Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 124
Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:06
"Con ngốc, kẹo sữa này ngọt không?"
"Ngọt."
Là giọng nói của Lư Quyên mà Vân Thanh Hoan không muốn nghe nhất.
Giọng cô ấy ngây ngô, thậm chí không biết mình vừa phải chịu đựng sự đối xử như thế nào, chỉ biết viên kẹo đang ngậm trong miệng đặc biệt ngọt.
"Ngọt thì phải giữ bí mật nhé, đừng nói với ai là đã gặp ta, nếu nói ra sau này ta không mang kẹo cho nữa đâu."
Lão già giọng khô khốc như vỏ cây, tiếng nói rin rít vang lên, giống như tiếng cửa sắt cũ nát giữa đêm khuya vắng vẻ bị người ta dùng sức mở ra, khó nghe đến mức buồn nôn.
"Vâng."
Là tiếng nuốt nước miếng khi mút kẹo.
"Thật không ngờ con ngốc này dáng người cũng được phết, hời cho lão t.ử rồi, chỉ tiếc là không còn nguyên vẹn, tuy là con ngốc nhưng cũng không thoát khỏi cái thói lăng loàn." Lão già cười khục khục đầy gian tà.
Chắc là đã mặc xong quần áo, lão vừa thắt thắt lưng vừa bước ra, trên mặt còn mang theo vẻ thỏa mãn, và tất cả những điều đó đã dừng lại đột ngột khi nhìn thấy Vân Thanh Hoan.
Lão già đó chừng ngoài bảy mươi tuổi, tóc bạc phơ, lưng còng, nhìn có vẻ hiền từ, Vân Thanh Hoan cũng đã gặp vài lần.
Lão bình thường đến mức chẳng ai chú ý, hằng ngày gặp cũng chỉ thấy lão già này tuy lôi thôi nhưng có vẻ cũng là một ông lão đáng kính.
Dùng từ chất phác hiền từ để miêu tả lão thì không sai chút nào.
Nhưng lúc này, Vân Thanh Hoan nhìn lão với khuôn mặt không chút cảm xúc, chỉ thấy bộ mặt thật đáng ghê tởm.
Ghê tởm đến mức đứng chung trên một mảnh đất với lão cô cũng thấy buồn nôn.
Lão già đầu tiên là trợn to mắt, chắc cũng không ngờ bên ngoài có người, lão có lẽ hoảng hốt một giây, sau đó sắc mặt lại trở nên thản nhiên, còn nhìn Vân Thanh Hoan với ánh mắt đầy dâm tà, nhìn từ trên xuống dưới, soi xét tỉ mỉ, trơ trẽn nói: "Hóa ra là thanh niên tri thức Vân à, có phải đã lâu không nếm mùi đàn ông nên thấy cô đơn rồi không?"
"Không sao, nếu cô muốn, tôi cũng có thể đáp ứng được."
Dù sao cũng đã bị người ta bắt gặp rồi, lão già này liền đ.â.m lao phải theo lao, hơn nữa Vân Thanh Hoan trong làng nổi tiếng là xinh đẹp.
Vân Thanh Hoan thật sự muốn nôn, cô cúi người khan vài tiếng dưới đất, sau đó nhìn lão với ánh mắt hung ác, chẳng thèm nói lời nào vì sợ bẩn miệng, cô nhặt một khúc gậy dưới đất lên rồi lao tới đ.á.n.h người.
"Oa oa oa!" Lão già bị đ.á.n.h đến ngơ ngác, sau đó thét lên ch.ói tai, đau đến mức nhảy nhót như một con khỉ.
"Sao cô lại đ.á.n.h người? Tôi sẽ lên đại đội kiện cô!"
Vân Thanh Hoan cười lạnh một tiếng, cô nheo mắt nhìn chằm chằm vào phần dưới của lão: "Thế à? Vậy ông đi đi, tôi tin là họ sẽ rất vui lòng khép ông vào tội lưu manh, dù sao cả đại đội có loại người như ông đúng là nỗi sỉ nhục!"
Nói đoạn, khúc gậy trong tay vung lên, giáng thẳng một đòn thật mạnh vào "công cụ gây án" của lão.
Lần này, lão già gào thét t.h.ả.m thiết hơn, tay ôm lấy chỗ đó, rú lên như lợn bị chọc tiết.
Thật sự rất nực cười.
Mặc dù vậy, Vân Thanh Hoan cũng không tha cho lão, nhưng cô cũng không dám đ.á.n.h quá mạnh vì sợ xảy ra chuyện c.h.ế.t người, cuối cùng đ.á.n.h đến vã mồ hôi mới dừng tay, lạnh lùng nói với lão: "Cút, đừng để tôi nhìn thấy ông lần nữa!"
Xung quanh ngoài cô và lão già này ra thì chẳng có ai khác, đặc biệt là Vân Thanh Hoan còn cố tình dẫn lão đi vào sâu trong lùm cây nên càng không ai chú ý thấy cô đ.á.n.h lão.
Cho dù lão già này có nói ra thật thì lão cũng chẳng có bằng chứng, cô lại c.ắ.n răng không thừa nhận, ai có thể nói cô sai được chứ?
Ánh mắt Vân Thanh Hoan lạnh lẽo nhìn lão già khập khiễng bỏ chạy, cô chán ghét ném khúc gậy đi.
Cô vội vàng đi về phía đống rơm.
Lư Quyên đang sợ hãi ôm đầu, kinh hãi nói: "Đừng đ.á.n.h tôi, tôi ngoan mà!"
Mang theo giọng địa phương, nói hơi ngọng nghịu, nhưng Vân Thanh Hoan vẫn nghe hiểu được.
Cô ấy quần áo không chỉnh tề, để lộ những mảng da thịt xanh tím bên trong, chỉ nhìn một cái, Vân Thanh Hoan đã suýt nữa không cầm được nước mắt.
Khóe môi cô gượng cười, bước tới ngồi xổm xuống, dịu dàng nói: "Lư Quyên, là tôi đây, tôi là Vân Thanh Hoan, cô đừng sợ."
Viên kẹo trong miệng cô ấy vẫn chưa tan hết, nghe thấy tiếng liền chảy nước miếng từ khóe môi, hòa lẫn với kẹo sữa chảy xuống, trông có vẻ lôi thôi nhưng đôi mắt Lư Quyên lại sáng rực, cô ấy đầy vẻ mừng rỡ nhìn Vân Thanh Hoan đột ngột xuất hiện, khàn giọng gọi: "Chị... chị đẹp."
Sống mũi Vân Thanh Hoan cay cay, cô cũng không chê bẩn, dùng hai tay túm lấy áo cô ấy, giúp cô ấy mặc lại quần áo: "Đúng rồi, là tôi."
Lư Quyên đột nhiên từ đâu móc ra một viên kẹo, đã có chút chảy ra dính vào vỏ kẹo, vui vẻ đưa cho Vân Thanh Hoan: "Cho... cho chị!"
Chương 107 Tôi ngoan mà, đừng đ.á.n.h tôi
Vân Thanh Hoan cảm thấy mắt mình cay cay, cô lắc đầu nói: "Tôi không ăn đâu, Lư Quyên, cô ăn đi."
"A a a." Lư Quyên há to miệng, ra hiệu trong miệng đã có kẹo rồi, vẫn kiên trì đưa kẹo cho Vân Thanh Hoan: "Cho, ăn đi."
Cô khựng lại một lát, cuối cùng vẫn nhận lấy, bỏ vào túi áo, rồi bảo Lư Quyên đứng dậy: "Đi thôi, tôi dẫn cô ra bờ sông rửa ráy chút."
Phía trước không xa có một con suối nhỏ rất trong xanh, thỉnh thoảng Vân Thanh Hoan vẫn hay ra đó rửa tay.
Lư Quyên hiện giờ trên người thật sự rất bẩn, những vết bẩn nhầy nhụa kia lại càng khiến người ta thấy ghê tởm.
Cô dẫn người đến bên suối, vì không có khăn mặt, cô tiện tay hái ít cỏ mềm có khả năng làm sạch, vò thành nắm rồi giúp cô gái này cùng lau rửa.
Xung quanh không có ai, cô liền vén áo Lư Quyên lên cao một chút.
Lư Quyên như một phản xạ tự nhiên, theo bản năng dạng chân ra: "Tôi ngoan mà, đừng đ.á.n.h tôi."
Cô ấy còn ôm c.h.ặ.t lấy đầu.
Vân Thanh Hoan mím môi, trong lòng càng thêm cay đắng khó tả, cô dịu dàng an ủi: "Ngoan, tôi sẽ không đ.á.n.h cô, chúng ta rửa cho sạch sẽ nhé."
Lư Quyên nhìn cô với vẻ nửa hiểu nửa không.
Vân Thanh Hoan chỉ lau rửa những phần da thịt lộ ra ngoài cho cô ấy, lúc phân vân có nên rửa mặt cho cô ấy không, cuối cùng cô vẫn không rửa mặt, nhìn cô ấy với ánh mắt đầy thương cảm: "Không có khả năng tự bảo vệ mình thì tốt nhất vẫn nên che giấu dung nhan."
Lư Quyên đã bẩn thỉu đến mức này rồi mà vẫn không ngăn được những gã đàn ông có tâm địa bất lương, có thể tưởng tượng nếu thực sự được dọn dẹp sạch sẽ thì đối với cô ấy đó lại càng là t.h.ả.m họa.
