậy, Tống Văn Chiêu vẫn dọn vào ở hẳn tại khu biệt thự của Thư Du.
Anh có thừa sự kiên nhẫn.
Thư Du có giỏi thì cứ thử ở nhà cả đời xem!
Cùng lúc đó, Thư Du nhận được tin nhắn từ thầy Trương.
Thầy báo rằng sắp tới có một cuộc thi hội họa cấp quốc tế và rất muốn Thư Du đăng ký tham gia.
Tấm vé dự thi này khiến Thư Du bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về định hướng nghề nghiệp của bản thân.
Nếu thực sự muốn dấn thân vào giới nghệ thuật, muốn tranh của mình bán được với mức giá trên trời, thì việc tham gia các cuộc thi để tích lũy danh tiếng, rồi ký hợp đồng với những triển lãm tranh lớn chắc chắn là một con đường đầy tiềm năng.
Thế nhưng hiện tại, Thư Du vẫn thích vẽ OC và truyện tranh hơn.
Một lựa chọn giúp cô có danh tiếng, lợi ích và đạt được thành công theo định nghĩa của xã hội.
Một lựa chọn lại mang đến sự tự do, quan trọng nhất là nằm trọn trong “vùng an toàn” của cô.
Thiết Đản lên tiếng gợi ý:
[Tôi thấy cô cứ thử đăng ký thi trước xem sao, sau này bản thân lại có thêm một lối đi nữa mà.]
[Du Bảo ơi, chỉ có trẻ con mới phải chọn một trong hai thôi, người lớn là phải chọn tất cả chứ!]
Du Bảo nhà mình hoàn toàn thừa sức làm được điều đó mà.
Thư Du nằm dài trên mặt bàn, ngẫm nghĩ về cuộc đời: “Để tôi suy nghĩ thêm đã…”
Thiết Đản tiếp tục dụ dỗ:
[Du Bảo, tác phẩm sơn dầu của cô mà chỉ có mỗi tôi với Tư Dĩ Hành được ngắm thôi thì phí hoài lắm luôn đó. Rồi sẽ có thêm rất nhiều người khen tranh sơn dầu của cô hệt như cái cách họ từng rầm rộ khen mấy nét vẽ thiết kế của cô cho xem!]
Thư Du chậm rãi chớp mắt.
Lời này vừa hay đ.á.n.h trúng vào điểm khiến cô dễ rung động nhất.
Bởi cảm giác được xã hội công nhận lần đầu tiên trong đời cô chính là đến từ những nét vẽ đặt hàng của khách hàng online.
