Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 44
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:05
Tiền tiêu hết sạch rồi, những ngày tới biết làm sao đây?
Trong nháy mắt, chiều hướng dư luận đã thay đổi, tất cả đều nhìn Vân Thanh Hoan với ánh mắt đầy cảm thông.
Vân Thanh Hoan thấy đã hòm hòm rồi liền thuận thế ngừng khóc, ngẩng đầu lên cảm kích nói với họ: "Cảm ơn mọi người đã thấu hiểu cho tôi, nếu không lỡ như bị người không biết chuyện truyền về làng, danh tiếng của tôi vốn đã chẳng hay ho gì rồi, e rằng chuyện này truyền ra ngoài, nước bọt của người đời cũng đủ dìm c.h.ế.t tôi mất. Nếu sớm biết bị ép mua đôi giày này, tôi nói gì cũng không dám chạm vào đâu."
"Haizz, Vân đồng chí à, chuyện này cũng không trách cô được, cô chẳng qua là vì nhìn vật nhớ người thôi mà."
Vân Thanh Hoan và đồng chí Bách Văn Tùng tình cảm sâu đậm, chỉ tiếc ông trời không chiều lòng người, ngày vui mới bắt đầu đã xảy ra chuyện lớn như vậy.
Vương Thú Phượng thấy Vân Thanh Hoan vậy mà vẫn có thể khiến mọi người đứng về phía mình thì tức đến vẹo cả mồm, trực tiếp lẩm bẩm: "Tôi thấy cũng chẳng phải nhìn vật nhớ người gì đâu, đều là do số khắc c.h.ế.t người ta thôi, còn giả vờ vô tội cái gì?"
Tuy là lẩm bẩm nhưng giọng cô ta không hề nhỏ, những người có mặt đều nghe thấy, ngay lập tức không khí xung quanh im bặt.
Vân Thanh Hoan thu lại cảm xúc trên mặt, chẳng vui chẳng buồn nhìn Vương Thú Phượng một cái: "Xem ra Vương đồng chí được giáo d.ụ.c chưa đủ sâu sắc, nếu không sao vẫn còn tin vào mấy cái chuyện mê tín phong kiến như 'khắc c.h.ế.t' này nọ. Nếu để người ta biết được e rằng sẽ bảo Vương đồng chí là phần t.ử lạc hậu đấy."
Câu này vừa thốt ra, mặt Vương Thú Phượng tái mét, cô ta mím môi, hằn học lườm cô một cái: "Tôi chỉ nói đùa thôi mà Vân đồng chí vậy mà cũng nâng cao quan điểm rồi. Tôi tự nguyện xuống nông thôn xây dựng làng quê, tư tưởng không biết tiên tiến đến nhường nào đâu!"
Cô ta không dám để Vân Thanh Hoan chụp cho cái mũ "không tiên tiến", nếu không hy vọng được trở về thành phố của cô ta càng thêm mong manh!
Vân Thanh Hoan thấy cô ta cuống lên liền ngây thơ nói: "Tôi cũng là nói đùa thôi, Vương đồng chí, cô đừng có nâng cao quan điểm nhé."
Trực tiếp trả lại nguyên văn lời cô ta nói.
Vương Thú Phượng bị chính lời mình nói làm cho nghẹn họng, tức đến không nói nên lời, hậm hực đứng sang một bên. Cô ta cảm thấy không gặp một thời gian, cái cô Vân Thanh Hoan này vậy mà ngày càng mồm mép lanh lợi, lại còn dám cãi lại cô ta!
Cô ta nhìn Vân Thanh Hoan với ánh mắt hiểm độc, lại liếc nhìn Bách Nại Hàn đang ngồi trên xe lăn phía sau Vân Thanh Hoan một cái, nụ cười càng thêm đắc ý.
Sợ bị phát hiện, cô ta vội vàng quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Bách Nại Hàn chú ý tới ánh mắt ác ý của Vương Thú Phượng, chân mày hơi nhíu lại, nhìn chị dâu đang giỏi diễn kịch của mình một cái. Đừng có làm người ta tức quá hóa liều, càng là loại người hay đ.â.m sau lưng này thì càng phải đề phòng.
Nếu không bị người ta nhắm vào, không biết ngày nào đó sẽ bị hãm hại.
Anh cúi đầu, giấu đi vẻ lạnh lẽo trong mắt, nhưng không sao, chỉ cần chị dâu còn ở nhà họ Bách một ngày, anh sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ cô chu toàn.
Thấy Vương Thú Phượng cuối cùng cũng yên ổn một chút, Vân Thanh Hoan bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Cô thực sự không muốn kết thù, nhưng cái cô Vương Thú Phượng này vốn dĩ đã không hợp với nguyên chủ từ trước, bây giờ dù có nể mặt cô ta thì cô ta cũng chưa chắc đã nhận tình, huống hồ mâu thuẫn này là do Vương Thú Phượng khơi mào trước.
Cô lau lau nước mắt ở khóe mi, có chút đắc ý, kỹ năng diễn xuất của mình ngày càng điêu luyện rồi.
Ai ngờ vừa cúi đầu xuống đã thấy An An đôi mắt cũng đỏ hoe nhìn mình, chực khóc đến nơi, làm Vân Thanh Hoan giật mình: "An An, con sao thế?"
Bách Cẩm An dụi dụi mắt, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy áo cô: "Mẹ ơi, đều tại An An không tốt, An An không thể thay cha bảo vệ mẹ."
Cậu bé lại để người ngoài bắt nạt mẹ ngay trước mặt mình.
Đứa trẻ nhỏ bé cảm thấy vô cùng áy náy.
Vân Thanh Hoan thấy vậy thì hốt hoảng, vội vàng nhìn Bách Nại Hàn, Bách Nại Hàn xua tay ra hiệu mình cũng không có cách nào.
Chương 39 Ý đồ không tốt
Anh vốn dĩ là người vụng về, không giỏi dỗ dành trẻ con cho lắm.
Hết cách, Vân Thanh Hoan chỉ đành ngồi xổm xuống ôm lấy cậu nhóc nhẹ nhàng dỗ dành: "An An, con còn nhỏ mà, hiện giờ chưa cần bảo vệ mẹ đâu, đợi An An lớn thêm chút nữa là có thể bảo vệ mẹ rồi."
"Thật không ạ?" Cậu nhóc sụt sịt mũi, nhưng vì cậu quá đau lòng nên nước mũi rất nhiều, cứ lòng thòng dưới lỗ mũi chực rơi.
Vốn dĩ Vân Thanh Hoan còn có chút lo lắng cho cậu, kết quả nhìn thấy cảnh này thì có chút buồn cười, cô cố nhịn cười, sợ lúc này mà cười sẽ làm cậu nhóc tự ái khó dỗ.
Dù sao cậu nhóc này cũng đang một lòng một dạ muốn bảo vệ cô, cô lúc này mà bật cười thì không thích hợp cho lắm.
"Thật mà."
Giọng cô nhịn cười đến mức run run.
Bách Nại Hàn đứng bên cạnh nhìn cô mấy cái, anh phát hiện chị dâu này của mình hoàn toàn không giống như lời mẹ anh nói là người hiền lành ít nói, ngược lại có chút lém lỉnh, chốc chốc lại nảy ra một ý tưởng, lại còn biết trêu chọc người khác.
Ở nông thôn, những cô gái như Vân Thanh Hoan thường không được lòng người khác, họ cảm thấy con gái thì nên thành thành thật thật, bổn phận, nghe lời vun vén gia đình, không nên gây chuyện.
Nhưng Bách Nại Hàn lại khá thích những cô gái như vậy, anh không cảm thấy con gái thì cứ phải xoay quanh xó bếp, con gái cũng có quyền theo đuổi cuộc sống của riêng mình.
Vương Thú Phượng ở bên cạnh đang nói chuyện với người đi cùng, kết quả vô tình quay đầu lại liền thấy Bách Nại Hàn đang nhìn Vân Thanh Hoan với ánh mắt có chút tán thưởng. Cô ta khẽ nheo mắt đầy toan tính, sợ bị phát hiện nên vội vàng quay đi ngay.
Bình thường với khả năng quan sát nhạy bén của Bách Nại Hàn, anh lẽ ra có thể nhận ra người khác đang nhìn mình, nhưng tiếc thay lúc này vì môi trường xung quanh quá đỗi yên bình nên anh đã nới lỏng cảnh giác, cộng thêm việc anh cứ mỉm cười nhìn hai mẹ con Vân Thanh Hoan nên đã bỏ qua ý đồ không tốt của Vương Thú Phượng.
Bách Cẩm An nghe lời mẹ nói thì tâm trạng tốt hơn hẳn, cậu dùng tay lau nước mắt trên mặt: "Vậy con phải ăn thật nhiều để mau lớn."
Bà nội bảo cậu chỉ có ăn nhiều cơm mới có thể mau lớn được.
"Được, An An sau này ăn cơm phải ăn nhiều vào, không được kén ăn đâu nhé, không ăn rau xanh là không cao được đâu."
Cậu nhóc nghe vậy mặt xị xuống một chút, ngay sau đó nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ: "Để được cao lên, con sẽ ăn!"
Dáng vẻ như đang nhẫn nhục chịu đựng làm người ta không nhịn được cười.
Dưới cái nắng gắt không bao lâu, lão Lý đã run rẩy đ.á.n.h xe bò tới, vẫy vẫy tay gọi họ, mọi người đều vội vàng tìm chỗ ngồi.
Lúc đi rất nhiều người đi tay không, nhưng lúc về túi của không ít người đều đầy ắp, cũng không biết là mua những gì, ai nấy đều bọc thật kỹ, sợ bị người khác nhìn thấy.
