Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 192
Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:18
Người đàn ông bất ngờ gõ cửa phòng cô, "Thanh Hoan."
"Gì thế?" Cô mở cửa, tay vẫn đang vò mái tóc còn hơi ướt. Dáng vẻ tóc xõa tung bay thế này khiến người đàn ông bất giác dời tầm mắt đi chỗ khác.
Bách Nại Hàn đưa xấp quần áo được gấp gọn gàng trong tay ra phía trước, "Đây là bộ quân phục nữ tôi nhờ người mua hộ, ngày mai chúng ta mặc bộ này kết hôn nhé, vừa khéo tôi cũng mặc quân phục."
Ở thời đại này, mặc quân phục kết hôn là một việc vô cùng vinh dự. Chỉ có điều quân phục không dễ kiếm.
Vân Thanh Hoan nhìn thấy bộ quân phục trong tay anh, đôi mắt sáng bừng lên vì mừng rỡ, cô đón lấy ngay lập tức, đáp: "Được chứ."
Hỉ phục của nguyên chủ thực sự rất bình thường, Vân Thanh Hoan vốn đã quen nhìn đủ loại trang phục nên không cảm thấy kinh ngạc trước bộ hỉ phục đó. Ngược lại, cô cảm thấy mặc quân phục kết hôn rất ngầu.
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, nói thêm: "Áo này giặt sạch rồi, cô cứ mặc trực tiếp là được."
Nói xong, anh quay người rời đi luôn.
Vân Thanh Hoan nhìn bóng lưng anh rời đi, định há miệng gọi lại vì vốn dĩ cô còn muốn bàn bạc với anh một chút. Hai người là kết hôn giả, dưới mí mắt mẹ chồng thì không thể thực sự ngủ riêng phòng được, đến lúc đó hai người ở chung một phòng thì phải ngủ thế nào?
Đó vốn dĩ là phòng của anh, bắt anh nằm đất thì không hợp lý, hơn nữa bây giờ là cuối tháng chín, thời tiết không nóng không lạnh thì còn đỡ, nhưng đợi đến mùa đông thì lạnh lắm, nằm đất rất dễ bị cảm lạnh, vả lại cũng không có nhiều chăn đệm đến thế.
Nhưng nghĩ đến quầng thâm dưới mắt người đàn ông vừa nãy, Vân Thanh Hoan lại nuốt lời định nói xuống. Thời gian này chuyện kết hôn cô chẳng cần phải lo liệu gì, toàn bộ đều là anh bận rộn, đi sớm về muộn mỗi ngày, mệt không hề nhẹ. Thôi, để tối mai rồi tính vậy.
Cầm bộ quân phục trong tay, ở khoảng cách gần cô còn ngửi thấy mùi xà phòng, không biết anh đã giặt từ lúc nào mà cô không thấy.
Cô không kìm được mỉm cười, vốn dĩ còn hơi căng thẳng, lúc này trong lòng ngược lại rất bình thản. Sau khi lau khô tóc, cô nằm lên giường một lát là chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Vân Thanh Hoan đã bị mẹ chồng gọi dậy: "Thanh Hoan à, mau dậy ăn chút gì lót dạ đi, kẻo lát nữa lại đói."
Lưu Ngọc Chi bưng lên cho cô hai quả trứng chần, bên trong còn cho cả đường đỏ.
Vân Thanh Hoan ăn xong bắt đầu vệ sinh cá nhân, rửa mặt xong thì thay quần áo. Vì mặc quân phục nên không thể dùng trâm cài tóc được nữa, cô rũ rũ mái tóc bồng bềnh mềm mại của mình, tết thẳng thành hai b.í.m tóc đuôi tôm, ở hai đầu b.í.m tóc lại buộc thêm dây đỏ.
Soi gương thấy cũng khá đẹp, có hơi hướng phong cách thời đại rồi. Vân Thanh Hoan mỉm cười, lúc này mới lấy mỹ phẩm ra trang điểm cho mình.
Đầu tiên cô thoa một lớp kem dưỡng da, sau đó trang điểm nhẹ nhàng. Nền da cô rất tốt, vả lại trang điểm đậm mà mặc quân phục cũng không đẹp.
Trang điểm xong, cuối cùng thoa son môi, khí sắc cả người lập tức tốt hơn hẳn.
Vân Thanh Hoan thay đôi giày bảo hộ lao động, đứng trước gương ngắm nghía. Xuyên không lâu như vậy rồi, cô thực sự chưa từng trang điểm t.ử tế cho bản thân. Trang điểm thế này, cô dường như lại quay về cuộc sống minh tinh rực rỡ hào quang ở kiếp trước.
Cũng có chút hoài niệm.
Vừa mới trang điểm xong thì Kiều Nguyệt đã đến.
Cô ấy nhìn thấy Vân Thanh Hoan thì ngẩn người ra, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: "Oa! Thanh Hoan, cậu thực sự quá xinh đẹp, tớ nhìn đến ngây người luôn rồi!"
Lớp trang điểm đó thật thanh thoát và tự nhiên, đẹp hơn nhiều so với lớp trang điểm của Hạ Vũ Hoa hồi kết hôn lần trước. Đúng là một trời một vực.
Kiều Nguyệt thầm cảm thấy may mắn vì mình đã tin tưởng kỹ thuật trang điểm của bạn tốt mà đến nhờ cô trang điểm.
Vân Thanh Hoan mím môi cười, bộ quân phục xanh lá khiến người ta trông vừa anh khí lại vừa kiều diễm, xinh đẹp đến lóa mắt: "Cậu hôm nay cũng rất đẹp."
Đúng vậy, hôm nay Kiều Nguyệt mặc bộ hỉ phục màu đỏ mới may, rất tôn khí sắc, cộng thêm việc dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, trông cô ấy xinh đẹp hơn thường ngày rất nhiều.
Cô bảo cô ấy rửa mặt trước, thoa kem dưỡng rồi mới tỉ mỉ trang điểm cho cô ấy. Kiều Nguyệt mặc đồ đỏ nên lớp trang điểm phải hơi đậm một chút mới có thể áp chế được sắc đỏ rực rỡ này.
Trang điểm xong, Vân Thanh Hoan lại dùng dây thun làm tóc cho cô ấy, không biết làm thế nào mà đôi tay lại khéo léo đến vậy, b.úi hết tóc lên, để vài sợi tóc con rơi lòa xòa, đẹp cực kỳ.
Vân Thanh Hoan nhìn người trong gương, hài lòng gật đầu, may mà tay nghề trang điểm chưa bị mai một. Thấy Kiều Nguyệt căng thẳng nhắm tịt mắt không dám nhìn, cô không nhịn được bật cười thành tiếng.
Chương 165 Thanh Hoan, hôm nay cậu thật đẹp
Vân Thanh Hoan cười trêu chọc: "Ái chà, đại mỹ nữ này ở đâu ra thế nhỉ? Muốn làm ai đẹp đến c.h.ế.t đây? Mau cười với chị một cái nào."
Nói rồi cô còn huýt sáo một cái, đưa tay nâng cằm cô ấy lên. Dáng vẻ lưu manh đó, nếu chỉ cần thay đổi giới tính là có thể bị người ta lôi ra đ.á.n.h cho một trận rồi.
Kiều Nguyệt vốn đang căng thẳng nghe cô nói vậy thì "phụt" một tiếng bật cười: "Cậu chỉ được cái dẻo miệng, so với đại mỹ nhân như cậu thì tớ chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi."
"Đâu có, hôm nay mỹ nhân Kiều rất hút hồn đấy nhé, mau soi gương xem tớ trang điểm thế nào." Vân Thanh Hoan mỉm cười nhìn mỹ nhân yêu kiều trong gương.
Kiều Nguyệt cũng mở mắt ra, có lẽ là hơi căng thẳng nên chậm rãi nhìn vào gương. Ngay sau đó, cả người cô ấy kinh ngạc sững sờ. Chỉ thấy người trong gương làn da trắng nõn, đôi mắt to và sáng, tôn lên sống mũi thanh tú, bờ môi mọng hơi chúm chím, đẹp đến mức lạ lẫm.
Hơn nữa, b.úi tóc cao càng làm khuôn mặt cô ấy trông nhỏ nhắn hơn, xinh đẹp vô cùng.
Vân Thanh Hoan nửa quỳ thân mình, đặt cằm lên vai cô ấy, mỉm cười nhìn hai mỹ nhân trong gương: "Thế nào hả? Tớ đã bảo là nhất định sẽ không làm cậu thất vọng mà."
Dù Vân Thanh Hoan xinh đẹp hơn Kiều Nguyệt rất nhiều, nhưng Vân Thanh Hoan đã cố ý trang điểm cho hai người theo hai phong cách khác nhau, đồng thời cũng đặc biệt làm nổi bật ưu điểm của Kiều Nguyệt và thu nhỏ khuyết điểm của cô ấy. Vì vậy, lúc này cô ấy trong gương so với Vân Thanh Hoan cũng không hề kém cạnh bao nhiêu, hai người mang vẻ đẹp mỗi người một vẻ.
Kiều Nguyệt nhìn mình trong gương, đẹp đến mức không dời mắt đi được. Một lúc sau, hốc mắt cô ấy bỗng đỏ hoe, rồi ôm lấy eo Vân Thanh Hoan, chân thành nói: "Thanh Hoan, thực sự cảm ơn cậu."
