Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 342

Cập nhật lúc: 27/01/2026 11:05

"Em cứ quyết định là được."

Người đàn ông nhìn quanh bốn phía thấy không có ai, vội tiến lên ôm lấy Vân Thanh Hoan, hôn lên trán cô, xót xa nói: "Vợ ơi, hôm nay em đã phải chịu kinh sợ rồi, cũng chịu khổ rồi, anh lại không biết gì cả, xin lỗi em vì đã không thể ở bên cạnh khi em yếu lòng nhất."

Vân Thanh Hoan nghe lời anh nói, vốn định thoát khỏi vòng ôm của anh vì sợ mẹ chồng nhìn thấy, lúc này lòng bỗng ấm áp nên cũng mặc kệ anh.

Lúc đó trong lòng cô thật sự rất sợ hãi, hoảng loạn và không biết phải làm sao.

"Anh biết là tốt rồi, nhưng nể tình thái độ của anh tốt như vậy, em tha lỗi cho anh đấy."

Vân Thanh Hoan cười duyên, còn hừ lạnh một tiếng.

Trước mặt anh, cô giống như một đứa trẻ.

Bách Nại Hàn có chút giận An An: "Cái thằng ranh con này, nó làm em phải lo lắng sợ hãi lâu như vậy, anh thật sự muốn dạy dỗ nó một trận."

"Hửm?" Ánh mắt Vân Thanh Hoan bỗng nhiên sắc lẹm.

Chương 289 Rõ ràng là rơi vào hố phúc rồi!

Vân Thanh Hoan nhìn anh đầy đe dọa, giọng nói lạnh lùng: "Sao nào? Anh định đ.á.n.h con trai em đấy à?"

Bách Nại Hàn rất có ý chí sinh tồn, vội ôm lấy cô dỗ dành: "Đâu có đâu em, đó cũng là cháu ruột của anh mà, anh thương nó còn không kịp nữa là. Anh chỉ là giận nó làm em lo lắng khổ sở thế thôi."

"Nhưng cơn giận này đến nhanh mà đi cũng nhanh, lát nữa là anh tự điều chỉnh được ngay ấy mà."

Vân Thanh Hoan nghe mà phì cười: "Hừ, anh biết thế là tốt."

"Nhưng An An nếu thật sự không ngoan, không tôn trọng anh, phạm phải lỗi lầm mang tính nguyên tắc thì anh cũng có thể đ.á.n.h."

Vân Thanh Hoan không phải người không nói lý lẽ, trẻ con lúc cần đ.á.n.h thì vẫn phải đ.á.n.h, đương nhiên nếu giải quyết được bằng lời nói thì vẫn nên hạn chế động tay động chân.

Chúng ta là người xã hội văn minh mà, những việc thô lỗ phải làm ít thôi.

Người đàn ông biết cô đây là sợ An An không tôn trọng anh, xót xa cho anh đây mà, không nhịn được mỉm cười.

Lồng n.g.ự.c rung động, Vân Thanh Hoan tựa vào n.g.ự.c anh, không kìm được mà mặt hơi nóng lên.

Lưu Ngọc Chi đang định ra cửa, nhìn thấy cảnh này lại lẳng lặng rút chân về.

Trong lòng thầm thở dài một tiếng, con trai con dâu ân ái như vậy, chỉ tiếc là hai đứa không thể có con.

An An ngủ một mạch đến tận chiều tối mới tỉnh. Bách Nại Hàn buổi trưa vội vàng đưa đứa nhỏ về, công việc của anh vẫn chưa xử lý xong, nên buổi chiều ăn cơm xong lại đạp xe lên thị trấn làm việc tiếp. Trước khi đi, anh đưa tiền nhuận b.út đã lĩnh và thư từ cho Vân Thanh Hoan.

Đợi khi An An tỉnh dậy thì Bách Nại Hàn cũng đã tan làm về rồi, nên cậu bé hoàn toàn không biết chú nhỏ chiều nay vẫn đi làm, thấy anh đang nhặt rau liền tò mò tiến lên hỏi: "Chú nhỏ ơi, tối nay chúng ta ăn gì ạ? Có thịt không chú?"

Có chút thèm rồi.

Vừa ngủ dậy đã thấy đói.

Chưa đợi Bách Nại Hàn trả lời, Vân Thanh Hoan đã lau sạch tay đi tới, cười mắng: "Làm gì thì ăn nấy, chẳng lẽ con là người không nấu cơm mà còn định gọi món chắc?"

An An lập tức biết điều ngậm miệng lại.

Vân Thanh Hoan nhìn mà thấy buồn cười: "Yên tâm đi, có thịt."

Cậu bé lập tức vui vẻ trở lại thấy rõ.

Đúng là có thịt thật, một đĩa đậu que muối xào thịt nạc, nhưng thịt nạc ít đến đáng thương, chỉ lèo tèo vài miếng.

Giây phút nhìn thấy món ăn, mặt An An lập tức xìu xuống, nhưng cậu cũng biết bữa ăn nhà mình thế này đã được coi là tốt nhất trong thôn rồi, dù sao lương thực cũng rất quý giá.

Vì vậy cậu không nói gì, chỉ im lặng ăn cơm.

Ăn cơm xong, Vân Thanh Hoan gọi An An đến bên cạnh mình: "Con không phải muốn đi học sao?"

An An ngơ ngác "ơ" lên một tiếng: "Nhưng mẹ ơi, không phải mẹ không muốn cho con đi học sao ạ?"

Vân Thanh Hoan bị khả năng hiểu bài của cậu làm cho tức cười, không nhịn được gõ nhẹ vào đầu cậu: "Mẹ không cho con đi học bao giờ? Mẹ là không muốn cho con nhảy lớp sớm như vậy thôi."

"Bây giờ mẹ cho con một cơ hội để đi học, nhưng phải bắt đầu từ lớp một, không được nhảy thẳng lên lớp ba. Đợi con học xong một năm, nếu con vẫn muốn nhảy lớp thì mẹ sẽ tôn trọng ý kiến của con. An An, con thấy thế nào?"

An An đương nhiên thấy cực kỳ tốt rồi, miệng cười toe toét, vô cùng vui sướng: "Thế thì tốt quá rồi ạ, mẹ ơi con nghe mẹ, con sẽ học từ lớp một, con không nhảy lớp nữa!"

Cậu đi học lớp một chẳng phải lại được chơi cùng đám bạn của mình sao?

Hơn nữa lần sau cậu đi tìm Quý Hoài Mặc cũng sẽ không bị thấp kém hơn, vì cậu và Quý Hoài Mặc đều là học sinh lớp một!

An An vô thức ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt rất kiêu ngạo.

Vân Thanh Hoan nhìn bộ dạng này của cậu không nhịn được mà mỉm cười: "Con cũng đừng có đắc ý quá sớm, nếu đến lúc thi giữa kỳ mà không qua thì trường người ta cũng không nhận con đâu."

An An rất tự tin: "Mẹ yên tâm đi ạ, con nhất định sẽ không làm mẹ mất mặt đâu, đến lúc đó con sẽ mang điểm tuyệt đối về cho mẹ!"

"Chà, con cũng tự tin gớm nhỉ."

Vân Thanh Hoan cười nói.

Sáng sớm hôm sau ăn cơm xong, Vân Thanh Hoan dẫn theo An An và Tiểu Thạch Đầu đi thăm hỏi từng nhà.

Đầu tiên là bảo An An cùng cô đi cảm ơn những người đó, và mỗi nhà đều tặng hai quả trứng gà coi như quà cảm ơn, kèm theo một lá thư mời mời họ lúc nào rảnh thì tới dự tiệc nhận người thân. Sau đó cô nói với mọi người rằng cô dự định nhận Tiểu Thạch Đầu làm con nuôi, lúc này cô sẽ kéo Tiểu Thạch Đầu ra để cậu bé lộ diện trước mặt mọi người.

Vốn dĩ có một số người vì chuyện hôm qua giúp Vân Thanh Hoan tìm đứa nhỏ suốt nửa ngày trời mà thấy cô không có phản ứng gì nên trong lòng có chút không thoải mái.

Nhưng lúc này thấy người ta thật sự chuyên môn dắt theo đứa nhỏ tới thăm hỏi, còn đặc biệt tặng trứng gà, từng người một lại cảm thấy hơi ngại ngùng.

Cảm thấy cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là giúp tìm người thôi, không đáng để Vân Thanh Hoan tặng trứng gà.

Nhưng nhận được quà cảm ơn, lòng họ vẫn thấy rất dễ chịu.

Hơn nữa họ còn hứa đến lúc đó nếu có thời gian nhất định sẽ tới dự tiệc nhận thân.

Vân Thanh Hoan ban đầu định tiệc nhận thân chỉ làm đơn giản thôi, không mời quá nhiều người, chỉ mời những người thân thiết là được.

Nhưng qua chuyện ngày hôm qua, Vân Thanh Hoan hiếm khi trỗi dậy lòng áy náy với Tiểu Thạch Đầu, tối đến cô liền bàn bạc với Bách Nại Hàn, hai người nhất trí cho rằng tiệc nhận thân vẫn nên làm lớn một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.