Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 117
Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:05
"Tôi không kén ăn." Anh nói ngắn gọn như vàng như ngọc. Nói xong liền cúi đầu im lặng, cũng không biết đang nghĩ gì.
Vân Thanh Hoan băm nhỏ ớt khô, vừa làm vừa tìm lời để bắt chuyện với anh, anh cũng trả lời từng câu một nhưng thái độ không được nhiệt tình như trước kia, vả lại câu nào có thể trả lời bằng một câu thì tuyệt đối không nói thêm câu thứ hai. Sau khi nói vài câu cô cũng không tìm chuyện để nói nữa, khô khan quá, thật là ngại ngùng.
Biết là anh thực sự giận rồi. Anh chưa bao giờ đối xử với cô như thế này, cảm giác cứ như đối xử với người ngoài vậy, thái độ không nóng không lạnh, nhưng lại khiến người ta thấy khó chịu trong lòng. Bây giờ Vân Thanh Hoan đột nhiên hiểu tại sao Giang Văn Tú lại nói Bách Nại Hàn khó gần rồi, anh chỉ cần không cảm xúc như vậy thôi là đã mang lại cảm giác cực kỳ xa cách. Dù miệng vẫn trả lời nhưng thực tế lại lơ đãng chẳng bận tâm.
Lòng Vân Thanh Hoan thấy nghèn nghẹn, cho đến tận khi mì lạnh đã trụng xong, ngâm qua nước lạnh, lại hấp thêm mì căn (miến cân), cô đều không nói thêm gì nữa.
Buổi tối cô trộn một chậu mì lạnh thật lớn, bên trong cho dưa chuột thái sợi, còn có cà chua và cà rốt thái sợi, làm thêm nước sốt ớt cho vào, sau đó pha chút nước tỏi và nước gia vị. Dù vẫn còn thiếu khá nhiều gia vị nhưng hương vị mì lạnh vẫn rất ngon.
Buổi tối khi Lưu Ngọc Chi đi làm về, ăn món mì lạnh này thì không ngớt lời khen ngợi. Bà chưa bao giờ được ăn món mì lạnh nào dai ngon như thế này. Bà còn tò mò tại sao bột mì lại có thể làm ra được những thứ này. Lưu Ngọc Chi và Vân Thanh Hoan nói rất nhiều chuyện, An An cũng líu lo không ngớt, càng ồn ào thì lại càng làm nổi bật sự im lặng của Bách Nại Hàn hôm nay.
Sau khi ăn xong, Bách Nại Hàn bê bát vào bếp để rửa, Vân Thanh Hoan cũng bưng chậu theo sau anh vào bếp, múc nước nóng từ nồi lớn để rửa mặt mũi. Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được trước, trực tiếp nói: "Nại Hàn, chuyện hôm nay tôi cũng có chỗ không đúng. Anh mua đồng hồ cho tôi chắc cũng là vì thấy tôi rất thích chiếc đó, tâm ý này thực sự khiến tôi rất cảm động. Tôi nên cảm ơn anh chứ không nên nói những lời như vậy."
Dáng hình anh khựng lại, tối nay cuối cùng cũng lần đầu tiên ngước mắt nhìn cô. Được anh nhìn, Vân Thanh Hoan như được khích lệ, giơ cổ tay cho anh xem: "Anh nhìn xem, đồng hồ tôi đã đeo vào rồi đây. Anh không biết là tôi thích chiếc đồng hồ này đến mức nào đâu, lúc nãy nấu cơm còn cố ý tháo ra vì sợ va quệt làm hỏng nó đấy. Nại Hàn, anh còn giận không?"
Thấy anh không trả lời, Vân Thanh Hoan ngượng ngùng dỗ dành: "Anh đừng giận nữa có được không?"
Âm cuối vô thức hơi ngân lên, khóe mắt bị hơi nóng bốc lên làm đỏ rực, dưới ánh đèn cam mờ ảo này trông cô lại càng thêm phần động lòng người.
Lông mi anh khẽ rung động, yết hầu giấu trong bóng tối khẽ chuyển động, cuối cùng anh cũng không chịu nổi chút ý vị làm nũng của cô, trầm giọng nói: "Tôi không giận."
Anh chỉ là chiều nay khi nghe những lời kia của cô thì thấy nghẹn lòng, có chút bức bối. Ngay cả việc đối xử tốt với cô anh cũng phải lén lút, không dám quang minh chính đại. Còn bản thân cô thì chẳng hay biết gì, những lời nói ra cứ như đ.â.m vào tim anh vậy.
"Anh không giận là tốt rồi, cả buổi chiều nay anh chẳng nói câu nào, tôi cứ thấy không quen thế nào ấy." Vân Thanh Hoan thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt chăm chú quan sát nét mặt của anh.
Chắc là anh cũng cảm nhận được sự không tự nhiên của cô, anh đưa tay day day chân mày, đường nét trên khuôn mặt giãn ra đôi chút: "Xin lỗi, chiều nay tôi cứ mải nghĩ ngợi vài chuyện nên tinh thần không được tốt, nếu có làm chị thấy không thoải mái thì là lỗi của tôi."
"Không sao, không sao." Vân Thanh Hoan xua tay, cảm thấy anh có chút quá khách sáo rồi.
Hai người nói xong, nhất thời lại có chút im lặng. Vân Thanh Hoan cảm thấy ở trong bếp không thoải mái nên múc nước xong là đi ra ngoài ngay.
Cách đó không lâu, lúa mạch trong làng hầu như đã phơi khô hết nước, phần phải nộp cũng đã nộp xong, đại đội trưởng liền sai người thông báo, sáng mai mọi người ra đầu làng để chia lương thực. Số lương thực này chính là khẩu phần ăn cho nửa năm sau, nghe nói sắp được chia lương thực, ai nấy đều rất hào hứng.
Vân Thanh Hoan nghe Lưu Ngọc Chi kể chuyện này cũng thấy rất vui. Trong nhà có một kho chứa lương thực đơn giản đan bằng tre, để ở trong phòng của Lưu Ngọc Chi. Nghe bà nói bên trong đã hết sạch lương thực rồi, ở thời đại này chỉ cần trong nhà không có lương thực là lòng dạ sẽ thấy bất an ngay, thực sự là mấy năm trước đã bị đói đến sợ rồi.
Sáng sớm hôm sau, Vân Thanh Hoan cùng Bách Nại Hàn và Lưu Ngọc Chi dắt theo An An đi về phía đầu làng. Ở đó cũng đã tụ tập không ít người, mọi người tíu tít trò chuyện, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui. Vì quãng đường ra đầu làng rất xa, Bách Nại Hàn chống gậy đi là không thực tế, nên anh vẫn ngồi xe lăn.
Kết quả là vừa đến đầu làng, một cô gái có ngoại hình rất đỗi bình thường, làn da ngăm đen đột nhiên e thẹn liếc nhìn Bách Nại Hàn một cái.
Lúc đó Vân Thanh Hoan còn chưa chú ý, vì có quá nhiều người, dân làng lại đa phần làm việc đồng áng nên ai cũng đen nhẻm, cô gái kia trong đám đông thực sự quá đỗi bình thường. Ngược lại là Bách Nại Hàn, dù có ngồi xe lăn thì khí chất cùng dung mạo thanh tú tuyệt trần của anh vẫn rất thu hút sự chú ý. Vừa đến đầu làng, không ít cô gái trẻ lẫn những người phụ nữ có tuổi đều nhìn chằm chằm vào anh. Thế nên một cô gái quá đỗi bình thường như vậy Vân Thanh Hoan không hề để tâm.
Ngược lại là Giang Văn Tú nhắc nhở cô, dùng tay bí mật chỉ về phía trước: "Mau nhìn kìa, cô gái đằng kia hình như là người thôn Hạ gia phải không? Nếu tớ nhớ không lầm thì tên là Hạ Mai, cô ta có phải đang nhìn chằm chằm em chồng cậu không? Cái vẻ e thẹn đó, ai không biết còn tưởng cô ta và em chồng cậu là đôi lứa tình trong như đã mặt ngoài còn e đấy."
Vân Thanh Hoan nhìn theo hướng tay cô ấy, lập tức chạm phải ánh mắt của cô gái tên Hạ Mai kia, cô khó chịu nhíu mày, cảm thấy Giang Văn Tú vẫn còn nói giảm nói tránh rồi, đó chẳng phải là biểu cảm của sự yêu thích, mà là kiểu ánh mắt muốn chiếm bằng được, thậm chí là muốn "nuốt chửng". Cảm giác như Bách Nại Hàn cứ như là vật trong lòng bàn tay cô ta, không chạy thoát được vậy.
Hạ Mai cũng nhìn thấy Vân Thanh Hoan, ánh mắt cô ta thu lại đôi chút, nhưng nhìn vào dung nhan xinh đẹp rạng rỡ của Vân Thanh Hoan, trong mắt cô ta ẩn chứa sự ghen tị không dễ nhận ra.
Vân Thanh Hoan thu hồi tầm mắt, vô thức nhìn sang Bách Nại Hàn, liền thấy anh khẽ cau mày, chắc cũng cảm nhận được sự chú ý của cô gái kia nên đã đẩy xe lăn nép sang một bên đám đông.
