Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 402
Cập nhật lúc: 27/01/2026 12:03
Xem qua một chút, cô mới phát hiện trong đó có ba trang thư là ba đứa con của chị cô viết cho mình, còn lại mới là Vân Vũ San tự viết.
Trong lòng ấm áp, cô mở thư của Vân Vũ San ra xem trước.
Vân Vũ San nói với cô rằng quần áo cô gửi về mọi người trong nhà đều rất thích, còn nói lúc Tết mấy đứa nhỏ đều mặc quần áo mới cô gửi tới, chỉ là chị ấy cũng dặn Vân Thanh Hoan lần sau đừng gửi đồ quý giá như vậy nữa, còn dặn dò Vân Thanh Hoan tiêu tiền đừng có vung tay quá trán, có tiền thì tiết kiệm lại, sau này con cái lớn lên chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm.
Chị ấy còn nói gia đình mình không thiếu quần áo mặc, bảo Vân Thanh Hoan hãy đối xử tốt với bản thân một chút, ăn mặc đừng để mình phải chịu thiệt thòi.
Tuy lải nhải rất nhiều, nhưng Vân Thanh Hoan không thấy phiền, cô đọc từng chữ một, hơn nữa còn đọc đi đọc lại mấy lần.
Đó là những lời dặn dò chân thành nhất của một người chị dành cho em gái mình.
Vân Vũ San còn viết về tình hình gần đây của nhà họ Vân, nói mấy người đàn ông nhà họ Vân Tết vừa rồi đều không được ở nhà, mà là ở trong cục công an.
Có người tố cáo người nhà họ Vân lợi dụng danh tiếng của Vân Thanh Hoan để ức h.i.ế.p người khác, lại còn tham ô tiền bạc, thế là bị người ta âm thầm tố cáo rồi.
Vân Vũ San viết trong thư một cách hả hê rằng đây là ác hữu ác báo, lúc Tết Trần Phán Đệ còn tìm đến Vân Vũ San, muốn chị gom ít tiền để chuộc con trai và chồng về, kể cả không chuộc được thì giảm nhẹ hình phạt cũng tốt.
Nghe nói phải ngồi tù mấy năm đấy.
Đây là tội nặng rồi, đặc biệt là Vân Vĩnh nhìn có vẻ hiền lành thế kia mà lại dám biển thủ tiền của nhà máy, cũng bị bắt quả tang, không những mất việc, phải bồi thường tổn thất cho nhà máy mà còn phải ngồi bóc lịch mấy năm.
Con cả nhà họ Vân thì là kẻ nhát gan, không dám tham ô tiền bạc, nhưng cũng lợi dụng danh tiếng của Vân Thanh Hoan để mưu lợi riêng cho mình, e là phải ngồi tù một hai năm.
Còn về con thứ nhà họ Vân thì còn nghiêm trọng hơn, lại còn điều tra ra anh ta lợi dụng danh tiếng của Vân Thanh Hoan để lăng nhăng với người đàn bà khác bên ngoài, đây chính là quan hệ nam nữ bất chính!
Ngoài ra, anh ta còn đ.á.n.h người bị thương, không ngồi năm sáu năm thì không ra được.
Vân Vũ San viết đến cuối còn mừng thay cho Vân Thanh Hoan, nói mặc dù không biết là ai tố cáo, nhưng chuyện này đối với Vân Thanh Hoan là một việc tốt, nếu không bây giờ nhà họ Vân đã dám lợi dụng danh tiếng của cô làm ra những chuyện tồi tệ này thì sau này còn không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Thời gian càng lâu thì sau này danh tiếng của Vân Thanh Hoan sẽ càng bị kéo xuống tệ hại hơn.
Vân Vũ San còn âm thầm khoe mình đã đuổi Trần Phán Đệ ra khỏi cửa, nói lúc Trần Phán Đệ đứng trước cửa nhà chị ấy lăn lộn c.h.ử.i bới chị ấy bất hiếu, c.h.ử.i chị ấy c.h.ế.t không t.ử tế, nếu là trước đây chắc chắn chị ấy sẽ buồn đến phát khóc, còn mủi lòng mà đi giúp nhà ngoại.
Nhưng bây giờ chị ấy đã cứng rắn lên rồi, cảm thấy chút tổn thương mà nhà ngoại gây ra cho mình cũng chỉ có vậy, còn cảm thấy bản thông báo đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Vân mà Vân Thanh Hoan đăng là đúng đắn, để sau này nhà họ Vân khỏi bám lấy mình.
Lá thư của Vân Vũ San vừa hay đối khớp với lá thư của Lữ Nam Tinh, nhà họ Vân hiện giờ đúng là sống rất khổ sở.
Nhà họ Vân sống không tốt thì cô thấy vui rồi.
Đọc xong thư của Vân Vũ San, cô xem thư của ba đứa cháu trai cháu gái nhanh hơn rất nhiều.
Đúng là chữ viết của trẻ con rất non nớt, khả năng diễn đạt ngôn ngữ cũng có hạn, vả lại quanh năm không gặp mặt nên dù có viết thư cũng chỉ quanh đi quẩn lại mấy câu đó, không có gì mới mẻ.
Tuy nhiên, cảm nhận của cô đối với ba đứa trẻ này thực sự đã tốt hơn rất nhiều.
Ít nhất có thể thấy từ trong thư, ba đứa trẻ không phải là quân ăn cháo đá bát, mình đối xử tốt với chúng thì chúng sẽ không để mình thiệt.
Xem xong thư, Vân Thanh Hoan lại đi mở bưu phẩm Vân Vũ San gửi cho mình, bên trong đặt chính là quần áo bông thủ công chị ấy làm cho đứa trẻ chưa chào đời, quần áo bông in hoa màu đỏ, còn có kiểu quần bông hở đũng có dây đeo, phối thêm một chiếc áo bông và một đôi giày đầu hổ.
Vân Vũ San là tính toán tháng sinh của đứa trẻ để mua, Vân Thanh Hoan đại khái là cuối tháng sáu năm nay sinh con, vừa hay đợi đến mùa đông đứa trẻ đã được vài tháng tuổi, có thể mặc được bộ quần áo bông này.
Có thể thấy Vân Vũ San đã rất tâm huyết khi làm bộ quần áo bông này cho đứa trẻ.
Hơn nữa, chị ấy còn gửi qua không ít đồ ăn, nào là bột mạch nha tinh, kẹo mạch nha các loại đều gửi khá nhiều, nói là để cô và bọn trẻ lúc rảnh rỗi ăn cho vui, bổ sung dinh dưỡng.
Những thứ này đều không rẻ, chắc là tốn không ít tiền.
Vân Thanh Hoan lấy một miếng kẹo mạch nha bỏ vào miệng, ngọt lắm, phảng phất hương thơm của lúa mạch, vị ngọt không giống với kẹo sữa, rất ngon.
Cô lại lấy bốn miếng, mở cửa đi tới phòng của hai đứa trẻ, gõ cửa đi vào, đưa cho mỗi đứa một miếng kẹo: "Này, kẹo mạch nha dì gửi qua đấy, hai đứa nếm thử xem."
An An lập tức đẩy ghế ra, chạy từ bàn học tới, nhận lấy kẹo mạch nha bỏ vào miệng, ngay sau đó mắt sáng lên: "Oa, kẹo mạch nha này ngon thật đấy!"
An An hay ăn nhất là kẹo sữa và kẹo hoa quả cứng, trong ký ức, cậu bé thực sự chưa từng được ăn kẹo mạch nha.
"Mẹ ơi, còn không ạ? Cho con thêm một miếng nữa được không?" An An mong đợi xoa xoa đôi tay nhỏ.
Vân Thanh Hoan lạnh lùng lắc đầu: "Không còn đâu, một lần không được ăn quá nhiều đường."
Bên cạnh, Tiểu Thạch Đầu cũng nhận một miếng kẹo mạch nha từ tay Vân Thanh Hoan, nghe vậy, cậu bé hơi khựng lại, có vài phần do dự và đấu tranh, nhưng vài giây sau vẫn đưa miếng kẹo trong tay cho An An: "Nè, của em cho em ăn đấy."
Vân Thanh Hoan lặng lẽ quan sát, không ngăn cản, cô nhìn về phía An An, định xem cậu bé xử lý thế nào, nếu An An thực sự nhận lấy thì ánh mắt cô sẽ lập tức trở nên nguy hiểm.
An An thấy miếng kẹo Tiểu Thạch Đầu đưa tới thì đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cười đáng yêu và rạng rỡ, lắc đầu từ chối: "Anh Thạch Đầu, cảm ơn anh đã nhường kẹo cho em, nhưng miếng kẹo này là của anh, em không thể ăn hết phần của mình rồi lại cướp kẹo của anh được, như vậy không tốt."
Vân Thanh Hoan nghe vậy bỗng nhiên thả lỏng hẳn, trong mắt chứa đầy ý cười.
Tiểu Thạch Đầu thì lắc đầu: "Không sao đâu, là anh tự nguyện cho em ăn mà, dù sao anh cũng không thích ăn."
Nói là không thích ăn, nhưng ánh mắt lại cứ dán c.h.ặ.t vào miếng kẹo mạch nha không rời.
Cậu bé còn chưa được ăn kẹo mạch nha bao giờ, hơi tò mò không biết miếng kẹo màu trắng sữa này có vị gì.
An An lại từ chối rất kiên quyết: "Không được, kẹo của anh em không được ăn, anh Thạch Đầu anh ăn đi."
