Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 15
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:02
Suốt dọc đường, Vân Thanh Hoan bế đứa trẻ đi theo sự chỉ dẫn của Bách Nại Hàn. Anh ở phía sau xoay bánh xe, một tay cầm đèn pin soi đường phía trước.
Buổi đêm ở nông thôn tối thui, đặc biệt là ở thời đại này. Hiện tại là lúc mọi người đang ngủ say, cũng chẳng có đèn đường, càng không có cảm giác ánh đèn rực rỡ như ở hậu thế. Đường trong thôn đều là đường đất, đi nhanh một chút là bụi bay mù mịt. Mặt đường lại lồi lõm không bằng phẳng, thỉnh thoảng lại xuất hiện một cái hố lớn. Cô đi có chút vội, lại còn bế An An ba tuổi.
Mặc dù An An rất gầy nhưng cũng nặng mười mấy hai mươi cân. Đối với Vân Thanh Hoan gầy gò yếu ớt hiện tại thì quả là có chút nặng nề. Khi gặp phải hố lớn, cô loạng choạng một cái suýt nữa ngã nhào cả người lẫn con. May mà Bách Nại Hàn ở phía sau nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cánh tay cô: "Chị dâu, cẩn thận."
"Cảm ơn chú." Vân Thanh Hoan có chút kinh hồn bạt vía, ngẩng đầu lên cảm ơn anh.
"Không có gì đâu, chị đừng gấp quá, trạm xá của thôn sắp tới rồi."
"Vâng."
Lúc này trong lòng cô thầm thấy may mắn vì có anh đi cùng, nếu không một mình cô bế đứa trẻ đi trên con đường đất đen kịt này, giữa màn đêm tĩnh mịch thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng ch.ó mèo kêu, tiếng thú rừng gọi nhau, gió đêm thổi tới khiến lá cây xào xạc, bóng cây in xuống đất cứ chốc chốc lại lay động biến đổi thành những hình thù đáng sợ, cô chắc chắn sẽ sợ đến mức không dám bước đi.
Cứ như đang đóng phim kinh dị vậy.
Khi đã bình tĩnh lại, cô mới phát hiện ngoài hơi nóng hổi trên người đứa trẻ, bàn tay người đàn ông đang đỡ cánh tay mình cũng nóng rực, nóng đến mức tim cô đập loạn. Cô vội vàng tự nhiên bước nhanh lên phía trước vài bước, cách xa anh một đoạn: "An An."
Vừa đi cô vừa đưa tay sờ trán đứa trẻ: "Ngoan nào, lát nữa sẽ bớt khó chịu ngay thôi."
Nhóc con vẫn luôn nức nở kêu rên như một chú mèo nhỏ, có thể đoán được lúc này cậu bé chắc chắn đang rất khó chịu.
Tiếng khóc làm lòng Vân Thanh Hoan cũng có chút thắt lại.
Người đàn ông khẽ vê vê ngón tay, nhìn thấy ngôi nhà phía trước, nhỏ giọng nói: "Tới rồi."
"Cái gì tới rồi ạ?" Cô hơi chưa kịp phản ứng.
"Trạm xá tới rồi."
Chương 14 May mà đưa tới kịp thời
Vân Thanh Hoan ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai gian nhà ngói đơn sơ phía trước. Dẫu màn đêm rất tối nhưng cũng có thể cảm nhận được ngôi nhà ngói này đã rất cũ kỹ, chẳng biết đã được xây dựng từ bao nhiêu năm rồi.
May mắn là hôm nay vận khí của họ khá tốt, tới trước cửa trạm xá mới phát hiện cửa không khóa mà được chốt từ bên trong, rõ ràng là bác sĩ thôn đang nghỉ ngơi ở bên trong.
Bách Nại Hàn đi tới trước cửa, gõ cửa. Có lẽ anh cũng có chút sốt ruột nên gõ khá mạnh: "Chú Trương, chú có đó không?"
Gọi vài tiếng, trong nhà mới truyền ra giọng nói của một người đàn ông có tuổi: "Có đây, là Nại Hàn đấy à? Có phải chân cháu có vấn đề gì không?"
Tiếng sột soạt vang lên, chắc là đang từ trong chăn chui ra, sau đó mặc quần áo rồi ra mở cửa.
"Chú Trương, là cháu đây ạ. Không phải chân cháu có vấn đề, mà là An An, thằng bé sốt cao quá."
"Két" một tiếng, tiếng động của cánh cửa gỗ thanh thúy vang lên trong đêm tĩnh mịch này vô cùng rõ rệt. Cửa mở ra, một người đàn ông tầm ngoài năm mươi tuổi khoác áo bước ra. Thấy Bách Nại Hàn ngồi xe lăn, Vân Thanh Hoan bế đứa trẻ với khuôn mặt đầy lo lắng, ông vội nói: "Mau bế đứa bé vào đi."
"Chú Trương, An An sẽ không sao chứ ạ?" Vân Thanh Hoan vào phòng, đặt đứa trẻ lên chiếc ghế nằm bên cạnh rồi hỏi.
Cô cũng gọi ông là chú Trương theo Bách Nại Hàn.
Từ ký ức của nguyên chủ cô biết chú Trương là bác sĩ lâu năm của thôn, y thuật rất đáng tin cậy, con người lại có lương tâm, khám chữa bệnh lấy tiền rất rẻ, người trong thôn hễ ốm đau đều thích tìm ông.
Đoán chừng người khám cho cô hôm qua cũng chính là chú Trương.
Lúc này chú Trương đang mím môi, thần sắc nghiêm nghị bắt mạch cho An An, sau đó lại cẩn thận quan sát sắc mặt của đứa trẻ. Phải một lúc lâu sau ông mới lên tiếng: "Yên tâm đi, không sao đâu. May mà các cháu đưa tới kịp thời, đứa nhỏ này hiện tại không có vấn đề gì lớn, uống ít t.h.u.ố.c truyền thêm chai nước là ổn thôi. Nếu đưa tới muộn một chút, e là nó sẽ giống cha nó, bị sốt đến hỏng cả thính lực."
Nghe đến đây, Vân Thanh Hoan giật nảy mình.
Đột nhiên cô nhớ tới trong nguyên tác, đại phản phái Bách Cẩm An dường như có một bên tai bị điếc, chỉ có một bên tai là nghe được.
Mặc dù không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống hằng ngày của anh ta, nhưng dẫu sao đó vẫn là khuyết tật. Cũng chính vì cái khuyết tật này mà từ nhỏ anh ta luôn bị người khác cười nhạo, cộng thêm thân thế mồ côi cha mẹ t.h.ả.m thương, sau này tâm lý liền trở nên méo mó.
Sau đó nữ chính thấy anh ta rất đáng thương nên đã quan tâm vài câu. Cũng vì vậy mà Bách Cẩm An thiếu thốn tình thương đã nảy sinh chấp niệm với nữ chính.
Về sau anh ta còn vì nữ chính mà đối đầu với nam chính, rồi làm ra một loạt hành động thiếu suy nghĩ, cuối cùng tự biến mình thành đại phản phái.
Trong nguyên tác không nói cụ thể Bách Cẩm An hỏng tai khi nào, chỉ nói sơ qua là hồi nhỏ bị ốm sốt đến hỏng. Vậy nên, là lần phát sốt này sao?
Nghĩ đến đây, Vân Thanh Hoan mím môi ngẩn ngơ một lát, sau đó nói với chú Trương: "Vậy làm phiền chú quá, giữa đêm hôm khuya khoắt thế này còn làm chú thức giấc."
Chú Trương xua tay: "Không có gì, sức khỏe của đứa trẻ mới là quan trọng nhất."
Ông kê t.h.u.ố.c bảo Vân Thanh Hoan cho đứa bé uống, sau đó đi tới giá gỗ bên cạnh treo chai nước lên, chuẩn bị truyền nước cho đứa nhỏ.
Đứa bé sốt đến khó chịu, Vân Thanh Hoan đút t.h.u.ố.c mà cậu bé cứ mím c.h.ặ.t môi không chịu mở ra, cô chỉ đành khẽ dỗ dành: "An An ngoan, mẹ ở đây rồi, uống t.h.u.ố.c xong là không khó chịu nữa nhé."
Chẳng biết có phải nghe thấy tiếng dỗ dành quen thuộc hay không, An An dần dần thả lỏng ra, ngoan ngoãn há miệng nuốt t.h.u.ố.c.
Thấy cậu bé đã uống t.h.u.ố.c, Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn đều thở phào nhẹ nhõm.
Cứ như vậy, hai người ở bên cạnh đứa trẻ truyền xong chai nước, gồng mình thức cho đến khi trời bắt đầu tờ mờ sáng.
Chú Trương ở bên cạnh cũng luôn quan tâm đến tình hình của đứa nhỏ, không hề đi nghỉ ngơi.
May mắn thay thân nhiệt của đứa trẻ dần hạ xuống. Vân Thanh Hoan lại một lần nữa sờ trán cậu bé, rồi so sánh với trán mình, phát hiện An An hiện tại chỉ còn sốt nhẹ.
Sau khi truyền nước xong, Bách Cẩm An vốn đang khó chịu nức nở lúc này đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế nằm, ngủ rất say. Dẫu sao dù là t.h.u.ố.c uống hay nước truyền, để bệnh nhân mau khỏe thì đều có thêm thành phần an thần trợ ngủ.
