Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 161

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:12

Vân Thanh Hoan nhìn cô ấy không nói gì, chẳng phải nói nhảm sao? Dáng vẻ này của cô rõ ràng là mới từ ngoài về, cơm chắc chắn không phải cô nấu, mẹ chồng lại đi làm đồng, ước chừng lúc này cũng mới về thôi.

Kiều Nguyệt sờ mũi, biết mình hỏi thừa, vội vàng huých Vân Thanh Hoan, nhỏ giọng nói: "Thực ra mình muốn nhắc cậu tranh thủ thời gian đi, mau ch.óng dụ dỗ đồng chí Bách đi lĩnh chứng. Cậu không biết đâu, sáng nay đồng chí Bách vừa đứng lên được, là chiều nay có không ít cô gái cứ lượn lờ quanh sân nhà cậu rồi đấy."

Chương 138 Tôi có thể nuôi em cả đời

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô bạn thân, Kiều Nguyệt biết ngay là cô chắc chắn không biết chuyện chiều nay có nhiều cô gái kéo đến.

Cô ấy liền kể lại một lượt.

Việc Bách Nại Hàn đột ngột đứng dậy được là một chuyện lớn trong thôn, chỉ mới nửa ngày mà cả thôn không ai không biết anh đã có thể đứng lên.

Dáng vẻ anh khí thế hiên ngang, hoàn toàn khác hẳn với lũ đàn ông thô kệch suốt ngày chân lấm tay bùn trong thôn, lập tức thu hút một đám các cô gái chưa gả chồng.

Mặc dù mẹ của những cô gái này chắc chắn là nhìn không trúng Bách Nại Hàn, cảm thấy người tuy đứng lên được nhưng lúc đi lại hơi khập khiễng, sau này chưa chắc đã chữa khỏi hẳn, hơn nữa trông anh như vậy chắc làm việc đồng áng cũng không thạo.

Một người đàn ông nếu không thể trở thành trụ cột gia đình thì cũng chẳng có tích sự gì.

Nhưng mấy cô gái trẻ chưa chồng này thì chẳng quan tâm chuyện đó, tuổi này họ vẫn coi trọng ngoại hình hơn. Vả lại nghe nói lúc Bách Nại Hàn giải ngũ, tổ chức có phát tiền trợ cấp, so với đàn ông khác trong thôn thì tuyệt đối không tính là nghèo.

Quan trọng hơn là Bách Nại Hàn cả ngày ở nhà làm việc vặt, còn giặt giũ nấu cơm. Cổng nhà họ Bách đôi khi mở toang, qua lại vài lần là ai cũng biết hết rồi.

Nhiều đàn ông trong thôn biết Bách Nại Hàn ở nhà làm mấy việc "đàn bà con gái" thì có chút khinh thường, nhưng điều này lại đ.á.n.h trúng tâm lý của các cô gái và những nàng dâu mới, cảm thấy Bách Nại Hàn chắc chắn là một người đàn ông tốt.

Thế nên, chiều nay có một tốp các cô gái đến tuổi lấy chồng rủ nhau lượn lờ gần nhà họ Bách, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng vào cổng viện, ý đồ gì thì nhìn một cái là ra ngay.

Vân Thanh Hoan nghe xong thì tặc lưỡi, cô thật sự không ngờ em chồng mình lại được săn đón đến thế.

Nhưng đúng thật, Bách Nại Hàn dù là nhân phẩm hay diện mạo, ở thời đại này tuyệt đối thuộc hàng xuất sắc.

Kiều Nguyệt thấy cô có vẻ chẳng để tâm, liền cảm thấy "rèn sắt không thành thép": "Thanh Hoan, cậu để tâm một chút đi. Cậu không biết đâu, hai nữ thanh niên tri thức ở chỗ mình chiều nay còn hỏi thăm mình về đồng chí Bách đấy, rõ ràng là cũng có ý đó với anh ấy."

Vì cô ấy chơi thân với Vân Thanh Hoan nên hai nữ thanh niên tri thức đó mới đặc biệt tới hỏi thăm tin tức.

Dù sao hai nữ thanh niên tri thức đó tuổi cũng đã lớn, thời gian xuống nông thôn còn lâu hơn cô ấy, trông chừng việc quay về thành phố là vô vọng rồi. Lại thấy Vân Thanh Hoan gả cho Bách Văn Tùng sống hạnh phúc như vậy, nếu không phải Bách Văn Tùng đột ngột xảy ra chuyện thì ngày tháng vẫn cứ êm đềm trôi. Bách Nại Hàn là em trai Bách Văn Tùng, nhân phẩm chắc chắn cũng không kém, hai người muốn kết hôn này đương nhiên là để ý tới anh.

Vân Thanh Hoan nghe xong thấy có chút cạn lời, lại thấy hơi buồn cười: "Chuyện này mình phải để tâm cái gì? Có nhiều cô gái có ý với em chồng mình, mình mừng còn không kịp nữa là, điều này cũng có nghĩa là chú ấy có thể sớm ngày cưới vợ, mẹ chồng mình chắc chắn sẽ rất vui."

Kiều Nguyệt lườm Vân Thanh Hoan một cái: "Cậu sao lại không hiểu thế nhỉ."

Cô ấy lén nhìn quanh quất, thấy bên cạnh không có ai, vội vàng kiễng chân thì thầm vào tai Vân Thanh Hoan: "Mình nói cho cậu biết, mắt nhìn người của mình chuẩn lắm. Đồng chí Bách nhìn cậu bằng ánh mắt không hề đơn thuần đâu, rõ ràng là thích cậu đấy. Chỉ có người trong cuộc như cậu là không nhìn ra thôi. Nếu là mình, mình sẽ nắm chắc cơ hội này, tái giá với em chồng. Vừa hay không phải rời khỏi cái nhà này, mẹ chồng vẫn là mẹ chồng đó, con cái cũng vẫn là con mình. Hơn nữa, chú ấy dù sao cũng là chú ruột của đứa bé, kiểu gì cũng đối xử với con tốt hơn những người đàn ông khác."

Vân Thanh Hoan sửng sốt, cô không ngờ những lời như vậy lại thốt ra từ miệng Kiều Nguyệt.

"Sao cậu lại nghĩ thế? Mình và Bách Nại Hàn giữa chúng mình trong sạch lắm!"

Kinh ngạc đến mức gọi thẳng tên cúng cơm của người ta ra luôn.

Kiều Nguyệt đảo mắt: "Mình dĩ nhiên biết hai người trong sạch rồi."

Dù sao nhân phẩm cả hai đều tốt, chắc chắn sẽ không làm chuyện quá giới hạn.

"Mình chỉ cho cậu một lời khuyên thôi. Dù sao mình cứ cảm thấy đồng chí Bách đối với cậu rất khác biệt, cậu phải nắm bắt cho tốt. Cậu cũng đừng quên đám người ở nhà cậu, chỉ cần cậu một ngày chưa kết hôn, họ chắc chắn sẽ không buông tha cậu đâu. Bây giờ họ tạm thời bị dọa chạy mất, nhưng đến lúc phản ứng lại chắc chắn sẽ quay lại tìm cậu đấy."

Dù sao đó cũng là mấy trăm tệ tiền sính lễ, là người thì ai mà nỡ từ bỏ.

Đừng để đến lúc ép người ta dùng đến thủ đoạn đặc thù nào đó thì không hay.

"Nếu là mình, mình sẽ nhân lúc nhà đẻ chưa kịp phản ứng, tự mình tìm người gả cho xong. Mà trong mười dặm tám thôn này, rõ ràng đồng chí Bách là lựa chọn tốt nhất. Thanh Hoan, những lời mình nói cậu hãy suy nghĩ cho kỹ, tuyệt đối đừng để người khác nhanh chân chiếm mất, đến lúc muốn hối hận cũng muộn rồi."

Nói xong, cô ấy còn trịnh trọng vỗ vai Vân Thanh Hoan, cuối cùng chẳng đợi người ta phản ứng đã bỏ đi mất.

Vân Thanh Hoan đầu óc váng vất trở về nhà.

Người đàn ông quả nhiên đã nấu xong cơm, anh đang đi lại bằng hai chân, nhưng chân chưa khỏi hẳn nên lúc đi đúng là có hơi khập khiễng. Dù vậy, điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ thanh tú tuyệt trần của anh.

Thấy cô về, anh đặt đĩa thức ăn lên bàn, rồi cười với cô: "Về rồi à? Vừa hay cơm chín rồi, vào ăn thôi."

Nụ cười đặc biệt đẹp, đôi mắt như chứa đựng cả ánh sao.

Vân Thanh Hoan đột nhiên lại nhớ tới lời Kiều Nguyệt nói: "Em chồng cậu nhìn cậu bằng ánh mắt không hề sạch sẽ đâu."

Mặt cô bỗng đỏ bừng, hơn nữa, nhịp tim bắt đầu đập nhanh một cách mơ hồ.

Vân Thanh Hoan lấy lại bình tĩnh, mới nhàn nhạt đáp lại một tiếng.

Chẳng mấy chốc, trên bàn ăn chỉ còn lại Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn, An An ăn xong thì ra sân chơi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.