Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 260

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:29

Đứa trẻ này nghe vậy vui vẻ nói: "Vâng ạ, sâu bắt buổi sáng thì mới tươi."

Vân Thanh Hoan nghe xong trong lòng không khỏi xót xa, chỉ tay về phía chuồng gà, bảo cậu bé đi cho gà ăn, còn mình thì vào bếp lấy một cái màn thầu trắng và một bát cháo ra. Cũng may sáng nay cô nghĩ đến việc Tiểu Thạch Đầu có thể chưa ăn sáng nên đã để dành lại một chút đồ ăn trong nồi, bây giờ vẫn còn ấm.

Bưng ra đặt lên chiếc bàn trong sân, Tiểu Thạch Đầu vẫn đang cho gà ăn, cậu bé ngồi xổm bên cạnh chuồng gà, nhìn hai con gà mái ăn rất ngon lành.

Vân Thanh Hoan vẫy vẫy tay với Tiểu Thạch Đầu: "Cháu lại đây."

Tiểu Thạch Đầu có chút thắc mắc nhưng vẫn đi tới, tưởng là sắp bắt đầu học chữ rồi, ai ngờ vừa tới đã thấy trên bàn bày cháo và màn thầu trắng, cậu bé không kìm được mà nuốt nước miếng, cố gắng dời tầm mắt đi, bụng cảm thấy đói đến mức khó chịu hơn.

"Thím, thím... có chuyện gì thế ạ?" Toàn bộ tâm trí của Tiểu Thạch Đầu đều đặt vào đồ ăn bày trên bàn.

Dù đã cố gắng hết sức muốn bản thân dời tầm mắt đi, không muốn thím cảm thấy mình là người tham lam, còn muốn ăn cơm nhà họ, Tiểu Thạch Đầu sợ thím sẽ chán ghét mình mà không chịu dạy mình học chữ nữa.

Chỉ là mùi thơm của cơm cứ từng đợt từng đợt truyền vào mũi cậu, khiến bụng cậu bắt đầu co thắt, vừa đói vừa đau.

Thực ra tối qua cậu đã không ăn cơm, sáng nay cũng không ăn, chút đồ ăn ít ỏi còn lại trong nhà cậu đều để dành cho ông bà nội ăn, bản thân thì chỉ ăn quấy quá hai miếng vì sợ ông bà lo lắng.

Đến giờ, bụng cậu đã đói đến mức không chịu nổi nữa, dù có thắt c.h.ặ.t thắt lưng cũng khó lòng nhịn được cơn đói.

Sau vụ thu hoạch mùa thu, số lương thực được chia đã ăn gần hết rồi, nhất là nhà cậu toàn người già trẻ nhỏ, không kiếm được bao nhiêu điểm công, hầu như đều dựa vào lương thực cứu tế.

Tiểu Thạch Đầu bây giờ chỉ muốn tiết kiệm được chút nào hay chút nấy, chỉ cần có thể cầm cự được đến vụ thu hoạch mùa hạ là tốt rồi.

Vân Thanh Hoan nhận ra dáng vẻ đói đến khó chịu của cậu bé, thần sắc càng dịu dàng hơn mấy phần, có chút xót xa nói: "Mau lại đây, cơm sáng thím làm đúng lúc thừa ra một ít, đổ đi cũng phí, cháu cứ giúp thím ăn nốt cho xong đi."

Mắt Tiểu Thạch Đầu đột nhiên trợn to, chỉ vào chiếc màn thầu lớn và bát cháo bày trên bàn. Bất kể là gạo hay bột mì, những loại lương thực thường thấy ở hiện đại thì ở thời đại này đều là lương thực tinh, không có mấy gia đình nỡ ăn, vì vậy căn bản cũng không có chuyện ăn không hết. "Đều... đều để cháu ăn hết ạ?"

Cậu bé hỏi lại một cách không thể tin nổi.

Vân Thanh Hoan mỉm cười gật đầu.

Tiểu Thạch Đầu kịch liệt lắc đầu, liên tục lùi lại mấy bước: "Thím ơi, cháu không thể ăn được ạ."

Thím dạy cậu học, cậu còn chưa biết báo đáp thế nào, giờ lại còn ăn cơm nhà thím, vậy ra cái thể thống gì?

Ở thời đại này, một miếng ăn cũng có thể cứu sống được một mạng người, có thể hiểu được lương thực quan trọng đến mức nào.

"Cháu cứ ăn đi, nếu không hỏng đi cũng phí."

Vân Thanh Hoan ép cậu ăn: "Cứ coi như đây là cháu đang giúp thím một việc nhỏ đi."

"Hơn nữa, ăn no thì mới có sức mà học tập chứ."

Vân Thanh Hoan nói thêm vài câu, đứa trẻ này mới rụt rè ngồi xuống ăn cơm. Vừa c.ắ.n một miếng màn thầu, nước mắt cậu đã rơi xuống. Vân Thanh Hoan giật mình, vội vàng hỏi: "Sao thế? Có phải ăn mỗi màn thầu khô quá không nuốt nổi không? Thím có làm tương đậu bản, cháu chấm với tương mà ăn."

Nói xong, cô định vào bếp lấy tương.

Nhanh như cắt, một lát sau cô đã cầm một hũ tương ra, rồi múc hẳn hai thìa tương lớn cho cậu bé.

Tiểu Thạch Đầu vội lắc đầu: "Thím ơi, là cháu thấy màn thầu trắng ngon quá, cháu chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon như thế này ạ."

Đặc biệt là màn thầu chấm tương, ngon đến mức cậu chỉ muốn c.ắ.n luôn cả lưỡi mình.

Tương đậu bản này là do Vân Thanh Hoan làm, bên trong cho rất nhiều dầu và gia vị. Ở thời đại này, chẳng có nhà ai làm tương đậu bản mà nỡ cho nhiều dầu như cô, cho nên làm sao mà không ngon cho được?

Vân Thanh Hoan nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của cậu, liên tục dặn dò: "Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn."

Chỉ là cậu quá đói, tốc độ căn bản không thể chậm lại được.

Chỉ một loáng sau, bát cháo đã cạn sạch, chiếc màn thầu chấm tương cũng chỉ còn lại một nửa.

Tiểu Thạch Đầu chậm lại, trân trọng đặt nửa chiếc màn thầu còn lại xuống.

Vân Thanh Hoan tò mò: "Sao không ăn tiếp đi?"

Chút đồ ăn này chắc không đến mức khiến cậu ăn quá no, ngay cả An An nhỏ như vậy còn có thể ăn hết một chiếc màn thầu và một bát cháo.

Lông mi Tiểu Thạch Đầu run rẩy, cậu xoa xoa tay, nhỏ giọng nói: "Thím ơi, nửa cái còn lại này cháu có thể mang về cho ông bà nội cháu ăn không ạ?"

Họ đều chưa từng được ăn màn thầu trắng, nó thực sự quá ngon, ngon đến mức Tiểu Thạch Đầu suýt chút nữa đã không kìm lòng được mà ăn hết sạch.

Vân Thanh Hoan trong lòng dâng lên một nỗi xót xa, mỉm cười nói: "Đương nhiên là được rồi, để thím đi lấy giấy dầu gói lại cho cháu."

Cô vào bếp, lấy thêm một chiếc màn thầu nữa, phết tương đậu bản lên, rồi cùng dùng giấy dầu gói lại đưa cho cậu.

Mắt Tiểu Thạch Đầu đỏ hoe, hồi lâu sau, cậu đột nhiên đứng thẳng người, cúi gập người chào cô thật sâu: "Thím ơi, cảm ơn thím. Sau này nếu có cơ hội cháu nhất định sẽ báo đáp thím ạ!"

---

Chương 223 Đàn em của phản diện

Tiểu Thạch Đầu tuy nhỏ nhưng đã nhìn thấu nhân tình ấm lạnh, tự nhiên nhận ra đây là thím đặc biệt gói màn thầu cho mình, cảm động vô cùng.

Lời cam đoan chắc nịch của đứa trẻ cũng khiến Vân Thanh Hoan kinh ngạc một chút, đặc biệt là sự kiên nghị trong mắt cậu bé không giống như lứa tuổi này nên có.

Cô sững lại, rồi mỉm cười xoa đầu Tiểu Thạch Đầu: "Đừng khách sáo với thím, mau gói lại đi, chúng ta phải học bài rồi."

Cũng may sáng nay cậu bé rất chăm chỉ, lúc đến mới hơn bảy giờ, vì vậy sự chậm trễ này cũng vừa vặn đến tám giờ.

Tiểu Thạch Đầu gật đầu thật mạnh, lau nước mắt, mặc kệ sự ngăn cản của Vân Thanh Hoan mà chạy đi rửa bát thật sạch sẽ, động tác cực kỳ thành thạo.

Sau đó, cậu lại nghiêm túc lau bàn một lượt, lúc này mới ngồi xuống ghế, đặt tay ngay ngắn lên bàn, chăm chú nhìn cô.

Vân Thanh Hoan rất thích thái độ này của cậu, cô bảo An An ngồi bên cạnh lấy vở ra viết bài tập cô đã giao cho cậu bé, sau đó đưa bộ đồ dùng học tập đã chuẩn bị sẵn cho Tiểu Thạch Đầu: "Này, đây là quà gặp mặt thím tặng cháu."

Một bộ đồ dùng học tập mới tinh, hơn nữa chất lượng rất tốt.

Mắt Tiểu Thạch Đầu trợn tròn, vội xua tay không chịu nhận.

---

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.