Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 379

Cập nhật lúc: 27/01/2026 11:12

Lý Anh Nga còn định hỏi cô, con trai cô không đi cùng sao?

Bởi vì ấn tượng về bé An An trong bà thực sự rất sâu sắc, thằng bé quá đẹp trai, cũng giống như đứa cháu trai bảo bối của bà vậy.

Vân Thanh Hoan vẫn từ chối, giải thích với Lý Anh Nga rằng nhà cô ở trong thôn, cách đây khá xa, nếu ăn cơm xong trời tối sẽ rất khó về.

Lý Anh Nga lúc này mới tiếc nuối thôi không ép nữa, bà cứ ngỡ hai vợ chồng cũng sống gần đây.

Vân Thanh Hoan thở phào nhẹ nhõm, thực sự sợ làm người thím nhiệt tình hiếu khách này không vui.

Sau khi lắng xuống, cô mới cảm thấy cơn buồn nôn dâng lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Oẹ!"

Cô không nhịn được vịn vào cột bên cạnh mà nôn thốc nôn tháo.

Đã lâu rồi cô không bị nôn nao như vậy, nước chua trong dạ dày suýt chút nữa cũng nôn ra hết, sườn kho tàu ăn trưa cũng bị nôn sạch.

Nôn đến mức nước mắt giàn giụa.

Bách Nại Hàn nhìn mà xót xa, vỗ lưng cô: "Sao tự nhiên lại muốn nôn thế này?"

Anh thành thục lấy mơ chua từ trong túi ra cho Vân Thanh Hoan ăn để đè nén cơn buồn nôn.

Sau khi nôn hết đồ trong bụng ra, Vân Thanh Hoan thấy dễ chịu hơn hẳn, ăn vài quả mơ, cảm giác khó chịu được áp chế, lúc này mới nói: "Chắc là do lúc nãy chạy nhanh quá."

Chương 324 May mà có kinh vô hiểm

Người đàn ông có chút tự trách: "Tại anh."

Lúc nãy tình thế cấp bách, Bách Nại Hàn theo bản năng nắm tay Vân Thanh Hoan chạy, thực sự không hề nhận ra người đang m.a.n.g t.h.a.i thì không được chạy như vậy.

Thực tế là ngoài lần nôn trong bữa tiệc nhận người thân đó ra, Vân Thanh Hoan không còn bị nôn thêm lần nào nữa, bụng vẫn phẳng lì, ăn được ngủ được, ngoài việc hay buồn ngủ hơn bình thường một chút thì không có gì khác biệt.

Lúc đầu, cặp vợ chồng trẻ chưa có kinh nghiệm nên rất cẩn thận, về sau thấy thực sự không cần quá lo lắng nên mới không còn giữ kẽ như trước.

Chỉ là chủ quan quá cũng không tốt, chẳng phải lúc này đây, vào thời điểm then chốt, cả hai vợ chồng đều quên mất trong bụng còn có một đứa bé sao.

Bách Nại Hàn nhìn cô như vậy, tự trách đến c.h.ế.t mất: "Đều tại anh, em mau ngồi xuống nghỉ một lát đi."

Anh vơ ít cỏ khô cạnh đó cho cô ngồi lên.

Nôn xong lại ăn mơ chua, Vân Thanh Hoan đã thấy khỏe hơn nhiều, nghe vậy mỉm cười nhìn anh, giọng an ủi: "Đừng tự trách nữa, giờ em đã thấy khá hơn nhiều rồi."

Mà bên cạnh, Lý Anh Nga ngạc nhiên trợn to mắt: "Thanh Hoan, có phải cháu có tin vui rồi không?"

Năm ngoái, khi gặp nhau trên xe buýt, Vân Thanh Hoan vì say xe mà nôn thốc nôn tháo, Lý Anh Nga lúc đó còn tưởng cô mang thai.

Biết mình nhầm xong bà còn thấy khá ngại ngùng, không ngờ hơn một năm sau gặp lại, Vân Thanh Hoan thực sự m.a.n.g t.h.a.i rồi.

Người già thường quan niệm đông con nhiều phúc, nên lúc này biết Vân Thanh Hoan có thể mang thai, bà thực sự rất mừng cho cô.

Vân Thanh Hoan không giấu giếm, mỉm cười gật đầu: "Vâng, cháu m.a.n.g t.h.a.i rồi."

Lý Anh Nga lập tức cũng không đi nữa, bảo con trai mình về nhà trước, còn bà thì ở bên cạnh kéo tay Vân Thanh Hoan trò chuyện, dặn dò không ít điều cần chú ý khi mang thai.

Mặc dù có nhiều chuyện Vân Thanh Hoan đã biết rồi, nhưng cô vẫn kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu.

Đợi Lý Anh Nga nói xong xuôi, Vân Thanh Hoan cảm thấy không còn khó chịu nữa. Thấy thời gian không còn sớm, hai vợ chồng Vân Thanh Hoan chào Lý Anh Nga một tiếng rồi dìu nhau đi về phía cửa thương xá.

Mẹ chồng và An An đều đã đợi đến sốt ruột, Tiểu Thạch Đầu thì không ngừng dáo dác nhìn quanh. Thấy hai người quay lại, cậu bé vội vàng chạy lên đón: "Bố nuôi, mẹ nuôi."

Cậu bé ngẩng đầu, vẻ mặt đầy lo lắng.

Vân Thanh Hoan mỉm cười xoa đầu cậu bé: "Đợi sốt ruột rồi đúng không? Chúng ta về nhà thôi."

Lưu Ngọc Chi đi tới, đỡ lấy đống thịt từ tay con trai, lo lắng lên tiếng: "Sau này chúng ta thà không ăn thịt chứ không được đi chợ đen mua nữa đâu, thực sự là đáng sợ quá."

Lúc nãy bà thấy có một nhóm người áp giải mấy người từ phía chợ đen đi tới.

Những người đó trên tay còn xách theo đồ đạc, rõ ràng là đi chợ đen bán hàng.

Lưu Ngọc Chi sợ đến mức tim suýt nhảy ra ngoài.

Biết thế bà đã ngăn cản con trai và con dâu không cho họ đi chợ đen thử vận may rồi, cứ sợ sẽ nhìn thấy hai đứa trong đám người đó.

Đợi người đi khuất, thấy không có người quen, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng thấy con dâu đi mãi chưa về, bà lại tưởng tượng ra bao nhiêu cảnh tượng hai đứa gặp chuyện, lúc đó Lưu Ngọc Chi cảm thấy trời sắp sập xuống rồi.

Cảm giác kinh hồn bạt vía này thực sự quá đáng sợ, bà không muốn vì chút ham muốn ăn uống mà phải chịu đựng sự kinh hãi này.

Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn cũng thấy rất áy náy, ai mà ngờ được hai người lại đen đủi đến thế, người hiếm khi đi chợ đen như họ mà bây giờ vừa đi là gặp ngay đợt kiểm tra?

Nhưng cũng may là có kinh vô hiểm.

Hai người vẫn lên tiếng xin lỗi mẹ chồng vì đã khiến bà lo lắng.

Mặc dù chuyến đi này rất kịch tính, nhưng nhìn thấy số thịt mua được, thực lòng mà nói, vẫn thấy khá vui.

Tất cả đồ mua được đều được chằng lên chiếc xe đạp của Bách Nại Hàn, anh còn phải chở cả An An và mẹ chồng nữa. Vân Thanh Hoan sợ anh chở nhiều đồ quá khó đi, định chằng bớt thịt sang xe mình một ít nhưng Bách Nại Hàn không chịu.

"Lúc nãy em còn nôn nao khó chịu, đi xe không anh đã lo rồi, chở thêm đồ là tuyệt đối không được."

Nếu không phải vì thực sự không thể chở thêm hai đứa trẻ, Bách Nại Hàn đã muốn Tiểu Thạch Đầu ngồi lên xe mình luôn rồi.

Anh còn muốn đưa Vân Thanh Hoan đến trạm y tế trên trấn kiểm tra xem sao, sợ lúc nãy chạy gấp quá làm ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng, nhưng Vân Thanh Hoan thấy mình không sao cả, chỉ là phản ứng ốm nghén bình thường lúc nãy thôi.

Mà Lưu Ngọc Chi nghe con trai nói vậy, căng thẳng nhìn chằm chằm vào bụng con dâu, đầy lo lắng: "Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à? Sao tự nhiên lại nôn?"

Bách Nại Hàn và Vân Thanh Hoan nhìn nhau, cả hai đều có chút chột dạ, rồi kể lại đầu đuôi sự việc vừa rồi.

Lưu Ngọc Chi tức giận tiến lên đ.á.n.h con trai mình: "Cái thằng vô tâm này, vợ con đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, sao con có thể dắt nó chạy nhanh như vậy? Nếu con dâu có mệnh hệ gì, xem mẹ có đ.á.n.h c.h.ế.t con không!"

Bà thực sự ra tay, đ.á.n.h "bốp bốp" kêu vang, mặc dù qua lớp áo dày như vậy nhưng Vân Thanh Hoan vẫn thấy xót xa thay cho anh.

Nhưng Bách Nại Hàn lại như không cảm thấy gì, nịnh nọt cười với Lưu Ngọc Chi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.