Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 390
Cập nhật lúc: 27/01/2026 12:01
Ngay sau đó, cậu nhóc còn chắp tay cúi chào, ra dáng lắm, rồi chìa tay ra: "Chú nhỏ, chú không có ý gì ạ?"
An An cười trông hơi "đáng đòn".
Tiểu Thạch Đầu cũng đứng bên cạnh học theo, chỉ là cậu không dày mặt được như An An, nên không dám chìa tay xin bao lì xì.
Vân Thanh Hoan đứng bên cạnh cười không ngớt, nhìn người đàn ông đầy hả hê.
Bách Nại Hàn chắc chắn là chẳng chuẩn bị bao lì xì cho hai đứa nhỏ rồi.
Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, ngay sau đó, chậm rãi lấy từ trong túi ra hai chiếc bao lì xì, rồi đưa cho An An và Tiểu Thạch Đầu, rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước: "Chúc hai đứa năm mới vui vẻ."
Vân Thanh Hoan: "..."
Người đàn ông này chuẩn bị bao lì xì từ lúc nào vậy? Cô thế mà chẳng biết chút gì cả.
Đồ đàn ông đáng ghét!
Vân Thanh Hoan lườm anh một cái cháy mắt.
Bách Nại Hàn bị lườm chỉ biết vô tội sờ mũi, bao lì xì này là do anh tự làm bằng số giấy đỏ còn thừa.
Anh đút tay vào túi nắn nắn, trong đó vẫn còn hai chiếc bao lì xì nữa.
An An và Tiểu Thạch Đầu nhận được tiền mừng tuổi, hai đứa đi về phía Lưu Ngọc Chi.
Lưu Ngọc Chi cười hớn hở, bà đã chuẩn bị sẵn bao lì xì từ sớm, trực tiếp lấy ra đưa cho hai đứa nhỏ: "Đều có cả, mỗi đứa một chiếc."
Hai đứa trẻ sướng rơn, thế mà lại quỳ gối xuống đất, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt người lớn tuổi nhất trong nhà: "Chúc bà nội năm mới vui vẻ ạ!"
"Ối chà, đều vui hết, đều vui hết! Mau, đừng dập đầu nữa, mau đứng lên đi, sao lại hành lễ lớn như vậy với bà già này?"
Bà nói thì nói vậy, nhưng nụ cười trên mặt không thể che giấu được.
Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn nhìn nhau, hai người cũng tiến lên chúc Tết Lưu Ngọc Chi, chỉ là không trang trọng đến mức dập đầu, mà chỉ cúi người chào: "Mẹ, chúc mẹ năm mới vui vẻ!"
"Đều vui! Đều vui!"
Lưu Ngọc Chi không hề thiên vị, đưa cho Bách Nại Hàn và Vân Thanh Hoan mỗi người một bao lì xì: "Trong mắt mẹ các con mãi mãi vẫn là trẻ con, đều có tiền mừng tuổi cả!"
Bà còn lấy thêm một chiếc bao lì xì nữa đưa cho Vân Thanh Hoan: "Đây là tiền mừng tuổi cho đứa bé trong bụng con, hôm nay là cái Tết đầu tiên đứa nhỏ này đón ở nhà mình!"
Vân Thanh Hoan cũng không khách sáo, nhận lấy luôn: "Vậy con xin thay mặt đứa bé trong bụng cảm ơn mẹ ạ."
Dù chưa mở ra, nhưng Vân Thanh Hoan nắn nắn bao lì xì, rõ ràng mẹ chồng cho tiền mừng tuổi đứa bé trong bụng rất hậu hĩnh.
Cô không nhịn được mím môi cười, bà cụ này thật là đáng yêu.
Tất cả đều nhận được tiền mừng tuổi, nhất thời trong căn phòng ngập tràn tiếng cười nói vui vẻ, vô cùng hạnh phúc.
Hôm nay phải thức đêm đón giao thừa, Vân Thanh Hoan cũng không định ở lì trong nhà, mà định cùng Bách Nại Hàn đi dạo quanh thôn.
Mẹ chồng cũng đi tìm bà Trần và những người khác rồi.
Hai đứa trẻ cầm số pháo nổ và pháo hoa đã mua từ trước, cũng hăng hái chạy ra khỏi cửa.
Bách Nại Hàn đang định kéo người ra khỏi sân, Vân Thanh Hoan kéo lại: "Đừng đi vội, theo em vào phòng mẹ đã."
Bây giờ trong nhà chỉ còn lại hai người họ, có vài việc sẽ dễ thực hiện hơn.
Bách Nại Hàn hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì.
Vân Thanh Hoan đi vào phòng mẹ chồng, cũng không nhìn ngó lung tung, mà đi thẳng đến đầu giường, lấy một chiếc bao lì xì từ trong túi ra đặt dưới gối.
Bách Nại Hàn nhìn thấy bèn nhướng mày, trong mắt tràn đầy ý cười: "Đây là tiền mừng tuổi em chuẩn bị cho mẹ à?"
"Đương nhiên rồi, tiền mừng tuổi có thể trừ tà, mẹ gối đầu lên nó ngủ một đêm, năm mới sẽ luôn khỏe mạnh vui vẻ."
Lưu Ngọc Chi đối xử tốt với cô thế nào, Vân Thanh Hoan đều ghi nhớ trong lòng.
Vì vậy, cô cũng luôn muốn đối xử tốt với mẹ chồng.
Ý cười trong mắt Bách Nại Hàn càng đậm, thấy cô định kéo mình đi, anh vội nói: "Đợi một chút."
Vân Thanh Hoan tò mò nhìn anh.
Chỉ thấy người đàn ông đi tới bên giường, làm y hệt như những gì cô vừa làm.
Cô không khỏi trợn tròn mắt, ngay sau đó, trong mắt cũng tràn ngập nụ cười.
Hai vợ chồng nhìn nhau cười, ngay cả trong không khí cũng tẩm nhuộm sự dịu dàng mật ngọt.
Chương 334 Quà năm mới
Vân Thanh Hoan cứ ngỡ chuyện này thế là kết thúc, đang định kéo người đàn ông đi ra ngoài, nào ngờ Bách Nại Hàn đột ngột giữ cô lại, mỉm cười lấy từ trong túi ra một chiếc bao lì xì nữa đưa cho cô.
"Thanh Hoan, đây là tiền mừng tuổi dành cho em."
"Còn nữa, anh đã chuẩn bị quà năm mới cho em rồi."
Người đàn ông khẽ thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm áp phả lên mặt Vân Thanh Hoan, cô không nhịn được sờ sờ khuôn mặt mình, có chút nóng bừng.
Nhận lấy bao lì xì, nắn một cái thấy độ dày, thế mà lại có không ít tiền.
Cô tò mò hỏi: "Anh chuẩn bị quà năm mới gì cho em vậy?"
Người đàn ông kéo cô vào phòng, cúi người lục lọi trong tủ, không lâu sau, anh lấy ra một bộ quần áo mới tinh, thế mà lại là một chiếc áo khoác măng tô bằng len màu nâu nhạt, còn là kiểu có thắt lưng, vô cùng xinh đẹp, dù có đặt ở thời hiện đại cũng chẳng hề lỗi mốt chút nào.
Vân Thanh Hoan chỉ nhìn một cái đã không nhịn được mà yêu thích không buông tay, tiến lên dùng tay sờ lớp len trên áo khoác, khẽ nói: "Đẹp thật đấy, cái này tặng cho em sao?"
"Đúng vậy, em có muốn thử một chút không?" Người đàn ông đưa chiếc áo khoác qua, trong mắt tràn đầy sự mong đợi.
Để mua được bộ quần áo này, anh đã phải tốn không biết bao nhiêu tâm tư, còn mượn đồng nghiệp một ít tiền, cộng với tiền thưởng cuối năm, lúc này mới gom đủ tiền mua áo khoác.
Bộ quần áo này phải tốn gần một trăm tệ, gia đình bình thường áp chừng chẳng nỡ mua đâu, một bộ quần áo bằng ba tháng lương ròng của người ta rồi còn gì.
Vân Thanh Hoan vui vẻ khoác lên người, thắt dây lưng lại, thế mà lại vừa vặn đến lạ kỳ, cô đi đi lại lại một vòng trước mặt người đàn ông, dang rộng hai cánh tay, cười rạng rỡ nhìn anh: "Thế nào? Đẹp không?"
"Đẹp." Ánh mắt người đàn ông vô cùng dịu dàng, mang theo sự say mê.
Một lát sau, anh tiến lên nhẹ nhàng ôm chầm lấy cô, giọng khàn khàn: "Vợ anh xinh đẹp quá."
Trong phòng của mình, cửa phòng đóng kín, mẹ chồng và hai đứa trẻ đều đã ra ngoài chơi, người đàn ông bèn bắt đầu buông thả, ghì lấy cô mà hôn, những nụ hôn lấm tấm rơi trên khuôn mặt cô, nhẹ như chuồn chuồn đạp nước nhưng lại lộ rõ sự trân trọng.
Vân Thanh Hoan cũng ôm lấy anh, mặc anh làm loạn.
Hai người hôn nhau một hồi lâu, lúc này mới lưu luyến không rời mà tách ra.
Vân Thanh Hoan sờ chiếc áo khoác len trên người, cười nói: "Em rất thích, tối nay em sẽ mặc bộ quần áo này."
