Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 147
Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:10
Ánh mắt hắn nhìn cô vô cùng trần trụi.
An An lập tức xông ra lao thẳng vào Hồng Đại Trụ: "Không cho chú chạm vào mẹ cháu!"
Chương 147 Muốn trói Thanh Hoan về đi lấy chồng!
An An như một quả pháo nhỏ, hung hăng đ.â.m sầm vào Hồng Đại Trụ. Một người đàn ông to lớn thế mà lại bị đứa trẻ này đ.â.m ngã nhào xuống đất.
May mà Vân Thanh Hoan phản ứng nhanh, nếu không An An cũng ngã theo rồi.
Cô kéo An An lại: "An An, đừng kích động."
Hồng Đại Trụ "ái chà" một tiếng, vừa hay ngã trúng mấy hòn đá vụn bên cạnh, đau điếng cả người.
Gã nhanh ch.óng bò dậy từ mặt đất, hằn học nhìn An An đang được Vân Thanh Hoan che chở: "Đồ tạp chủng này!"
Gã định xông lên đ.á.n.h An An, gã cao to như vậy khiến An An sợ đến mặt mày trắng bệch, nhưng cậu bé vẫn quật cường trừng mắt nhìn gã đàn ông xấu xa muốn bắt mẹ mình đi!
Vân Thanh Hoan ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói nhạt nhẽo: "Anh mắng ai là tạp chủng?"
Hồng Đại Trụ lúc này cũng không còn tâm trí đâu mà luyến tiếc nhan sắc của cô nữa, ánh mắt âm hiểm: "Giờ cô là người phụ nữ của tôi, đứa con hoang cô sinh với chồng cũ kia nhà họ Hồng chúng tôi sẽ không nuôi đâu, tốt nhất cô nên nhận rõ thân phận của mình đi!"
"Giao đứa con hoang này ra đây, hôm nay tôi nhất định phải dạy cho nó một trận mới được, dám đẩy tôi à!"
Gã tức đến mức sắp nhảy dựng lên.
Vân Thanh Hoan cạn lời, gã này không nghe thấy cô nói gì sao? Hay là trong mắt gã, cô chẳng có chút tiếng nói nào, dám đòi đ.á.n.h An An ngay trước mặt cô, đúng là coi trời bằng vung.
Bà cụ Trần lúc này đã chạy tới, vội vàng che chở cho An An và Vân Thanh Hoan ở phía sau mình: "Các người không được mang hai mẹ con nó đi."
Vân Thanh Hoan nhìn bà cụ Trần chắn trước mặt mình, lòng thấy ấm áp.
Lần lượt lại có thêm mấy người phụ nữ thường ngày có quan hệ tốt với Vân Thanh Hoan cũng đứng ra trước mặt cô.
"Đúng thế, không được mang thanh niên tri thức Vân đi."
Hồng Đại Trụ thấy cảnh này, sắc mặt càng thêm khó coi.
Gã quay sang nhìn Trần Phán Đệ: "Nhà họ Vân các người đã nhận của tôi tròn sáu trăm tệ tiền sính lễ, hôm nay nếu tôi không mang được đứa con gái này đi, các người không những phải trả lại cho tôi không thiếu một xu mà còn phải tìm cho tôi một cô vợ khác, nếu không thì..."
Gã chưa nói hết câu nhưng đầy vẻ đe dọa.
Trần Phán Đệ sợ đến mặt mày trắng bệch, Hồng Đại Trụ này là một kẻ chẳng ra gì, hơn nữa sáu trăm tệ tiền sính lễ kia bà ta đã sớm tiêu hết sạch rồi. Nghe vậy, bà ta hùng hổ định xông lên bắt Vân Thanh Hoan đi.
Bà ta quan sát thấy những người khác của nhà họ Bách đều không có nhà, chỉ có hai mẹ con Vân Thanh Hoan, nếu không nhân cơ hội này mang người đi thì sau này e là khó lòng mang đi được.
Bà cụ Trần thấy bà ta định cướp người ngay trước mặt mình thì tức không chịu nổi: "Cái mụ này đúng là không biết xấu hổ, Thanh Hoan gả đến nhà họ Bách, nhà họ Bách đã đưa các người ba trăm tệ sính lễ rồi, giờ Văn Tùng mới c.h.ế.t được mấy tháng mà mụ đã vội vàng bán con gái lấy sáu trăm tệ. Nếu ham tiền thế thì sao mụ không tự mình đi mà lấy chồng đi!"
Bà đứng chắn trước mặt Vân Thanh Hoan, miệng mắng không ngớt lời, dù tuổi đã cao nhưng cơ thể vẫn rất linh hoạt, kiên quyết không để Trần Phán Đệ chạm được vào một ngón tay của Vân Thanh Hoan.
Trần Phán Đệ tức không chịu nổi, nói với những người đi cùng phía sau: "Các người c.h.ế.t hết rồi à, còn không mau qua đây bắt con ranh kia đi!"
Ào một cái, mấy người cùng vây lại.
Toàn là người quen, một người là bố ruột nguyên chủ Vân Vĩnh, còn hai người là anh chị cả của nguyên chủ là Vân Thạch Kiều và Chu Thiện Lan, người còn lại là anh hai Vân Bình Quý.
Rõ ràng là họ đã chuẩn bị sẵn sàng để lần này nhất định phải mang được nguyên chủ đi, nếu không đã chẳng mang theo nhiều người như vậy.
Vân Thanh Hoan ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Nếu lúc này đứng đây là nguyên chủ, e là thật sự không chống đỡ nổi, cứ thế bị mấy người nhà họ Vân trói mang về.
Dù có Bách Nại Hàn và mẹ chồng ở đây thì chắc cũng vô ích.
Mấy người đột nhiên xông tới, vóc dáng nhỏ bé của bà cụ Trần trở nên thật mỏng manh, Vân Thanh Hoan sợ lát nữa xô xát thật sự sẽ không biết chừng mực, nếu bà cụ Trần vô tình bị thương thì không tốt.
Cô dịu dàng nói với bà cụ Trần: "Bà ra đứng sang một bên đợi, đừng để mình bị thương, bà yên tâm, cháu lo liệu được."
Cô quả thực có thể ứng phó được, cô trực tiếp cầm lấy một khúc gỗ to bằng cổ tay từ bên cạnh, tay kia cầm một con d.a.o phay, nghiêm giọng quát mấy người phía trước: "Tôi xem ai dám bước tới? Ai mà thật sự bước tới thì đừng trách con d.a.o này không có mắt, nếu có làm các người bị thương tôi cũng không quản đâu!"
Cô còn vung d.a.o lên, con d.a.o phay màu bạc phản chiếu ánh nắng mặt trời lấp lánh ánh thép lạnh lùng, trông vô cùng đáng sợ.
Trần Phán Đệ và Chu Thiện Lan đều do dự, họ thật sự sợ Vân Thanh Hoan lên cơn điên sẽ làm người ta bị thương.
Ngược lại Vân Vĩnh hừ lạnh một tiếng: "Xông lên hết cho tôi, tôi muốn xem cái đồ vô dụng này có thật sự dám ra tay không!"
Nói đoạn, ba cha con họ trực tiếp vây lại.
Vân Thanh Hoan theo bản năng nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong tay, đẩy An An ra phía sau, cảnh giác nhìn chằm chằm ba người đàn ông to lớn trước mặt.
Mấy hôm trước cô còn khẽ thở dài, thấy Hạ Mai thật đáng thương khi bị người nhà trói gả cho lão Triệu, không ngờ giờ đây cô cũng gặp phải chuyện này.
Trong lòng chợt thấy lạnh lẽo vô cùng.
Phía bên kia, Bách Nại Hàn đang ngồi trên xe lăn, vừa mang cơm tới nơi. Lưu Ngọc Chi nhìn ra phía sau anh, không thấy con dâu liền có chút thất vọng: "Sao hôm nay lại là anh đi đưa cơm?"
Giọng bà đầy vẻ chê bai.
Bách Nại Hàn không đổi sắc mặt, chỉ đưa cơm qua, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, hôm qua mẹ nói gì với chị dâu thế? Hôm nay trông chị dâu lạ lắm."
Lưu Ngọc Chi khựng lại, có chút không tự nhiên, cười xòa nói: "Nói gì được chứ? Đều là chuyện riêng tư của phụ nữ chúng tôi, một thằng đàn ông như anh hỏi thăm làm gì?"
"Được rồi được rồi, cơm đưa tới rồi thì anh mau về đi, bát lát nữa tôi tan làm sẽ tự mang về."
Bà xua tay với con trai, thấy anh đứng trước mặt mình thật vướng mắt.
Nhìn cái xe lăn lớn của anh mà thấy đau đầu: "Thật không biết anh có phải ngồi cái thứ này quen rồi không, hễ ra khỏi cửa là ngồi, chân anh chẳng phải đã có thể đi lại từ từ được rồi sao?"
