Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 217

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:22

Bách Nại Hàn thực ra cũng muốn nghỉ ngơi, chỉ là thằng bé này khó trị, đang chơi hăng nên không chịu để anh dừng lại. Lúc này anh chỉ có thể giả vờ nghe lời mẹ, đặt đứa trẻ xuống.

An An vẫn muốn chơi tiếp, nhưng thấy chú mệt đến mức trên mặt lấm tấm mồ hôi, hơn nữa bà nội còn đang nhìn chằm chằm, cậu biết chơi đến đây là giới hạn của ngày hôm nay rồi, bèn ngoan ngoãn vẫy tay với anh: "Chú ơi, chú đi ngủ đi."

Trong phòng, Vân Thanh Hoan đang nằm trên giường đọc sách, thấy anh vào bèn hỏi một câu: "Thằng bé An An chịu ngủ rồi à?"

"Vâng, mẹ bảo nó đi ngủ."

"Anh không cần quá nuông chiều nó, nó cũng sắp bốn tuổi rồi, dạo này ăn uống tốt nên nặng lắm, bế lâu cũng mệt."

Thằng bé bây giờ đúng là một cục mỡ nhỏ, tuy mặc quần áo thì không thấy rõ lắm, nhưng cởi ra thì người đầy mỡ sữa, tay chân đều giống như ngó sen vậy.

Tất nhiên, đứa trẻ trắng trẻo mập mạp bây giờ nhìn rất đáng yêu, nhưng đúng là nặng thật, ngay cả mẹ ruột như Vân Thanh Hoan cũng chê nó nặng, không muốn bế lâu.

Bế một lát là mỏi nhừ cả cánh tay suốt một ngày.

Thấy cô quan tâm mình, người đàn ông nở nụ cười rạng rỡ: "Không sao, thỉnh thoảng bế nó chút nó cũng vui, tôi vẫn bế nổi. Chờ vài năm nữa nó lớn rồi, muốn tôi bế tôi cũng chẳng bế nữa."

Anh vừa nói vừa cởi quần áo, lúc nãy anh đã rửa mặt sạch sẽ rồi.

Anh vắt quần áo lên chiếc ghế gỗ cạnh giường, quần áo của Vân Thanh Hoan cũng ở trên đó, áo của anh phủ lên áo của cô, trông có chút mờ ám.

Vân Thanh Hoan nhìn một cái, dù đã quen nhưng vẫn có chút không tự nhiên mà dời tầm mắt đi.

Gần đây ở thôn Bách gia, ngoài việc Bách Nại Hàn lên trấn làm việc trở thành đề tài bàn tán, khiến người ta ngưỡng mộ nhà họ Bách gặp vận may lại được sống sung sướng, thì chuyện Kiều Nguyệt và Vương Thú Phượng m.a.n.g t.h.a.i cũng khiến mọi người xôn xao bàn tán suốt buổi.

Chuyện Kiều Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i phải đến tháng Chạp người trong thôn mới phát hiện ra. Dù sao thì trời lạnh đất đóng băng trơn trượt vô cùng, Kiều Nguyệt chỉ cần ra ngoài là Thẩm Cảnh Dương chắc chắn sẽ đi theo sau.

Thanh niên trí thức Thẩm thỉnh thoảng lại nhắc cô đi chậm thôi, cẩn thận đường trơn, hoặc lộ ra vẻ mặt căng thẳng vì sợ cô ngã. Đều là người có kinh nghiệm nên mọi người đoán ra ngay.

Có bà thím tò mò đi đến hỏi, chuyện Kiều Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i cũng chẳng phải chuyện gì lạ lẫm, hai vợ chồng không định giấu nên đã nói cho mọi người biết.

Ở nông thôn là thế, một chuyện chỉ cần một người biết là sẽ nhanh ch.óng truyền khắp cả thôn.

Chương 186 Đây thực sự là số hưởng!

Chuyện Kiều Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i mọi người mới bàn tán được vài ngày, Bách Trung Sơn đã giẫm lên lớp tuyết dày đi khắp thôn đổi trứng gà.

Nhà họ Bách tuy điều kiện khá tốt, nhưng việc đi khắp nơi đổi trứng gà thế này vẫn rất hiếm thấy, những nhà đổi cho anh không khỏi hỏi thêm vài câu.

Lúc này mới biết thì ra Vương Thú Phượng cũng mang thai.

Lúc Vương Thú Phượng gả cho Bách Trung Sơn ngay cả hôn lễ cũng không tổ chức, chỉ đi đăng ký kết hôn thôi. Ở nông thôn, không làm đám cưới mà chỉ lĩnh giấy chứng nhận thì không được coi là kết hôn thực sự, vì thế có không ít người sau lưng coi thường Vương Thú Phượng, cảm thấy cô là thanh niên trí thức từ thành phố tới, vì muốn làm việc ít đi mà lại chủ động đeo bám gã đàn ông nông thôn, đúng là không cần chút liêm sỉ nào.

Người trong thôn đã xem nhẹ kẻ "tự vác xác đến" như Vương Thú Phượng, thì có thể tưởng tượng được người nhà Bách Trung Sơn cũng không mấy coi trọng nàng dâu này.

Nhưng Vương Thú Phượng cũng là kẻ ghê gớm, mặc kệ mẹ chồng và người nhà bà xem thường cô thế nào, cô đều không quan tâm, vẫn cứ làm mưa làm gió trong nhà họ Bách, chỉ tay năm ngón sai bảo Bách Trung Sơn làm cái này cái kia, hơn nữa còn đòi ăn ngon mặc đẹp.

Chỉ cần một chút không vừa ý là cô quậy cho cả nhà không được yên ổn.

Lúc đầu mẹ chồng cô còn định đè đầu cưỡi cổ nàng dâu, nhưng ai mà ngờ được Vương Thú Phượng này lại khó đối phó đến thế. Sau đó cả nhà đều bị cô hành cho lên bờ xuống ruộng, đừng nói đến chuyện lập uy hay gây khó dễ cho nàng dâu tự vác xác đến này, chỉ cần có thể chung sống bình thường là họ đã tạ ơn trời đất lắm rồi.

Thế nên, Vương Thú Phượng vừa m.a.n.g t.h.a.i chưa được bao lâu, bụng còn chưa lộ rõ đã bắt đầu hống hách trong nhà, sai bảo Bách Trung Sơn đi kiếm đồ ngon cho cô tẩm bổ.

Việc nhà thì đừng mong cô làm lấy một chút, cả ngày trốn trong nhà hết ăn lại ngủ, hơn nữa một ngày ăn bốn bữa, quý giá vô cùng!

Người không biết còn tưởng cô sắp đẻ đến nơi rồi.

Mặc kệ người trong thôn có coi thường điệu bộ "mẹ quý nhờ con" của Vương Thú Phượng thế nào, nhưng phải thừa nhận Vương Thú Phượng cũng rất đỉnh, mới kết hôn vài tháng đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.

Dù có quậy thế nào, hễ sinh con đẻ cái được cho nhà chồng là tốt rồi.

Mà Kiều Nguyệt - người kết hôn cùng ngày với Vân Thanh Hoan cũng đã mang thai. Một lúc cả hai người đều có tin vui, ngược lại cái bụng của Vân Thanh Hoan lại chẳng có động tĩnh gì, nhất thời, có một số người bắt đầu bàn tán sau lưng.

Từng người một đều chạy đến trước mặt Lưu Ngọc Chi hỏi thăm, hỏi bà xem con dâu bà bây giờ bụng dạ đã có gì chưa.

Lưu Ngọc Chi không phải dạng vừa, thấy những người đến hỏi đều mang tâm lý xem kịch vui, bà mắng cho cả đám đi hết. Muốn xem kịch vui nhà bà à? Đừng hòng!

Người trong thôn tuy không lấy được tin tức từ chỗ Lưu Ngọc Chi, nhưng họ vẫn tự dùng mắt để nhìn.

Chỉ cần Vân Thanh Hoan ra ngoài là mấy bà vợ lại nhìn chằm chằm vào bụng cô, hoặc bóng gió hỏi cô dạo này nhìn thấy đồ ăn có cảm thấy buồn nôn hay không.

Vân Thanh Hoan cũng thấy cạn lời, trực tiếp nói: "Tôi không mang thai, mới kết hôn mà, có gì mà vội? Hơn nữa, An An là cháu ruột của Nại Hàn, khác gì con ruột đâu? Tôi có m.a.n.g t.h.a.i hay không cũng không quan trọng, tôi và Nại Hàn chẳng phải đã có An An rồi sao?"

Triệu Thu Mai trong đám người bĩu môi: "Thế sao mà giống nhau được? Con trai cô - An An có phải con ruột của đồng chí Bách đâu. Anh ấy là người trai tân cưới cô là người đã qua một đời chồng, cô không sinh cho anh ấy một đứa con trai nối dõi thì có xứng với anh ấy không?"

Cô ta chỉ trích Vân Thanh Hoan, giọng điệu còn đầy mùi chua giấm.

Triệu Thu Mai vốn ngứa mắt với vẻ mặt "được hời còn khoe mẽ" của Vân Thanh Hoan.

Nghĩ đến việc Bách Nại Hàn lại được vào làm công nhân ở nhà máy thép trên trấn, Triệu Thu Mai càng tức hơn.

Nếu không phải Vân Thanh Hoan nhảy vào ngang xương, thì người gả cho Bách Nại Hàn bây giờ đã là cô ta rồi, cô ta đã có thể theo anh lên trấn ăn cơm nhà nước, ở nhà tập thể, việc gì phải ở cái nơi thanh niên trí thức chật chội này, lại còn phải làm việc đồng áng mệt nhọc như thế.

Càng nghĩ càng tức, trời mới biết lúc đó cô ta suýt nữa đã định nhờ bà mối đến dạm hỏi nhà họ Bách rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.