Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 240

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:26

Lấy b.a.o c.a.o s.u trong túi ra đặt vào ngăn kéo bên giường, chỉ có thể để dành lần sau dùng vậy.

Ngày hôm sau, khi Vân Thanh Hoan ngủ dậy thì mẹ chồng đã nấu cơm xong xuôi.

Bữa sáng rất đơn giản, chính là ăn sủi cảo.

Vân Thanh Hoan lấy nước chấm sủi cảo đã pha tối qua ra, ăn lại càng thấy thơm hơn.

Ăn xong, Vân Thanh Hoan định đi rửa bát nhưng mẹ chồng không cho, đẩy cô ra khỏi bếp: "Con cùng Nại Hàn dẫn An An ra ngoài chơi đi."

Vân Thanh Hoan cảm động ôm lấy bà, cười híp mắt nói: "Mẹ, cảm ơn mẹ, còn cả tiền mừng tuổi tối qua mẹ cho con, con cũng nhận được rồi."

"Cái đứa nhỏ này, cảm ơn gì chứ, trong mắt mẹ, con cũng giống như An An, đều vẫn còn là trẻ con thôi."

Vân Thanh Hoan cười rạng rỡ.

An An đột nhiên lao ra, cậu bé rõ ràng cũng nghe thấy chuyện bà nội cho mẹ tiền mừng tuổi, cầm ba cái bao lì xì sáng rực của mình ra khoe khoang một chút: "Mẹ, mẹ có bao nhiêu tiền mừng tuổi? Có phải không nhiều bằng An An không?"

Vân Thanh Hoan nhìn bộ dạng của nhóc con này, trước mặt cậu bé, cô lấy hai cái bao lì xì của mình ra: "Cũng không nhiều lắm, cộng lại cũng chỉ có ba mươi đồng thôi."

Khóe môi đang vểnh cao của An An lập tức xị xuống, ánh mắt hâm mộ xen lẫn ghen tị nhìn bao lì xì của mẹ.

Ba cái bao lì xì của cậu bé cộng lại mới được có ba đồng, kết quả là mẹ cậu lại có nhiều tiền mừng tuổi như vậy!

An An cứ ngỡ tiền mừng tuổi của mình là nhiều nhất rồi, vì đám bạn trong thôn tiền mừng tuổi chỉ có mấy hào thôi.

Vân Thanh Hoan nhìn bộ dạng này của cậu bé, cười đến vui vẻ.

Bách Nại Hàn cũng đứng bên cạnh nhìn hai mẹ con cười, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.

Đến ngày mùng năm Tết, Hạ Vũ Hoa cuối cùng cũng từ trạm y tế trấn trở về.

Lúc về là nằm trên xe kéo, được mẹ cô ta kéo về.

Vân Thanh Hoan lúc đó cũng đang ở đầu thôn, liền nhìn thấy cảnh này, nhìn dáng vẻ mẹ Hạ Vũ Hoa gầy đi một vòng, cẩn thận chăm sóc con gái mình, chẳng hiểu sao hốc mắt đột nhiên thấy hơi cay cay.

Trong phút chốc, cô cảm thấy Hạ Vũ Hoa có chút không biết điều rồi, có một người mẹ ruột để tâm đến mình như vậy, mà không biết hằng ngày cô ta còn làm loạn cái gì nữa.

Nghe người bên cạnh nói, mẹ Hạ Vũ Hoa mượn xe kéo của thôn, rồi tự mình kéo lên trấn, lại từ trấn đón con gái về.

Đoạn đường xa như vậy, lại kéo thêm một người, mệt đến mức giữa trời đông giá rét mà mồ hôi đầy mặt.

Ngược lại, Cố Minh Lượng ở bên cạnh chẳng hề xót người chút nào, cũng không biết giúp nhạc mẫu kéo xe một tay.

Giang Văn Tú đứng bên cạnh nhìn thấy, khẽ nói: "Hạ Vũ Hoa cũng là may mắn, nói là đứa nhỏ trong bụng giữ được rồi, nhưng tổn thương cơ thể, e là hơn một tháng tới cho đến lúc sinh phải nằm giường nghỉ ngơi suốt. Bản thân cô ta vốn dĩ vì không chịu làm việc mà đã bất hòa với chị dâu, bây giờ lại phải nằm trên giường hơn một tháng không làm gì cả, đoán chừng nhà họ Hạ lại có chuyện để ầm ĩ rồi."

"Chỉ tội cho mẹ cô ta thôi, một bên là con dâu, một bên là con gái, thật sự khó xử, xử lý không tốt một chút là gia đình chẳng yên ổn."

Vân Thanh Hoan cũng nhíu mày: "Cũng không biết Cố Minh Lượng nghĩ gì nữa, cứ sống thế này thà bỏ ra ít tiền thuê cái phòng trong thôn mà ở."

Giống như vợ chồng Kiều Nguyệt và Thẩm Cảnh Dương, hiện giờ cuộc sống trôi qua rất tốt.

Như vậy Hạ Vũ Hoa cũng sẽ không vì lấy chồng rồi mà vẫn ở nhà ngoại để bị chị dâu bài xích.

Giang Văn Tú đứng bên cạnh bĩu môi: "Chắc chắn là tiếc tiền rồi."

Hạ Vũ Hoa ở trạm y tế hôn mê một ngày một đêm mới tỉnh, tỉnh lại người yếu đi nhiều, đường sá lại xóc nảy, cho nên Vân Thanh Hoan nhìn từ xa thấy người nọ đang ngủ.

Thấy mẹ con Hạ Vũ Hoa sắp đi tới, cô liền dời tầm mắt, định đứng tránh sang một bên.

Dù sao đi nữa, nhà họ Hạ và nhà họ Bách vẫn có chút hiềm khích, cô cứ vươn cổ ra nhìn như vậy sẽ có nghi vấn là đang xem náo nhiệt, trong tình huống cho phép thì vẫn nên tránh đi là tốt nhất.

Ai ngờ xe kéo vừa đi qua bên cạnh cô, Hạ Vũ Hoa vốn đang nhắm mắt nằm trên xe đột nhiên mở choàng mắt ra, ánh mắt mang theo sự dò xét và xem xét nhìn về phía Vân Thanh Hoan.

Vân Thanh Hoan sững sờ, theo bản năng nhìn lại thì phát hiện Hạ Vũ Hoa đã dời tầm mắt đi rồi.

Cô nhíu mày, trong lòng thoáng qua một tia kỳ quái.

Ánh mắt lúc nãy của Hạ Vũ Hoa rất không bình thường.

Nhìn về phía trước, thấy Cố Minh Lượng cúi đầu hỏi han Hạ Vũ Hoa ân cần, giống như đang nịnh nọt.

Hạ Vũ Hoa nghiêng đầu nhìn sang hướng khác, không thèm để ý đến Cố Minh Lượng.

Vì cái nhìn lúc nãy của Hạ Vũ Hoa, trên đường về nhà Vân Thanh Hoan vẫn luôn suy nghĩ, có chút không yên lòng.

Đến mức đi đường suýt chút nữa đụng phải người: "Xin lỗi."

Cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang bế đứa nhỏ bên cạnh, trông không lớn lắm, khuôn mặt tròn trịa, trông rất dễ mến, không phải kiểu đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng nhìn rất dễ chịu.

Bách Thúy Liên nhìn cô cười cười: "Vân thanh niên tri thức, em không sao chứ? Cũng tại chị, lúc nãy chỉ lo dỗ con gái mà không chú ý nhìn đường."

Vân Thanh Hoan lắc đầu: "Không sao ạ, là lỗi của em."

Cô nhìn đứa nhỏ trong lòng người phụ nữ: "Con gái chị lớn lên xinh thật đấy."

Bách Thúy Liên cũng cười: "Bố nó nói đứa nhỏ này nhìn là thấy thương rồi."

"Ninh Ninh, chào dì đi con."

Đứa nhỏ còn nhỏ, áp căn nghe không hiểu, chỉ nở nụ cười ngây thơ với người ta, đáng yêu vô cùng.

Vân Thanh Hoan thấy đứa nhỏ cười mềm mại, nỗi phiền muộn trong lòng quét sạch sành sanh.

Chương 206 Không có gì để lưu luyến

Bách Thúy Liên bế con gái trò chuyện với cô vài câu, Kiều Nguyệt đứng bên cạnh cũng cực kỳ quý mến đứa nhỏ này, đón lấy Ninh Ninh từ trong lòng cô ấy, cười nói: "Vẫn là sinh con gái tốt, trông mềm mại đáng yêu thế này, thật hy vọng đứa nhỏ trong bụng tớ cũng là một cô bé."

Giang Văn Tú nghĩ đến con gái mình cũng cười: "Con gái đúng là tốt, tâm lý, Kiều Kiều nhà chị so với con trai thì tâm lý hơn nhiều, lúc nhỏ không khóc không quấy, rất dễ chăm sóc, lớn lên còn biết giúp chị nấu cơm."

Thấy Vân Thanh Hoan cũng vui vẻ nhìn Ninh Ninh, Giang Văn Tú cười nói: "Thanh Hoan, là người đi trước, chị dâu nói với em này, vẫn nên có một đứa con gái thì tốt hơn. Bây giờ em và Nại Hàn kết hôn rồi, cố gắng năm nay sinh một đứa con gái, em xem Kiều Nguyệt kết hôn cùng đợt với em, bụng đã lớn thế kia rồi, em phải tranh thủ đi thôi."

Kiều Nguyệt ở bên cạnh xoa bụng cười, vô cùng tán thành: "Đúng vậy, cậu mau ch.óng có một đứa đi, đến lúc đó hai đứa nhỏ xấp xỉ tuổi nhau còn có thể chơi cùng nhau."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.