Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 293

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:34

Trời cũng đã muộn, Bách Nại Hàn bước vào thay nước nóng cho họ, lại mang thêm ít hạt dưa vào. Mấy người lúc này mới sực nhận ra bao nhiêu hạt dưa đã c.ắ.n hết, nước nóng cũng đã uống cạn, liền lên tiếng cáo từ. Vân Thanh Hoan cũng không giữ họ lại.

Sáng sớm hôm sau, vừa ăn cơm xong Tiểu Thạch Đầu đã sang. Vân Thanh Hoan thấy cậu bé liền mỉm cười, vẫy vẫy tay: "Lại đây, để thím xem vết thương ở chân cháu thế nào rồi."

Tiểu Thạch Đầu đặt gùi xuống, không đi cho gà ăn ngay mà bước tới một cách thành thạo. Tư thế đi lại của cậu bé đã tự nhiên hơn nhiều, rõ ràng vết thương ở chân đã lành đáng kể. Vân Thanh Hoan nhìn chằm chằm vào vết thương đỏ au đầy t.h.u.ố.c sát trùng trên chân cậu bé, ở giữa có một miếng vảy lớn sắp bong ra. Hơi ngứa nên Tiểu Thạch Đầu không nhịn được đưa tay lên sờ, Vân Thanh Hoan thấy vậy liền nói: "Cháu phải chú ý một chút, đừng dùng tay gãi, đợi vảy rụng là khỏi thôi."

Dương Quế Hoa đúng là tâm địa độc ác, xô đẩy làm Tiểu Thạch Đầu va vào tảng đá sắc nhọn, chân bị rạch một vết lớn. Lúc đó Tiểu Thạch Đầu nói không sao, Vân Thanh Hoan tưởng cậu bé thật sự không sao, liền bảo An An mang ít t.h.u.ố.c mỡ sang rồi không hỏi thêm nữa. Ai ngờ sáng hôm sau Tiểu Thạch Đầu sang học, chân đi khập khiễng, mặt mày nhăn nhó. Vì thời tiết hơi nóng nên vết thương thậm chí còn mưng mủ, làm Vân Thanh Hoan hoảng hồn, vội vàng đưa cậu bé đến chỗ bác sĩ Trương trong làng xem thử và băng bó lại.

Bác sĩ Trương biết hoàn cảnh nhà Tiểu Thạch Đầu, cau mày không nói gì, cẩn thận băng bó chân cho cậu bé. Sau đó ông nói cũng may Vân Thanh Hoan đưa đến kịp lúc, nếu không vết thương này rất dễ bị nọc. Nếu thật sự bị nọc thì sẽ là vấn đề lớn. Vân Thanh Hoan sợ đến khiếp vía, sau đó lấy t.h.u.ố.c, bắt Tiểu Thạch Đầu mỗi sáng đều phải để cô bôi t.h.u.ố.c một lần mới yên tâm.

Lúc này, Vân Thanh Hoan lại xử lý vết thương cho cậu bé một lần nữa, bôi t.h.u.ố.c xong mới cho đi, rồi đưa cho cậu bé hai cái bánh bao: "Bánh bao nhân rau mới hấp đấy, cháu ăn thử đi." Hai cái bánh bao lớn, vừa thơm vừa mềm.

Tiểu Thạch Đầu mắt sáng rực lên, vội vàng cảm ơn. Cậu bé ăn một cái, còn giữ lại một cái. Vân Thanh Hoan biết cái bánh bao đó là cậu bé muốn mang về cho ông bà nội, không kìm được khẽ thở dài, đứa trẻ này thật sự rất hiểu chuyện, mới có hơn sáu tuổi thôi mà. Hơn nữa cậu bé không bao giờ ăn không thứ gì của cô, lần nào cũng tìm việc để làm. Biết người nhà họ Bách đều bận rộn, không có thời gian đi hái rau dại hay tìm lâm sản, cậu bé đều hái nhiều hơn một chút rồi chia cho Vân Thanh Hoan. Vân Thanh Hoan nhận tấm lòng của cậu bé, sợ không nhận cậu bé sẽ thấy buồn trong lòng.

Sau khi học xong bài hôm nay, Tiểu Thạch Đầu bắt đầu quét dọn sân, dọn dẹp chuồng gà, quét sạch phân gà mang đổ vào vườn rau. Phân gà là loại phân bón tự nhiên vô cùng quý giá. Cậu nhóc làm việc không ngơi nghỉ, bận rộn khoảng hơn nửa tiếng mới lau mồ hôi trên trán, thở phào một cái, xách gùi, cầm vở chuẩn bị về.

Vân Thanh Hoan gọi cậu bé lại, bưng cho cậu một bát canh đậu xanh có cho hai viên đường phèn: "Uống xong hãy về."

Tiết trời giữa tháng sáu âm lịch, tương đương với tháng bảy dương lịch, nóng vô cùng. Vân Thanh Hoan chẳng làm gì cũng thấy oi bức, nhớ cái máy điều hòa ở thời hiện đại, huống chi đứa trẻ này làm việc không ngừng tay, cô thật sự sợ cậu bé bị say nắng. Tiểu Thạch Đầu l.i.ế.m bờ môi khô nẻ, bát canh đậu xanh vừa mới được ướp lạnh bằng nước giếng trông vô cùng hấp dẫn. Cậu bé không kìm được đón lấy, ực một hơi hết sạch bát canh. Canh ngọt thanh, mang theo hương thơm của đậu xanh, rất ngon, hơn nữa uống xong cả người đều thấy dễ chịu hơn hẳn.

Cầm cái bát không, Tiểu Thạch Đầu mặt hơi đỏ. Mình vừa ăn vừa mang về, lại còn để thím dạy đọc chữ viết chữ, nợ thím thật sự là càng ngày càng nhiều. Vân Thanh Hoan xoa đầu cậu bé, cười nói: "Cháu đi bận việc đi, đừng để mệt quá nhé." Lòng bàn tay áp lên tóc cậu bé, ấm áp như bàn tay người mẹ trong ký ức của cậu. Sau đó, Tiểu Thạch Đầu chưa kịp cảm nhận thêm lần nữa thì Vân Thanh Hoan đã bỏ tay ra, mỉm cười nhìn cậu. Tiểu Thạch Đầu không kìm được thấy trong lòng có chút hụt hẫng.

Chương 251 Đặc biệt nói xấu sau lưng tôi đấy à?

Đợi người đi rồi, Vân Thanh Hoan vội vàng đi múc nước rửa tay. Lúc nãy thấy ánh mắt mong đợi của cậu nhóc, cô không nhịn được liền xoa đầu một cái, kết quả là xoa một cái thấy đầy mồ hôi nhễ nhại, khó chịu c.h.ế.t đi được. Cô có chút chê bai nhưng không dám thể hiện ra trước mặt người ta. Tiểu Thạch Đầu vốn dĩ vì hoàn cảnh gia đình nên có chút tự ti, nhạy cảm và đa nghi, nếu cô thể hiện ra thì sự gần gũi vất vả lắm mới xây dựng được suốt mấy tháng qua chắc chắn sẽ tan biến không ít. Dĩ nhiên không phải cô chê bai Tiểu Thạch Đầu, mà là chê cái cảm giác mồ hôi nhễ nhại này thôi.

Lúc này, An An không biết từ đâu chạy lại, đầu cũng đầy mồ hôi. Cậu nhóc chì đầu tới: "Mẹ ơi, mẹ cũng xoa đầu con đi." Đôi mắt sáng lấp lánh, rõ ràng là cậu bé đã thấy Vân Thanh Hoan xoa đầu Tiểu Thạch Đầu. Vân Thanh Hoan nhìn mồ hôi trên trán con trai, chê bai đẩy cậu nhóc ra, lạnh lùng từ chối: "Không xoa." Nói đoạn liền dùng nước giếng rửa tay, cảm thấy làn nước giếng mát lạnh thấm vào tay rất dễ chịu, còn rửa thêm một lúc lâu trong đó. An An bĩu môi: "Mẹ ơi, mẹ thiên vị!" Chỉ trích nhìn cô. Vân Thanh Hoan đảo mắt, không buồn để ý đến cậu nhóc. An An có lẽ đã quen với thái độ này của cô nên một lát sau lại chạy biến đi đâu mất, chắc là đi tìm bạn chơi rồi.

Đến trưa, Kiều Nguyệt sang tìm cô: "Thanh Hoan, tôi bắt được ít tôm và ốc, hôm nay Cảnh Dương còn câu được ba con cá, tôi mang sang cho cô một con. Đúng rồi, tối nay cô có thời gian không? Có thể sang nhà tôi sớm một chút được không? Tôi xào tôm và ốc không được giỏi lắm, cô có thể đứng bên cạnh chỉ bảo tôi một chút không?" Kiều Nguyệt vừa nói vừa có chút ngượng ngùng. Con mình làm tiệc đầy tháng mà lại để Vân Thanh Hoan là khách sang giúp một tay nấu cơm.

Vân Thanh Hoan cười, đón lấy con cá từ tay cô: "Có gì đâu chứ? Không phải cô đã trả thù lao rồi sao?" Cô lắc lắc con cá tươi rói vẫn còn đang quẫy đuôi. Cô múc một xô nước đổ vào chậu, thả con cá vào cho nó bơi một lúc. Tuy sớm muộn gì cũng phải c.h.ế.t nhưng làm vậy nó sẽ c.h.ế.t chậm hơn, đến mai ăn thịt cá sẽ tươi hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.