Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 38
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:05
Đầu tiên cô mua hai con tem, sau đó điền địa chỉ của những tòa soạn báo đó lên, nhân viên bưu điện có lẽ biết những nơi này, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô một cái: "Đồng chí, khá đấy nhé." Nói rồi giơ một ngón tay cái về phía cô.
Bất kể sau này bài báo có được nhận hay không, nhưng có thể có lòng tin gửi đi thì trong mắt nhân viên bưu điện đã là người có văn hóa rồi. Vân Thanh Hoan bị anh ta nhìn đến mức có chút ngượng ngùng, khiêm tốn nói: "Tôi chỉ là thử xem sao thôi, cũng chưa chắc đã thành công đâu ạ."
"Thế cũng là rất giỏi rồi."
Trước khi đi, Vân Thanh Hoan dặn nhân viên bưu điện nếu có thư của cô thì phiền anh ta gửi đến làng Bách gia, nhân viên bưu điện lập tức đồng ý ngay. Gửi xong rồi, một việc trong lòng cô đã hoàn thành, bỗng chốc cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Trong bưu điện có đặt một chiếc đồng hồ, cô ngẩng đầu nhìn một cái, phát hiện bây giờ đã hơn mười giờ rồi. Đợi dạo thêm hơn một tiếng nữa là có thể đi tiệm cơm quốc doanh mua bánh bao ăn rồi.
Cô đi vào thương xá tìm Bách Nại Hàn và Bách Cẩm An, vừa mới thấy người đã phát hiện nhóc con Bách Cẩm An này miệng cứ động đậy liên tục, không biết đang ăn cái gì. Bách Nại Hàn là người đầu tiên nhìn thấy cô, ánh mắt dịu lại không ít: "Chị dâu, chị gửi xong rồi à?"
"Ừ." Cô chỉ chỉ cái miệng đang mấp máy của Bách Cẩm An, tò mò hỏi: "Thằng bé đang ăn gì thế?"
Không cần Bách Nại Hàn mở miệng, Bách Cẩm An nghe vậy liền ngẩng đầu lên, vui vẻ nói: "Chú út mua cho con kẹo sữa Đại Bạch Thỏ ạ, ngon lắm luôn!" Ngon đến mức cậu bé ăn liền một lúc hai viên! Nhóc con phấn khích đến nỗi mặt cũng đỏ lên, cẩn thận lấy từ trong túi vải ra một viên đưa cho Vân Thanh Hoan: "Mẹ ơi, mẹ cũng ăn đi."
Vân Thanh Hoan cũng không khách sáo, trực tiếp đón lấy bóc ra bỏ vào miệng, ngon hơn viên kẹo sữa mà Lưu Ngọc Chi đưa cho cô không biết đã để bao lâu rồi một chút, kẹo sữa thời này đều làm từ sữa nguyên chất, hương sữa đậm đà, đúng là rất ngon. Cô hỏi Bách Cẩm An: "Con có mời chú út ăn cùng không?"
Nhóc con lộ vẻ ngập ngừng, rõ ràng là cậu bé chưa từng nghĩ đến việc cho chú út ăn. Vân Thanh Hoan không tán thành nhìn cậu bé: "Chú út mua kẹo cho con, con có phải nên cảm ơn chú không? Còn phải cùng chia sẻ với chú nữa chứ?"
An An xấu hổ cúi đầu, quay sang nhìn Bách Nại Hàn, lấy từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho anh: "Chú ơi, cảm ơn chú ạ, chú cũng ăn kẹo đi."
Bách Nại Hàn ở bên cạnh nói: "Chú có ăn kẹo hay không cũng được mà."
Vân Thanh Hoan trực tiếp bảo: "Cho chú thì chú cứ nhận đi, đây là tấm lòng của An An."
Người đàn ông lúc này mới đón lấy, bóc ra bỏ vào miệng, cảm nhận vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, có chút ngẩn ngơ. Lúc nhỏ anh thật ra cũng thích ăn kẹo sữa, chỉ là lúc đó điều kiện gian khổ, kẹo sữa đối với anh mà nói chính là một món đồ xa xỉ, sau này lớn lên có tiền trợ cấp rồi, muốn ăn kẹo có thể mua bất cứ lúc nào, nhưng lại không bao giờ còn tâm trạng khao khát muốn ăn kẹo như trước nữa.
Vân Thanh Hoan lông mày cong cong: "Ngon phải không ạ? Thật ra chú không cần nuông chiều An An đâu, kẹo sữa này đắt lắm." Nhìn một cái là biết chắc chắn An An thấy kẹo sữa là không đi nổi bước nào nữa rồi, anh mới mua cho đứa trẻ, nếu không như anh là một người đàn ông to xác thì thật sự không biết có thể nghĩ đến việc mua kẹo cho đứa trẻ ăn hay không.
"Không sao đâu ạ, cũng đâu phải ngày nào cũng mua cho thằng bé đâu." Trong mắt người đàn ông chứa chan ý cười.
Vân Thanh Hoan sờ sờ đầu An An, nói với cậu bé: "Con nhớ để dành một viên mang về cho bà nội ăn nhé, nhà mình có đồ gì ngon đều phải nhớ chia sẻ."
Nhóc con gật đầu: "Vâng ạ!"
"Còn nữa, kẹo này con không được ăn quá nhiều một lúc, một ngày tối đa chỉ được ăn một viên thôi, nếu không sau này răng mà mọc sâu răng thì phải để bác sĩ nhổ răng của con đi đấy, sẽ chảy rất nhiều m.á.u."
An An mặt mũi trắng bệch, có chút chột dạ bịt c.h.ặ.t miệng mình lại. Vân Thanh Hoan nhìn bộ dạng này của cậu bé là biết chắc chắn cậu bé không chỉ ăn một viên: "Con đã ăn mấy viên rồi?" Cô nheo mắt nhìn cậu bé.
Nhóc con run rẩy ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt sắc sẻm của cô lại vội vàng cúi đầu: "Hai... hai viên ạ."
"Hửm?" Giọng cô hơi cao lên, rõ ràng là không tin lắm: "Đứa trẻ nói dối không phải là đứa trẻ ngoan đâu."
"Ba viên ạ!" An An ngẩng đầu lên, có chút căng thẳng nói: "Mẹ ơi, con chỉ ăn có ba viên thôi, con không lừa mẹ đâu ạ!" Thật sự là ngon quá, cậu bé không nhịn được!
"Mẹ tin con, đây là lần đầu tiên con không nhịn được mà ăn ba viên mẹ có thể thông cảm, nhưng lần sau là không được đâu đấy."
"Chỉ là lần này con đúng là đã làm sai chuyện, không chỉ ăn nhiều kẹo như vậy mà còn định nói dối nữa, mẹ phải trừ của con một ngôi sao nhỏ."
"Hả?" Nhóc con trên mặt bỗng chốc ỉu xìu hẳn đi. Cậu bé còn muốn tích góp sao nhỏ để đổi lấy món đồ mình muốn mà.
Bên cạnh, Bách Nại Hàn thắc mắc: "Sao nhỏ gì cơ ạ?"
Chương 34 Chó mắt nhìn người thấp
Lúc nãy khi Vân Thanh Hoan dạy dỗ đứa trẻ anh vẫn luôn lặng lẽ nhìn mà không nói gì, nhưng cô đột nhiên nhắc đến việc muốn trừ một ngôi sao nhỏ, trên mặt An An đầy vẻ thất vọng hối hận, anh có chút tò mò rồi.
Vân Thanh Hoan giải thích: "Tôi nói với thằng bé rồi, chỉ cần mỗi lần thằng bé làm một việc tốt, tôi sẽ thưởng cho nó một ngôi sao nhỏ, đợi khi nó tích đủ hai mươi ngôi sao là có thể đưa ra một yêu cầu với tôi, chỉ cần không quá đáng tôi đều sẽ đáp ứng nó, nhưng nếu nó làm chuyện gì không tốt thì tôi sẽ trừ bớt sao của nó đi."
"Hoá ra là như vậy." Bách Nại Hàn bừng tỉnh đại ngộ, sau đó nhìn nhóc con cười híp mắt nói: "An An cố lên nhé."
Bách Cẩm An thần sắc càng thêm ảm đạm. Cậu bé vân vê viên kẹo trong tay, mím môi, vốn dĩ cậu vất vả lắm mới có được một ngôi sao, kết quả bây giờ đến cả ngôi sao đó cũng không còn nữa rồi. Cậu bé ngẩng đầu hỏi Vân Thanh Hoan: "Mẹ ơi, mẹ bảo con chỉ cần làm việc tốt là sẽ có sao, vậy con giúp quét nhà giặt quần áo rửa bát có được sao không ạ?"
Vân Thanh Hoan mỉm cười: "Tất nhiên là được rồi." Nhóc con vẻ ảm đạm trên mặt bỗng chốc quét sạch sành sanh, khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ cười, rõ ràng là đang âm thầm tính toán điều gì đó. Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn hai người lớn nhìn nhau một cái, tâm đầu ý hợp mỉm cười.
Bởi vì tiền trong tay không nhiều, cộng thêm việc hiện tại cô cũng chưa kiếm được tiền, hơn nữa đồ trong thương xá cũng khá đắt, Vân Thanh Hoan chỉ dạo một vòng chứ không mua cái gì cả.
