Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 423

Cập nhật lúc: 27/01/2026 12:09

Chương 363 Đứng về phía con dâu mình

Triệu Thu Mai ánh mắt đầy kiên định, Vân Thanh Hoan đã cứu mạng cô ta và con gái, món nợ này kiếp này cô ta trả không hết. Nhưng nếu có cơ hội, cô ta tuyệt đối sẽ báo đáp Vân Thanh Hoan.

Vân Thanh Hoan có thể cảm nhận được sự chân thành của cô ta, khựng lại một chút, nhìn gương mặt gầy gò vàng vọt của cô ta:

— Tôi không cần cô báo đáp. Nếu cô thực sự muốn báo đáp tôi thì hãy ăn uống t.ử tế, dưỡng sức cho tốt. Sau này cơ hội rời khỏi nông thôn còn nhiều lắm, nhưng nếu chính cô còn không biết yêu quý cơ thể mình thì những cơ hội đó chẳng liên quan gì đến cô đâu. Hơn nữa, nếu cô có chuyện gì, tôi không dám tưởng tượng con gái cô sau này sẽ t.h.ả.m thế nào.

Rõ ràng nhà họ Vương rất trọng nam khinh nữ, không hề coi trọng bé gái mà Triệu Thu Mai sinh ra. Nếu Triệu Thu Mai có chuyện gì thì số phận đứa trẻ này chắc chắn sẽ không mấy tốt đẹp, có thể bình an lớn lên đã là điều may mắn cho nó rồi.

Triệu Thu Mai nắm c.h.ặ.t t.a.y, cúi đầu nhìn con gái, sau đó ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói đột nhiên kiên định hơn đôi chút:

— Tôi biết rồi, cảm ơn cô. — Cô bế con, dùng lực cúi người chào cô một cái thật sâu.

Vân Thanh Hoan hơi lùi lại một bước:

— Người giúp cô không chỉ có mình tôi, còn có những người ở điểm thanh niên trí thức nữa, hy vọng cô sẽ không phụ lòng giúp đỡ của chúng tôi, hãy sống cho ra dáng con người.

Thanh niên trí thức ở nông thôn so với dân làng luôn ở thế yếu. Hai năm trở lại đây thì còn đỡ, quản lý đã nghiêm ngặt hơn một chút. Nhưng những năm trước khi quản lý còn lỏng lẻo, rất nhiều nữ thanh niên trí thức từng bị quấy rối, có người thậm chí còn bị rất nghiêm trọng mà không tìm được ai đứng ra đòi công bằng. Cuối cùng nữ thanh niên trí thức tuyệt vọng nhảy sông, chuyện làm lớn lên dân làng mới coi trọng, sắp xếp cho các nữ thanh niên trí thức làm việc cùng nhau, cố gắng đi làm về theo nhóm. Đối với những tên lưu manh côn đồ trong thôn cũng tăng cường quản lý. Chỉ là một số dân làng không hài lòng, cảm thấy thanh niên trí thức lắm chuyện, họ sống ở đây mấy chục năm rồi cũng chẳng xảy ra nhiều chuyện như vậy, vậy mà thanh niên trí thức mới tới bao lâu đã xảy ra chuyện liên tục, khiến nhiều dân làng không mấy thiện cảm với thanh niên trí thức. Sau đó họ âm thầm gây ra không ít khó khăn cho thanh niên trí thức.

Lần này nếu người ở điểm thanh niên trí thức không giúp Triệu Thu Mai, để cô ta xảy ra chuyện trong thôn thì chỉ e càng làm sâu sắc thêm ấn tượng rằng thanh niên trí thức dễ bị bắt nạt, điều đó chẳng có lợi gì cho những thanh niên trí thức như họ. Vì vậy, việc mọi người ở điểm thanh niên trí thức góp tiền giúp Triệu Thu Mai, trong đó có không ít người quan hệ không tốt với cô ta, chẳng phải vì họ lương thiện hay thương xót gì cô ta, mà hoàn toàn là muốn sau này mình sống ở thôn được dễ dàng hơn. Để dân làng thấy rằng thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức của họ rất đoàn kết, nếu thực sự dồn họ vào đường cùng, họ cũng tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp. Chỉ là dù những thanh niên trí thức này giúp Triệu Thu Mai đều có tính toán riêng nhưng việc họ giúp cô ta là sự thật, Triệu Thu Mai nên ghi nhớ.

Triệu Thu Mai gật đầu mạnh, vành mắt đỏ hoe:

— Tôi biết, tôi sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của họ, sau này có cơ hội tôi nhất định sẽ báo đáp.

— Được rồi, cơ thể cô cũng không tốt, cứ vui buồn thất thường cảm xúc thay đổi lớn như vậy càng không tốt cho sức khỏe đâu, cô mau bế con ngồi xuống nghỉ một lát đi.

Vân Thanh Hoan không đành lòng nhìn dáng vẻ yếu ớt mong manh như sắp đổ của Triệu Thu Mai. Cô vẫn quen với dáng vẻ Triệu Thu Mai trừng mắt lạnh lùng với mình trước kia hơn. Lúc này Vân Thanh Hoan đã tìm một khúc gỗ ngồi xuống. Thai kỳ thực sự đã lớn, đi bộ một chút là mệt bở hơi tai. Triệu Thu Mai nghe lời khuyên, lau nước mắt ở khóe mắt rồi cũng bế con gái ngồi xuống. Mấy lần cô ta định mở lời bắt chuyện với Vân Thanh Hoan nhưng vì trước đây hai người luôn trong tình trạng giương cung bạt kiếm, quan hệ chưa bao giờ tốt nên đột nhiên bắt chuyện không biết phải nói gì. Vân Thanh Hoan tự nhiên nhận ra sự ngượng ngùng của cô ta, chỉ coi như không thấy. Cô chưa từng nghĩ sẽ gây dựng quan hệ tốt đẹp với Triệu Thu Mai.

Khoảng mười một giờ, học sinh rục rịch tan học về, không lâu sau Vân Thanh Hoan đã thấy Tiểu Thạch Đầu và An An, cô vui mừng vẫy tay gọi hai đứa. Tiểu Thạch Đầu và An An thấy Vân Thanh Hoan tới đón mình tan học, lập tức dưới ánh mắt ngưỡng mộ của một đám trẻ con mà đi tới. Thời đại này không có xe hơi hay gì cả, kẻ bắt cóc cũng ít, trẻ con nông thôn tan học đều tụ tập về cùng nhau chứ không có phụ huynh nào đi đón. Vì thế nếu có phụ huynh nào tới đón con thì đứa trẻ đó lập tức trở thành đứa trẻ nổi bật nhất trong đám đông. Tiểu Thạch Đầu và An An lập tức chào tạm biệt các bạn, bỏ mặc họ mà chạy lại. Thấy Vân Thanh Hoan, trước tiên hai đứa chào hỏi cô.

— Mẹ ơi! — Mẹ nuôi!

Sau đó lại chào em bé trong bụng Vân Thanh Hoan.

— Chào em gái!

Vân Thanh Hoan mỗi tay dắt một đứa trẻ. Hai đứa nhỏ vì để ý cô đang mang bụng to đi chậm nên cũng đi cực kỳ chậm. Gặp phải đá trên đường hay hố đất mấp mô chúng đều nhắc nhở một câu, chỉ sợ cô bị ngã. Thật là chu đáo. Vân Thanh Hoan được hai đứa trẻ chăm sóc đi về hướng nhà, cô không nhịn được mà mỉm cười, chỉ thấy trong lòng ấm áp vô cùng.

Triệu Thu Mai thấy ba mẹ con họ đi rồi, bế con cũng định rời đi. Ai ngờ vừa đứng dậy bế con đã thấy cách đó không xa trong đám đông, Hạ Vũ Hoa đang nhìn chằm chằm theo bóng lưng Vân Thanh Hoan rời đi, ánh mắt âm trầm không biết đang tính toán điều gì. Cô ta nhíu mày, nếu là trước kia cô ta sẽ vui mừng khi thấy việc này, hận không thể để Hạ Vũ Hoa làm cho Vân Thanh Hoan gặp xui xẻo lớn. Nhưng bây giờ trong lòng cô ta không khỏi nảy sinh lo lắng. Bởi vì trước đây cô ta cũng là người có lòng đố kỵ rất mạnh, để đạt được thứ mình muốn sẽ dùng một số thủ đoạn hèn hạ. Cho nên cô ta biết loại người như Hạ Vũ Hoa khi điên lên đáng sợ thế nào.

Hạ Vũ Hoa qua đám đông cũng nhìn thấy Triệu Thu Mai, đột nhiên khóe môi nhếch lên nụ cười như là đắc ý. Sau đó cô ta lẩn vào đám đông rồi biến mất.

Vân Thanh Hoan cùng hai đứa trẻ về đến nhà thì Lưu Ngọc Chi đã nấu xong cơm trưa. Cơm gạo trắng hấp có cho thêm một ít ngô vỡ, mềm dẻo lại mang theo hương thơm thanh khiết của ngô, rất ngon.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.