Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 150
Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:10
Trong lòng bà ta dần nảy sinh ý định ra ở riêng.
Tất nhiên, những điều này Vân Thanh Hoan không hề biết.
Lúc này, Chu Thiện Lan nghe Hồng Đại Trụ đòi lại tiền sính lễ liền lập tức nổi đóa, lời lẽ thốt ra cũng rất gay gắt.
Hồng Đại Trụ vốn dĩ là kẻ hung tợn, bị bà ta mắng như vậy sắc mặt liền trở nên âm hiểm. Gã không dám đ.á.n.h nhau với Vân Thanh Hoan nhưng không có nghĩa là gã không dám đ.á.n.h Chu Thiện Lan.
Một con mụ thối tha mà cũng dám tham tiền của gã!
Đó là tận sáu trăm tệ, nếu nhà họ Vân thật sự nuốt trôi số tiền này, gã nhất định sẽ nói được làm được, sự âm hiểm toan tính trong đôi mắt gã khiến người ta không khỏi rùng mình.
Gã thậm chí còn giơ tay tát mạnh vào mặt Chu Thiện Lan.
Vân Thạch Kiều thấy Hồng Đại Trụ đ.á.n.h vợ mình liền tức giận bò dậy lao tới.
Trần Phán Đệ và Vân Vĩnh tuy thiên vị con trai út nhưng cũng xót con trai cả, thấy con cả và con dâu bị bắt nạt đương nhiên không thể giương mắt nhìn, cũng xông vào cuộc chiến.
Trong phút chốc, mấy người nhà họ Vân vừa hùng hổ kéo đến đã lao vào đ.á.n.h nhau hỗn loạn, cảnh tượng vô cùng chấn động.
Bách Nại Hàn vội vã xoay xe lăn đến nơi, chứng kiến cảnh này liền khựng lại, trên mặt thoáng hiện vẻ biểu cảm phức tạp.
Vân Thanh Hoan cũng nhìn thấy anh, giơ khúc gỗ trong tay lên cười nói: "Anh đưa cơm sáng cho mẹ xong rồi à?"
Khúc gỗ trong tay đã gãy làm đôi, thấy người đàn ông nhìn chằm chằm vào nó, Vân Thanh Hoan có chút ngại ngùng buông khúc gỗ xuống, đi về phía anh.
Ánh mắt người đàn ông khựng lại, dời tầm mắt, nhìn cô mỉm cười: "Tôi đưa xong rồi, nghe bảo trong nhà có chuyện nên tôi vội vàng về xem sao."
Nói đoạn, người đàn ông nhìn sang đám người nhà họ Vân, ánh mắt dừng lại ở gã đàn ông đang bị nhà họ Vân vây đ.á.n.h ở giữa, càng thêm âm trầm và lạnh lẽo.
Đây chính là đối tượng mới mà nhà họ Vân tìm để gả chị dâu đi sao?
Đúng là chẳng thèm che giấu sự bóc lột đối với chị dâu, loại đàn ông này sao xứng đáng với chị dâu?
Người đàn ông mím c.h.ặ.t môi, sắc mặt càng thêm khó coi.
Vân Thanh Hoan mỉm cười thản nhiên: "Yên tâm, tôi xử lý được."
Đừng nhìn nhà họ Vân kéo đến đông người, nhưng tâm địa họ không đồng nhất, hễ không đồng nhất thì rất dễ xảy ra nội chiến.
Trong mắt Bách Nại Hàn vẫn đầy vẻ xót xa, những người ở đây đều là người thân ruột thịt của chị dâu, bị người thân ruột thịt toan tính như vậy, cô hẳn phải đau lòng biết bao?
Mấy người nhà họ Vân đang đ.á.n.h nhau với Hồng Đại Trụ, nhưng Hồng Đại Trụ cũng không phải hạng vừa, gã chẳng biết lấy từ đâu ra một con d.a.o nhỏ, rạch trúng người Vân Thạch Kiều và Vân Bình Quý.
Vì gã có d.a.o trong tay nên mấy người nhà họ Vân e ngại, không dám tiến lại gần nữa mà chỉ cảnh giác nhìn chằm chằm gã.
Hồng Đại Trụ nhổ toẹt một cái, một ngụm nước bọt lẫn m.á.u xuống đất. Gã hằn học nhìn mấy người nhà họ Vân, giọng nói lạnh lùng: "Đến đi! Có bản lĩnh thì xông lên hết đây, xem ông đây có dám lấy mạng các người không!"
Gã tức đến phát điên rồi, gã đã bỏ ra gần như toàn bộ gia sản để cưới vợ, giờ vợ chưa thấy đâu mà đã bị cả gia đình họ Vân này đ.á.n.h, gã sắp phát cuồng rồi!
Vân Thanh Hoan chỉ lạnh lùng đứng xem họ "chó c.ắ.n ch.ó". Trần Phán Đệ và đồng bọn cũng là hạng bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, lúc này thấy Hồng Đại Trụ rút d.a.o ra, từng người một đều nhụt chí, không dám tiến lên nửa bước.
Chương 147 Sao trông lại đẹp trai hơn thế?
Vân Vĩnh mặt mày xám xịt, ông ta trầm mặc nhìn hai đứa con trai bị thương của mình, rồi nói với Hồng Đại Trụ: "Cậu bình tĩnh đi, đứa con gái góa bụa này của tôi đã là người của cậu rồi, chỉ cần cậu đưa nó về là có thể đi đăng ký kết hôn, sang năm là sinh được một thằng béo trắng ngay."
Ông ta cố gắng làm cho Hồng Đại Trụ bình tĩnh lại, đừng có làm loạn nữa.
Vân Thanh Hoan nghe lời này mà tức cười: "Các người đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định nhỉ. Hôm nay tôi nói thẳng luôn ở đây," cô quay sang nhìn Hồng Đại Trụ, "Nếu anh không sợ nửa đêm đang ngủ bị người ta bóp c.h.ế.t thì tôi cũng có thể đi cùng anh đấy."
Cô cười vô cùng ngọt ngào, nhưng con d.a.o trong tay cô còn sắc bén và lạnh lẽo hơn cả lưỡi d.a.o dính m.á.u của Hồng Đại Trụ.
Hồng Đại Trụ vốn dĩ còn có chút luyến tiếc nhan sắc của Vân Thanh Hoan, vì một người phụ nữ cực phẩm thế này nếu gã bỏ lỡ thì e là có đốt đuốc cũng khó tìm được người thứ hai. Nhưng lúc này, nhìn nụ cười nơi khóe môi cô gái, dường như mang theo một sự lạnh lẽo khát m.á.u, gã không khỏi rùng mình một cái.
Gã nghĩ đến cảnh vừa rồi mấy người đàn ông to khỏe nhà họ Vân đều bị cô gái này đ.á.n.h cho không kịp trở tay, gã chẳng mảy may nghi ngờ việc cô gái này thật sự dám g.i.ế.c gã.
Ngay lập tức, gã hằn học trừng mắt nhìn đám người nhà họ Vân: "Các người cứ đợi đấy! Sau khi về thành phố tôi nhất định sẽ không tha cho các người đâu!"
Nói đoạn, gã cũng chẳng buồn ở lại cái thôn nghèo nàn lạc hậu này nữa, mặt mày xám xịt trực tiếp quay người bỏ đi.
Vân Vĩnh sắc mặt cũng rất khó coi, ông ta nhìn Vân Thanh Hoan, chẳng thèm sợ con d.a.o trong tay cô, tiến lên định dùng sức lôi cô đi.
Dù lúc này Hồng Đại Trụ không còn muốn lấy đứa con gái út này nữa, nhưng với nhan sắc của cô, ông ta có thể đưa cô về thành phố tìm một nhà khác gả đi, lúc đó đổi lấy một khoản sính lễ trả lại cho Hồng Đại Trụ, nếu không thật sự sợ Hồng Đại Trụ sẽ làm liều.
Bách Nại Hàn đã với tư thế của một người bảo vệ đứng phắt dậy từ xe lăn, chắn trước mặt Vân Thanh Hoan. Anh khẽ nheo mắt, mang theo vẻ lạnh lẽo: "Chú định làm gì? Chị dâu tôi đã gả đến nhà họ Bách chúng tôi thì chính là người của nhà họ Bách, hơn nữa chị dâu tôi đã là người trưởng thành, nếu cô ấy không tự mình đồng ý thì tôi xem ai dám mang cô ấy đi?"
Giọng anh bình thản nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ khiến người ta phải rùng mình.
Người đàn ông đột nhiên đứng dậy khiến hiện trường ồ lên kinh ngạc.
"Cái cậu nhà họ Bách đứng dậy được rồi sao?"
"Không phải tôi hoa mắt đấy chứ? Chẳng phải chân cậu nhà họ Bách bị tàn phế rồi à? Thế này là khỏi rồi sao?"
"Trời đất ơi, cậu nhà họ Bách đứng dậy trông lại càng đẹp trai hơn, bà già như tôi nhìn mà tim cũng đập nhanh quá!"
Vân Thanh Hoan đã sớm biết anh có thể đứng dậy đi lại được nên không có gì ngạc nhiên, nhưng những người xung quanh thì không biết, ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc.
Đặc biệt là Vân Vĩnh, lần trước ông ta đến định mang Vân Thanh Hoan về tái giá, lúc đó Bách Nại Hàn đang ngồi trên xe lăn, thấp hơn ông ta nửa người, dù khí thế toát ra lẫm liệt nhưng Vân Vĩnh cũng không mấy sợ hãi.
Dù sao cũng là một kẻ tàn phế, ông ta thật sự có mang Vân Thanh Hoan đi thì Bách Nại Hàn làm gì được ông ta chứ?
