Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 36

Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:04

Đặc biệt là khi lão Lý hét lớn một tiếng: "Ngồi chắc vào nhé!" sau đó khẽ quất roi vào con bò một cái, con bò liền chạy nhanh lên, cả chiếc xe theo đó lắc lư với biên độ lớn hơn, Vân Thanh Hoan không giữ vững được cơ thể, bỗng chốc theo đà lắc lư của cánh tay anh mà ngã vào lòng anh.

Tiết trời giao mùa giữa xuân và hạ, thời tiết cũng khá nóng, cả hai người đều mặc áo dài tay mỏng manh, sự tiếp xúc gần gũi như vậy thậm chí còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nhau. Bách Nại Hàn cả người cứng đờ lại một chốc, vội vàng đưa tờ báo cho An An, sau đó ngồi ngay ngắn lại. Vân Thanh Hoan đều có thể cảm nhận được những khối cơ bắp rắn chắc vừa mới bộc phát tức thì của anh, vô cùng có lực. Đáng tiếc, người đàn ông này thật sự quá đỗi thuần khiết, hoặc có lẽ là nội liễm, rất nhanh đã thu xếp lại được cảm xúc. Cô cũng đã giữ vững được cơ thể, trong lòng thầm tiếc nuối một chút, nhưng ngoài mặt vẫn tự nhiên như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ vì những chuyện xảy ra trên đường đi nên suốt quãng đường Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn đều rất yên tĩnh, không nói chuyện mấy, trái lại nhóc con Bách Cẩm An này thì ríu rít nói không ngừng, hưng phấn cứ bắt người ta phải đáp lời mình. Tuy rằng có chút phiền phức nhưng cũng không đến mức khiến không khí bị tẻ nhạt.

Những nam thanh nữ tú ngồi xung quanh có mấy người, họ cứ thỉnh thoảng lại lén nhìn ba người bên này. Thật sự là người đàn ông tuy trông chân bị tàn tật nhưng diện mạo thật sự thanh tú, còn có vẻ nho nhã hơn cả những đồng chí nam ở điểm thanh niên tri thức, nhưng lại mang theo một luồng khí chất cứng cỏi không nói nên lời, vô cùng mê người. Còn Vân Thanh Hoan thì càng không cần phải nói, nổi tiếng xinh đẹp trong thôn. Còn Hạ Vũ Hoa ở làng bên cạnh, người khác đều khen cô ta xinh đẹp, nói cô ta là hoa khôi của làng, nhưng nếu thật sự đứng trước mặt Vân Thanh Hoan thì e rằng bị so sánh đến mức chẳng còn ra cái gì nữa. Vân Thanh Hoan đẹp đến mức rực rỡ ch.ói lòa.

Còn An An ngồi bên cạnh tuy có chút gầy yếu, quần áo trên người cũng có chút bẩn rồi, nhưng cũng lớn lên rất đáng yêu, so với những đứa trẻ gầy gò bẩn thỉu khác thì trông xinh xắn như một em bé may mắn vậy. Chỉ là Vân Thanh Hoan bình thường không hay ra khỏi cửa, những thanh niên này tuy nhận ra cô nhưng không quen biết, cho nên cũng chỉ là vô tình hay hữu ý nhìn qua, chứ không cố ý bắt chuyện.

Chương 32 Mãng rông

Vân Thanh Hoan thì thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ bây giờ đều là đường đất, xe bò đi lại đặc biệt xóc nảy, cảm giác xóc đến mức cô sắp nôn hết bữa sáng ra rồi, có chút khó chịu, nếu họ lại tìm cô bắt chuyện thì cô thật sự không muốn nói. Nhưng thế này lại có vẻ không lịch sự lắm, bây giờ không ai đến tìm cô nói chuyện thì cũng nhẹ lòng.

Xe bò đi xóc đến mức bụi đất bay mịt mù, những thanh niên đang ríu rít nói chuyện lúc trước đến lúc sau cũng không nói gì nữa, rõ ràng là bị xóc đến mức không dễ chịu gì. Trái lại nhóc con An An này thì vẫn nhảy nhót tung tăng, tinh thần phấn chấn nhìn đông ngó tây. Vân Thanh Hoan trong lúc đó còn lo lắng đường xóc quá, ngộ nhỡ xóc trúng cái chân vốn dĩ đang bị thương của Bách Nại Hàn thì không tốt, còn lên tiếng hỏi anh: "Chân chú như thế này chắc không sao chứ?"

Người đàn ông ngồi vững như bàn thạch, mặc dù con đường này rất xóc nhưng anh dường như không cảm nhận thấy, nghe vậy lắc đầu: "Không sao." Anh chỉ chỉ vào cái chân được cố định bằng ván gỗ của mình. Sáng nay trước khi đi, anh đã tìm hai miếng ván gỗ để cố định chân lại, hoá ra tác dụng là ở đây.

Cũng may là không phải khó chịu quá lâu, khi Vân Thanh Hoan sắp không chịu nổi nữa thì xe cuối cùng cũng dừng lại, cảm giác chắc phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ đi đường. Trong lòng thầm cảm thấy may mắn, may mà ngồi xe bò, lão Lý đ.á.n.h xe cũng nhanh, nếu không nếu đi bộ e rằng phải đi hơn hai tiếng đồng hồ, chân có thể bị mòn rộp mất.

Ngửi bầu không khí trong lành, Vân Thanh Hoan thở phào một cái, xóc đến mức m.ô.n.g cũng thấy đau, bỗng đứng phắt dậy, chân bị tê suýt chút nữa thì ngã, may mà Bách Nại Hàn ở bên cạnh đỡ lấy cô một cái: "Cẩn thận." Đợi cô đứng vững rồi, anh lập tức buông tay ra, giữ một khoảng cách nhất định với cô.

Vân Thanh Hoan mỉm cười với anh: "Cảm ơn chú." Sau đó đợi một lúc cho hết tê chân cô mới xuống xe. Vừa xuống xe, cô định bế An An xuống, ai ngờ đứa nhỏ này quậy phá vô cùng, bỗng đứng phắt dậy, hai tay đung đưa: "Xem con này!"

"Rầm!" một cái từ trên xe nhảy xuống. Có lẽ là lực nhảy có chút mạnh, cậu bé còn lao về phía trước vài bước, loạng choạng một cái suýt chút nữa thì ngã. Vân Thanh Hoan nhìn cái thằng bé xui xẻo này, tim cũng treo lên tận cổ. Thế mà An An vẫn chưa nhận ra, ngược lại còn tự hào chạy lại, ngước mặt nhìn Vân Thanh Hoan: "Mẹ ơi, con tự xuống được rồi này!" Rõ ràng là muốn cô khen mình đây mà.

Nụ cười trên mặt Vân Thanh Hoan thu lại, vẻ mặt có chút nghiêm trọng. Nhưng người trên xe đều đã xuống hết rồi, lão Lý rõ ràng là còn có việc, cô phải bê xe lăn của Bách Nại Hàn xuống, để anh xuống trước ngồi hẳn hoi rồi mới đi dạy dỗ cái thằng bé nghịch ngợm này. Lão Lý lại giúp cô cùng bê, đặt xuống đất, Bách Nại Hàn cũng không cần người đỡ, trực tiếp chống tay vào xe bò là xuống được rồi, sau đó ngồi vào xe lăn.

Vân Thanh Hoan lấy ra năm hào định đưa cho lão Lý, lão Lý xua tay: "Đợi lúc về hai người đưa một thể cho tôi là được." Đều là người cùng đại đội cả, mọi người đều quen biết nhau, trái lại cũng chẳng cần lo ai quỵt nợ. "Được ạ." Vân Thanh Hoan đồng ý, lại nhét tiền vào lại.

Lão Lý ở bên cạnh đ.á.n.h xe ngựa đi tiếp, vừa đi vừa nói: "Hai giờ chiều các người ra đây đợi là được, tôi lúc đó sẽ qua đây đón người." Sau đó liền thong thả đi mất. Đợi người đi rồi, Vân Thanh Hoan nhìn An An, vẻ mặt nghiêm nghị. An An vốn đang cười hì hì cũng cảm nhận được cơn giận của cô, nụ cười trên mặt thu lại, cẩn thận liếc nhìn cô một cái, hai tay vò vò vạt áo của mình: "Mẹ ơi?"

"Con có biết mình sai ở đâu không?" Vân Thanh Hoan hỏi cậu bé, giọng nói không chút gợn sóng.

An An lắc đầu: "Mẹ ơi, con làm sai chỗ nào ạ?" Cậu bé nghĩ một vòng cũng không biết mình làm sai cái gì. Cậu bé dù sao vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện lắm.

Vân Thanh Hoan cũng không thật sự muốn để cậu bé tự nói ra, trực tiếp bảo: "Con lúc nãy nên từ trên xe bò nhảy xuống như thế sao? Cái xe bò đó cao như vậy, còn cao hơn cả con nữa, nếu con bò bỗng dưng chạy đi, con bỗng chốc từ trên xe ngã xuống bị thương thì phải làm sao?" Đặc biệt là nếu con bò đó bỗng dưng lùi lại, giẫm lên người cậu bé, hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.